
Còn tiếp
Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
128
Chương
0
Lượt xem
278222
Đề cử
Giới Thiệu Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu Truyện Chữ
Đích trưởng tôn Quốc Công phủ, Hạ Tấn Viễn, vốn chưa đến tuổi nhược quán (*) đã đỗ Trạng Nguyên, tuổi trẻ xuất chúng, tiền đồ rộng mở. Nào ai ngờ một sớm tai ương ập xuống, đôi mắt bỗng chốc hóa mù, còn đội thêm oan danh “khắc thê” lừng lẫy khắp kinh thành.
(*) – nhược quán – tuổi trưởng thành (20 tuổi)
Việc hôn nhân chẳng thể trì hoãn, cuối cùng đành đính ước cùng nhi nữ của quan nhỏ thất phẩm họ Khương.
Khương gia đích nữ, Khương Ức An, thuở nhỏ ở nông thôn, quanh năm giết lợn bán thịt, chẳng rành mặt chữ, mười tám tuổi vẫn chưa ai hỏi cưới.
Khi “miếng bánh” nhân duyên ấy rơi xuống đầu nàng, gần ngày xuất giá, nàng vẫn thong dong xách dao mổ lợn ngồi vắt vẻo tại nội viện, hớn hở cùng thân phụ và kế mẫu thương lượng của hồi môn.
Đêm thành thân, tân lang với dải lụa đen che mắt, vẻ mặt u sầu không có ý định viên phòng.
“Hạ mỗ bất hạnh, mệnh số cứng rắn không nên thành thân, làm liên lụy cô nương, thực lòng xin lỗi. Nếu cô nương bằng lòng, ba năm sau hòa ly, ta rộng rãi bồi thường.”
Khương Ức An hỏi: “Hòa ly, chàng bồi thường cho ta bao nhiêu?”
“Trong sổ sách, tại hạ tạm có vạn lượng bạc trắng, đều tặng cả cho cô nương.
Khương Ức An nhìn hắn, cười rạng rỡ.
Người như vậy, đã rộng rãi, lại giàu có, lẽ nào nàng lại dại dột đồng ý hòa ly? Gả về rồi, phu quân là của nàng, ai bảo nàng mệnh cứng, không khắc chết được!
Đêm động phòng, nàng dở xuân cung đồ vừa học vừa làm, đè tân lang viên phòng cho được.
~~~
Quốc Công phủ đông đúc, quan hệ dòng tộc rối rắm, tuy là dâu trưởng của đại phòng, Giang thị lại thường bị mấy bà mẫu, chị em dâu và chính vị phu quân thế tử gia của mình chèn ép.
Nhi tử chẳng may mù lòa, bà chỉ biết kéo lê thân thể bệnh tật, ăn chay niệm Phật cầu thần phù hộ, sau lưng không biết đã khóc thầm bao nhiêu lần.
Khó nhọc lắm mới cưới được con dâu vào cửa, rốt cuộc tân nương tay lại xách theo một con dao mổ lợn sáng loáng bước vào phủ!
Con dâu hung hãn như thế, tương lai nhi tử bà chẳng biết còn được ngày nào yên ổn?
Giang thị chỉ biết trốn trong phòng âm thầm rớt nước mắt.
~~~
Người đời đều cho rằng trưởng tôn Quốc công phủ đã mù, đường làm quan chẳng còn, tước vị cũng mất, nay lại cưới cô gái quê kém cỏi, đời này xem như hết hy vọng.
Nhưng ai ngờ ba năm thành thân, Hạ Tấn Viễn lại phò tá triều đình, đánh đuổi kẻ thù trên chiến trường, thăng quan tiến tước, công trạng hiển hách. Đôi mắt tưởng đã hỏng, kỳ thực đã sớm khôi phục bình thường.
Giang thị vốn cẩn trọng, tính tình mềm yếu, nay đã thẳng lưng, mặt mày rạng rỡ, bệnh tật tiêu tan, chị em dâu cũng phải kính nể, đến Quốc công gia cũng coi trọng.
Trưởng tử thanh danh lẫy lừng, Quốc công phủ êm ấm an hòa, ai ai cũng khen bà khéo trị gia.
Song chỉ mình Giang thị hiểu, không có nàng dâu tay xách dao mổ lợn ấy vào cửa, nào có ngày hôm nay!
Tiểu kịch trường:
Ba năm sau, có một ngày kia trong thư phòng, Hạ Tấn Viễn khoanh tay đứng cạnh, chỉ điểm, Khương Ức An lần thứ ba đề bút, chữ vẫn nghiêng ngả méo mó.
Nàng mất hết nhẫn nại, đập bàn, xách dao đòi về quê.
