
Còn tiếp
Phụng Chỉ Thành Hôn - Kỳ Quân Chiết Chi
156
Chương
0
Lượt xem
281154
Đề cử
Giới Thiệu Phụng Chỉ Thành Hôn - Kỳ Quân Chiết Chi Truyện Chữ
Từ Đoan Nghi đoan trang hiền thục, xuất thân danh môn.
Trong giới danh môn tại kinh sư, chẳng biết có bao nhiêu công tử quý tộc mong muốn cưới được nàng.
Tạ Thanh Nhai là kẻ ăn chơi lêu lổng, phóng túng trác táng.
Dẫu rằng bề ngoài tuấn tú vô song, nhưng gia cảnh sa sút, bản thân cũng chẳng phải là người ra gì.
Không ai ngờ rằng hai con người khác biệt như thế, lại có thể trở thành một đôi.
Khi thánh chỉ tứ hôn vừa được ban xuống, Tạ Thanh Nhai suýt nữa bị đám công tử danh giá trong kinh sư đánh cho một trận, ai ai cũng tiếc nuối thay cho Từ Đoan Nghi, cảm thán một đóa hoa tươi thắm lại cắm trên bãi phân trâu.
Nhưng chỉ có bản thân Từ Đoan Nghi biết, nàng vui mừng đến nhường nào khi được gả cho hắn.
Nàng biết Tạ Thanh Nhai không thích nàng.
Vì vậy, sau khi thành thân, nàng an phận thủ thường, không bao giờ can thiệp vào chuyện của hắn. Không ngờ rằng, người ban đầu xa lánh nàng như tránh tà lại dần dần không vui với sự im lặng ấy.
Một ngày nọ.
Tạ Thanh Nhai ép nàng vào bên khung cửa sổ, nhẹ nhàng cắn vào cổ nàng, giọng khàn khàn hỏi:
“Từ Đoan Nghi, ta bảo nàng đừng quản ta, nàng thật sự không quản ta sao?”
Về sau, hắn nhìn nàng, như thể cuối cùng cũng chịu thua, bất lực và bực bội gục mặt vào bờ vai nàng, giọng nói trầm đục vang lên:
“Từ Đoan Nghi, nàng đúng là từ nhỏ đã biết cách trị ta.”
Tạ Thanh Nhai tuổi trẻ danh vang khắp chốn, nhưng trong một trận chiến đã mất đi tất cả.
Hắn cố tình giả vờ làm kẻ phóng đãng vô dụng, chẳng qua chỉ muốn giữ lại danh dự của phủ Nam An Vương, bảo vệ đệ đệ muội muội còn thơ dại.
Hắn biết Từ Đoan Nghi là tai mắt của Thái hậu, cũng hiểu rõ sự tồn tại của hai người bọn họ đã định trước là kẻ đối đầu. Thế nhưng, hắn vẫn không thể nào kìm được mà yêu nàng.
Hắn đã nhiều lần muốn chạy trốn.
Hắn muốn giết Từ Đoan Nghi, muốn giết người con gái làm đảo lộn và kiểm soát cuộc đời hắn. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn chỉ có thể để mặc bản thân tỉnh táo mà trầm luân.
Trong giới danh môn tại kinh sư, chẳng biết có bao nhiêu công tử quý tộc mong muốn cưới được nàng.
Tạ Thanh Nhai là kẻ ăn chơi lêu lổng, phóng túng trác táng.
Dẫu rằng bề ngoài tuấn tú vô song, nhưng gia cảnh sa sút, bản thân cũng chẳng phải là người ra gì.
Không ai ngờ rằng hai con người khác biệt như thế, lại có thể trở thành một đôi.
Khi thánh chỉ tứ hôn vừa được ban xuống, Tạ Thanh Nhai suýt nữa bị đám công tử danh giá trong kinh sư đánh cho một trận, ai ai cũng tiếc nuối thay cho Từ Đoan Nghi, cảm thán một đóa hoa tươi thắm lại cắm trên bãi phân trâu.
Nhưng chỉ có bản thân Từ Đoan Nghi biết, nàng vui mừng đến nhường nào khi được gả cho hắn.
Nàng biết Tạ Thanh Nhai không thích nàng.
Vì vậy, sau khi thành thân, nàng an phận thủ thường, không bao giờ can thiệp vào chuyện của hắn. Không ngờ rằng, người ban đầu xa lánh nàng như tránh tà lại dần dần không vui với sự im lặng ấy.
Một ngày nọ.
