
Còn tiếp
Gả Thay - Quy Khứ Nhàn Nhân
141
Chương
0
Lượt xem
281149
Đề cử
Giới Thiệu Gả Thay - Quy Khứ Nhàn Nhân Truyện Chữ
Giới thiệu:
Cưới trước yêu sau, con đường vả mặt của cẩu nam nhân.
A Yên sở hữu vẻ đẹp tựa tiên nữ, tính tình dịu dàng, yên lặng. Chỉ vì đường tỷ đột ngột bỏ trốn trước hôn lễ, nàng buộc phải thay thế gả thay cho Tạ Đĩnh – tàn nhẫn độc ác.
Người đàn ông này là vị vương gia khác họ duy nhất của triều đình đương triều, từ nhỏ đã kế thừa tước vị, tài năng xuất chúng, uy danh vang vọng cả trong lẫn ngoài triều đình. Đáng tiếc, tính tình lạnh lùng, dưới tay hắn không biết chiếm giết bao nhiêu kẻ địch ngã xuống, chưa bao giờ biết đến sự mềm lòng. Ngay cả hôn sự này cũng là do hoàng đế cưỡng chế ban hôn, chứ không phải là do hắn thật lòng cầu hôn.
Nàng thay thế gả vào, hoàn cảnh có thể tưởng tượng được.
Sau khi kết hôn, A Yên sống khôn khéo, cẩn thận chăm sóc hắn cuộc sống hàng ngày, chỉ mong một ngày nào đó có thể nhận được tờ giấy hòa ly mà rút lui an toàn.
Xung quanh như hổ rình mồi, chỉ chờ thời thế đổi thay, vị vương phi gả thay này bị đuổi ra khỏi cửa.
Sau này, Tạ Đĩnh mang quân đánh vào kinh thành, đoạt lấy ngôi vị hoàng đế. Ai cũng không ngờ, việc đầu tiên hắn làm sau khi đăng cơ chính là đích thân mang phượng ấn kim sách đến trước mặt A Yên.
Giữa muôn vạn người quỳ lạy, hắn đưa nàng lên ngôi vị hoàng hậu.
Ngàn vạn sủng ái, chỉ dành cho một người.
—–
Vở kịch nhỏ:
Ban đầu, khi mới thành hôn, Tạ Đĩnh đã nói thế này. “Phụng chỉ cưới vợ, chỉ là để dẹp bỏ nghi kỵ của hoàng gia. Sở thị tuy dung mạo tuyệt mỹ, nhưng tuổi còn non nớt, không phải mẫu người mà con thích. Hiện tại sẽ tôn trọng nàng, sau này tìm cho nàng một nơi tốt, không để nàng thiệt là được.”
Thái độ ấy, lạnh lùng vô tình, tựa như hoàn toàn không để ý đến người bên gối.
Sau này, cẩm bình xuân ấm, phù dung trướng mềm(*)
Nghe nàng nói muốn rời đi, Tạ Đĩnh sắc mặt đột ngột căng thẳng, ôm chặt vòng eo mảnh mai trong lồng ngực, nghiến răng nghiến lợi.
“Nàng thử nhắc lại hai chữ hòa ly nữa xem?”
A yên cụp mặt, oan ức nhỏ giọng, “Lúc trước, chàng nói với ta như vậy mà!!!”.
Tạ Đĩnh: ….
Bị vả mặt đau quá điii!!!
—–
Cuộc sống sau hôn nhân ngọt ngào, nam chính ban đầu là một tên chồng tồi, dần dần trở thành người chồng bảo vệ vợ hết mực, bối cảnh hư cấu. Còn được gọi là “Sau khi thay thế gả vào, chồng tôi đoạt ngôi”.
Hắn là hoàng đế được muôn dân bái phục, bốn biển quy phục.
Cũng là của nàng, một thần dân dưới váy.
Cưới trước yêu sau, con đường vả mặt của cẩu nam nhân.
A Yên sở hữu vẻ đẹp tựa tiên nữ, tính tình dịu dàng, yên lặng. Chỉ vì đường tỷ đột ngột bỏ trốn trước hôn lễ, nàng buộc phải thay thế gả thay cho Tạ Đĩnh – tàn nhẫn độc ác.
Người đàn ông này là vị vương gia khác họ duy nhất của triều đình đương triều, từ nhỏ đã kế thừa tước vị, tài năng xuất chúng, uy danh vang vọng cả trong lẫn ngoài triều đình. Đáng tiếc, tính tình lạnh lùng, dưới tay hắn không biết chiếm giết bao nhiêu kẻ địch ngã xuống, chưa bao giờ biết đến sự mềm lòng. Ngay cả hôn sự này cũng là do hoàng đế cưỡng chế ban hôn, chứ không phải là do hắn thật lòng cầu hôn.