“Ta không thông cầm kỳ thư họa, không biết ngâm thơ làm phú, phụ sự kỳ vọng của Hạ đại nhân rồi. Lúc thành thân chàng nói ba năm sau hòa ly sẽ bồi thường cho ta, giờ đưa đây, ta đi là được!”
Đối diện nàng, nam nhân vốn đoan chính, trước mặt người ngoài không biểu lộ hỉ nộ ái ố, giờ đây mặt đã đỏ bừng, vội cúi người ôm chặt nàng vào lòng, tay nắm tay dạy nàng đưa bút, giọng dịu dàng nói:
“Là lỗi ở ta, chúng ta học lại một lần nữa.”
Ngừng lại chốc lát, mắt âu yếm nhìn khuôn mặt hờn dỗi của người trong lòng, hắn lại nói tiếp:
“Ta sai rồi, đêm nay ta nguyện bị phạt, cùng nàng dụng tâm luyện xuân cung sách, trên sập ba lần.”
Nhân vật chính: Khương Ức An x Hạ Tấn Viễn (Dũng cảm mưu trí, mặt trời nhỏ thẳng thắn x Quân tử đoan chính, núi băng lớn u sầu)
(*) – nhược quán – tuổi trưởng thành (20 tuổi)
Việc hôn nhân chẳng thể trì hoãn, cuối cùng đành đính ước cùng nhi nữ của quan nhỏ thất phẩm họ Khương.
Khương gia đích nữ, Khương Ức An, thuở nhỏ ở nông thôn, quanh năm giết lợn bán thịt, chẳng rành mặt chữ, mười tám tuổi vẫn chưa ai hỏi cưới.
Khi “miếng bánh” nhân duyên ấy rơi xuống đầu nàng, gần ngày xuất giá, nàng vẫn thong dong xách dao mổ lợn ngồi vắt vẻo tại nội viện, hớn hở cùng thân phụ và kế mẫu thương lượng của hồi môn.
Đêm thành thân, tân lang với dải lụa đen che mắt, vẻ mặt u sầu không có ý định viên phòng.
“Hạ mỗ bất hạnh, mệnh số cứng rắn không nên thành thân, làm liên lụy cô nương, thực lòng xin lỗi. Nếu cô nương bằng lòng, ba năm sau hòa ly, ta rộng rãi bồi thường.”
Khương Ức An hỏi: “Hòa ly, chàng bồi thường cho ta bao nhiêu?”
“Trong sổ sách, tại hạ tạm có vạn lượng bạc trắng, đều tặng cả cho cô nương.
Khương Ức An nhìn hắn, cười rạng rỡ.
Người như vậy, đã rộng rãi, lại giàu có, lẽ nào nàng lại dại dột đồng ý hòa ly? Gả về rồi, phu quân là của nàng, ai bảo nàng mệnh cứng, không khắc chết được!
Đêm động phòng, nàng dở xuân cung đồ vừa học vừa làm, đè tân lang viên phòng cho được.
~~~
Quốc Công phủ đông đúc, quan hệ dòng tộc rối rắm, tuy là dâu trưởng của đại phòng, Giang thị lại thường bị mấy bà mẫu, chị em dâu và chính vị phu quân thế tử gia của mình chèn ép.
Nhi tử chẳng may mù lòa, bà chỉ biết kéo lê thân thể bệnh tật, ăn chay niệm Phật cầu thần phù hộ, sau lưng không biết đã khóc thầm bao nhiêu lần.
Khó nhọc lắm mới cưới được con dâu vào cửa, rốt cuộc tân nương tay lại xách theo một con dao mổ lợn sáng loáng bước vào phủ!
Con dâu hung hãn như thế, tương lai nhi tử bà chẳng biết còn được ngày nào yên ổn?
Giang thị chỉ biết trốn trong phòng âm thầm rớt nước mắt.
~~~
Người đời đều cho rằng trưởng tôn Quốc công phủ đã mù, đường làm quan chẳng còn, tước vị cũng mất, nay lại cưới cô gái quê kém cỏi, đời này xem như hết hy vọng.
Nhưng ai ngờ ba năm thành thân, Hạ Tấn Viễn lại phò tá triều đình, đánh đuổi kẻ thù trên chiến trường, thăng quan tiến tước, công trạng hiển hách. Đôi mắt tưởng đã hỏng, kỳ thực đã sớm khôi phục bình thường.
Giang thị vốn cẩn trọng, tính tình mềm yếu, nay đã thẳng lưng, mặt mày rạng rỡ, bệnh tật tiêu tan, chị em dâu cũng phải kính nể, đến Quốc công gia cũng coi trọng.
Trưởng tử thanh danh lẫy lừng, Quốc công phủ êm ấm an hòa, ai ai cũng khen bà khéo trị gia.
Song chỉ mình Giang thị hiểu, không có nàng dâu tay xách dao mổ lợn ấy vào cửa, nào có ngày hôm nay!