Tạ Thanh Nhai ép nàng vào bên khung cửa sổ, nhẹ nhàng cắn vào cổ nàng, giọng khàn khàn hỏi:
“Từ Đoan Nghi, ta bảo nàng đừng quản ta, nàng thật sự không quản ta sao?”
Về sau, hắn nhìn nàng, như thể cuối cùng cũng chịu thua, bất lực và bực bội gục mặt vào bờ vai nàng, giọng nói trầm đục vang lên:
“Từ Đoan Nghi, nàng đúng là từ nhỏ đã biết cách trị ta.”
Tạ Thanh Nhai tuổi trẻ danh vang khắp chốn, nhưng trong một trận chiến đã mất đi tất cả.
Hắn cố tình giả vờ làm kẻ phóng đãng vô dụng, chẳng qua chỉ muốn giữ lại danh dự của phủ Nam An Vương, bảo vệ đệ đệ muội muội còn thơ dại.
Hắn biết Từ Đoan Nghi là tai mắt của Thái hậu, cũng hiểu rõ sự tồn tại của hai người bọn họ đã định trước là kẻ đối đầu. Thế nhưng, hắn vẫn không thể nào kìm được mà yêu nàng.
Hắn đã nhiều lần muốn chạy trốn.
Hắn muốn giết Từ Đoan Nghi, muốn giết người con gái làm đảo lộn và kiểm soát cuộc đời hắn. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn chỉ có thể để mặc bản thân tỉnh táo mà trầm luân.
Danh Sách Chương Phụng Chỉ Thành Hôn - Kỳ Quân Chiết Chi TruyenChu
- #1Chương 1: Đông Chí Tuyết Lớn
- #2Chương 2: Con đồng ý gả
- #3Chương 3: Nàng thà rằng người đó là chính mình
- #4Chương 4: Hắn lẽ ra phải gọi nàng một tiếng “hoàng tẩu”
- #5Chương 5: Người ái mộ Từ Đoan Nghi nhiều như cá diếc qua sông
- #6Chương 6: Tạ Thanh Nhai nhìn thấy nàng từ xa bước tới
- #7Chương 7: Gặp gỡ
- #8Chương 8: Hồi Gia
- #9Chương 9: Lời Xưa
- #10Chương 10: Gặp nhau trong Phật đường
- #11Chương 11: Tranh cãi
- #12Chương 12: Nàng hiếm khi nghiêm túc
- #13Chương 13: Phủ Doãn Thuận Thiên
- #14Chương 14: Tâm Tư khó lường
- #15Chương 15: Đại Hôn
- #16Chương 16: Lễ Nghi Định Tình
- #17Chương 17: Chuyến Hành Trình Trong Lặng Lẽ
- #18Chương 18: Lặng Lẽ Trong Tân Phòng
- #19Chương 19: Cứ để tùy nàng
- #20Chương 20: Cứ làm theo lời nàng ấy nói
- #21Chương 21: Lời nói mơ vô thức
- #22Chương 22: Phân phòng ngủ
- #23Chương 23: “Ý của Vương gia”
- #24Chương 24: Là phu quân duy nhất
- #25Chương 25: Thăm hỏi muội muội
- #26Chương 26: Từ bao giờ đã trở nên xa cách
- #27Chương 27: Sự xao động sâu trong tâm hồn
- #28Chương 28: Trở lại hoàng cung
- #29Chương 29: Ta ở đâu cũng được
- #30Chương 30: Một lời xin lỗi từ thiếu niên
- #31Chương 31: Gặp lại Tạ Trường Ninh
- #32Chương 32: Thử tin thêm một lần nữa vậy
- #33Chương 33: Quả thực có kẻ khả nghi
- #34Chương 34: Tuyết Phù đáng ngờ
- #35Chương 35: Lén lút đến thăm nàng
- #36Chương 36: Tâm Loạn Như Sóng
- #37Chương 37: Muốn bảo vệ hắn
- #38Chương 38: Gặp Tiêu Nguyên Phúc
- #39Chương 39: Dạy dỗ Tiêu Nguyên Phúc
- #40Chương 40: Trận Thắng Im Lặng
- #41Chương 41: Khoảnh Khắc Bối Rối
- #42Chương 42: Không phải ai cũng có thể bước vào được
- #43Chương 43: Lo lắng
- #44Chương 44: Ta thật sự… chịu thua nàng rồi
- #45Chương 45: Cảm giác xấu hổ
- #46Chương 46: Minh thị đến thăm
- #47Chương 47: Bí mật của Trường Ninh
- #48Chương 48: Đến thăm Khuất phủ
- #49Chương 49: Sự nghiêm trị của Khuất gia
- #50Chương 50: Sự ngây thơ thật đáng quý