Nàng thay thế gả vào, hoàn cảnh có thể tưởng tượng được.
Sau khi kết hôn, A Yên sống khôn khéo, cẩn thận chăm sóc hắn cuộc sống hàng ngày, chỉ mong một ngày nào đó có thể nhận được tờ giấy hòa ly mà rút lui an toàn.
Xung quanh như hổ rình mồi, chỉ chờ thời thế đổi thay, vị vương phi gả thay này bị đuổi ra khỏi cửa.
Sau này, Tạ Đĩnh mang quân đánh vào kinh thành, đoạt lấy ngôi vị hoàng đế. Ai cũng không ngờ, việc đầu tiên hắn làm sau khi đăng cơ chính là đích thân mang phượng ấn kim sách đến trước mặt A Yên.
Giữa muôn vạn người quỳ lạy, hắn đưa nàng lên ngôi vị hoàng hậu.
Ngàn vạn sủng ái, chỉ dành cho một người.
—–
Vở kịch nhỏ:
Ban đầu, khi mới thành hôn, Tạ Đĩnh đã nói thế này. “Phụng chỉ cưới vợ, chỉ là để dẹp bỏ nghi kỵ của hoàng gia. Sở thị tuy dung mạo tuyệt mỹ, nhưng tuổi còn non nớt, không phải mẫu người mà con thích. Hiện tại sẽ tôn trọng nàng, sau này tìm cho nàng một nơi tốt, không để nàng thiệt là được.”
Thái độ ấy, lạnh lùng vô tình, tựa như hoàn toàn không để ý đến người bên gối.
Sau này, cẩm bình xuân ấm, phù dung trướng mềm(*)
Nghe nàng nói muốn rời đi, Tạ Đĩnh sắc mặt đột ngột căng thẳng, ôm chặt vòng eo mảnh mai trong lồng ngực, nghiến răng nghiến lợi.
“Nàng thử nhắc lại hai chữ hòa ly nữa xem?”
A yên cụp mặt, oan ức nhỏ giọng, “Lúc trước, chàng nói với ta như vậy mà!!!”.
Tạ Đĩnh: ….
Bị vả mặt đau quá điii!!!
—–
Cuộc sống sau hôn nhân ngọt ngào, nam chính ban đầu là một tên chồng tồi, dần dần trở thành người chồng bảo vệ vợ hết mực, bối cảnh hư cấu. Còn được gọi là “Sau khi thay thế gả vào, chồng tôi đoạt ngôi”.
Hắn là hoàng đế được muôn dân bái phục, bốn biển quy phục.
Cũng là của nàng, một thần dân dưới váy.
Danh Sách Chương Gả Thay - Quy Khứ Nhàn Nhân TruyenChu
- #101Chương 101: Viên mãn
- #102Chương 102: Bất ngờ
- #103Chương 103: Chương 103
- #104Chương 104: Kết cục (1)
- #105Chương 105: Kết cục (2)
- #106Chương 106: Kết cục (3) [Chính văn hoàn]
- #107Chương 107: Ngoại truyện (1): Thấu hiểu lòng nàng.
- #108Chương 108: Ngoại truyện (2)
- #109Chương 109: Ngoại truyện (3)
- #110Chương 110: Ngoại truyện (4)
- #111Chương 111: Ngoại truyện (5)
- #112Chương 112: Ngoại truyện (6)
- #113Chương 113: Ngoại truyện (7)
- #114Chương 114: Ngoại truyện (8)
- #115Chương 115: Ngoại truyện (9)
- #116Chương 116: Ngoại truyện (10)
- #117Chương 117: Ngoại truyện (11): Chuyên mục Tam thúc trêu ghẹo Từ Nguyên Nga
- #118Chương 118: Ngoại truyện (12): Chuyên mục Tam thúc và Từ Nguyên Nga ~
- #119Chương 119: Ngoại truyện (13)
- #120Chương 120: Ngoại truyện (14)
- #121Chương 121: Phiên ngoại (15): Sinh con
- #122Chương 122: Ngoại truyện (16)
- #123Chương 123: Ngoại truyện (17)
- #124Chương 124: Ngoại truyện (18)
- #125Chương 125: Phiên ngoại (19)
- #126Chương 126: Ngoại truyện (20)
- #127Chương 127: Ngoại truyện (21)
- #128Chương 128: Ngoại truyện Tư Dụ (1)
- #129Chương 129: Ngoại truyện Tư Dụ (2)
- #130Chương 130: Ngoại truyện Tư Dụ (3)
- #131Chương 131: Ngoại truyện Tư Dụ (4)
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141