Tiểu kịch trường:
Ba năm sau, có một ngày kia trong thư phòng, Hạ Tấn Viễn khoanh tay đứng cạnh, chỉ điểm, Khương Ức An lần thứ ba đề bút, chữ vẫn nghiêng ngả méo mó.
Nàng mất hết nhẫn nại, đập bàn, xách dao đòi về quê.
“Ta không thông cầm kỳ thư họa, không biết ngâm thơ làm phú, phụ sự kỳ vọng của Hạ đại nhân rồi. Lúc thành thân chàng nói ba năm sau hòa ly sẽ bồi thường cho ta, giờ đưa đây, ta đi là được!”
Đối diện nàng, nam nhân vốn đoan chính, trước mặt người ngoài không biểu lộ hỉ nộ ái ố, giờ đây mặt đã đỏ bừng, vội cúi người ôm chặt nàng vào lòng, tay nắm tay dạy nàng đưa bút, giọng dịu dàng nói:
“Là lỗi ở ta, chúng ta học lại một lần nữa.”
Ngừng lại chốc lát, mắt âu yếm nhìn khuôn mặt hờn dỗi của người trong lòng, hắn lại nói tiếp:
“Ta sai rồi, đêm nay ta nguyện bị phạt, cùng nàng dụng tâm luyện xuân cung sách, trên sập ba lần.”
Nhân vật chính: Khương Ức An x Hạ Tấn Viễn (Dũng cảm mưu trí, mặt trời nhỏ thẳng thắn x Quân tử đoan chính, núi băng lớn u sầu)
Danh Sách Chương Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu TruyenChu
- #1Chương 1: Khương gia định thân
- #2Chương 2: Trấn Thanh Thủy
- #3Chương 3: Sớm ngày dạm hỏi
- #4Chương 4: Khắc bạn khắc thê
- #5Chương 5: Là một người mù
- #6Chương 6: Giam lỏng trong viện
- #7Chương 7: Định đoạt của hồi môn
- #8Chương 8: Tân lang đến đón dâu
- #9Chương 9: Thành hôn (thượng)
- #10Chương 10: Thành hôn (trung)
- #11Chương 11: Thành hôn (hạ)
- #12Chương 12: Đừng nói nữa, động phòng đi
- #13Chương 13: Cùng nhau ăn điểm tâm
- #14Chương 14: Dâng trà
- #15Chương 15: Nắm tay phu quân
- #16Chương 16: Lần đầu tiên cảm thấy trong lòng thoải mái đến vậy!
- #17Chương 17: Chuyện viên phòng, hắn không muốn nàng chủ động như vậy
- #18Chương 18: Gặp mày một lần, đánh mày một lần!
- #19Chương 19: Phạt quỳ từ đường!
- #20Chương 20: Đá văng Thế tử gia ra xa ba trượng
- #21Chương 21: Băng bó cho hắn
- #22Chương 22: Tôn ma ma bị mắng!
- #23Chương 23: Cùng hắn cưỡi ngựa đi dạo
- #24Chương 24: Trong phủ không chừng có kẻ trộm
- #25Chương 25: Càng ngày càng không coi ta ra gì!
- #26Chương 26: Đuổi Tôn ma ma đi!
- #27Chương 27: Sắc mặt hắn ngày càng tái nhợt
- #28Chương 28: Nỗi lòng của hắn
- #29Chương 29: Bất bình thay cho người khác
- #30Chương 30: Đừng lo, có ta ở đây!
- #31Chương 31: Ta đang thông báo cho ngươi, không phải đang thương lượng với ngươi!
- #32Chương 32: Thẩm Thiệu Tổ ngã quỵ xuống đất
- #33Chương 33: Cào xước mặt Thế tử gia
- #34Chương 34: Ý tưởng của nương tử, trùng hợp với ta
- #35Chương 35: Còn phải khiến hắn trả giá!
- #36Chương 36: Về thăm nhà
- #37Chương 37: Bế nàng về phòng
- #38Chương 38: Viết tên của hắn
- #39Chương 39: Bà mẫu ho ra máu
- #40Chương 40: Tiệc thưởng hoa (Phần 1)
- #41Chương 41: Tiệc thưởng hoa (Phần 2)
- #42Chương 42: Tiệc thưởng hoa (Phần 3)
- #43Chương 43: Không còn chút buồn ngủ nào nữa
- #44Chương 44: Túi thơm
- #45Chương 45: Có rắn
- #46Chương 46: Ôm chặt nàng
- #47Chương 47: Đá cả người lẫn ghế của hắn ngã xuống đất!
- #48Chương 48: Tổ phụ sắp về rồi
- #49Chương 49: Một cái tát nặng nề đã giáng thẳng vào mặt ông ta!
- #50Chương 50: Tết Trung thu