
Còn tiếp
Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
128
Chương
0
Lượt xem
278222
Đề cử
Giới Thiệu Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu Truyện Chữ
Đích trưởng tôn Quốc Công phủ, Hạ Tấn Viễn, vốn chưa đến tuổi nhược quán (*) đã đỗ Trạng Nguyên, tuổi trẻ xuất chúng, tiền đồ rộng mở. Nào ai ngờ một sớm tai ương ập xuống, đôi mắt bỗng chốc hóa mù, còn đội thêm oan danh “khắc thê” lừng lẫy khắp kinh thành.
(*) – nhược quán – tuổi trưởng thành (20 tuổi)
Việc hôn nhân chẳng thể trì hoãn, cuối cùng đành đính ước cùng nhi nữ của quan nhỏ thất phẩm họ Khương.
Khương gia đích nữ, Khương Ức An, thuở nhỏ ở nông thôn, quanh năm giết lợn bán thịt, chẳng rành mặt chữ, mười tám tuổi vẫn chưa ai hỏi cưới.
Khi “miếng bánh” nhân duyên ấy rơi xuống đầu nàng, gần ngày xuất giá, nàng vẫn thong dong xách dao mổ lợn ngồi vắt vẻo tại nội viện, hớn hở cùng thân phụ và kế mẫu thương lượng của hồi môn.
Đêm thành thân, tân lang với dải lụa đen che mắt, vẻ mặt u sầu không có ý định viên phòng.
“Hạ mỗ bất hạnh, mệnh số cứng rắn không nên thành thân, làm liên lụy cô nương, thực lòng xin lỗi. Nếu cô nương bằng lòng, ba năm sau hòa ly, ta rộng rãi bồi thường.”
Khương Ức An hỏi: “Hòa ly, chàng bồi thường cho ta bao nhiêu?”
“Trong sổ sách, tại hạ tạm có vạn lượng bạc trắng, đều tặng cả cho cô nương.
Khương Ức An nhìn hắn, cười rạng rỡ.
Người như vậy, đã rộng rãi, lại giàu có, lẽ nào nàng lại dại dột đồng ý hòa ly? Gả về rồi, phu quân là của nàng, ai bảo nàng mệnh cứng, không khắc chết được!
Đêm động phòng, nàng dở xuân cung đồ vừa học vừa làm, đè tân lang viên phòng cho được.
~~~
Quốc Công phủ đông đúc, quan hệ dòng tộc rối rắm, tuy là dâu trưởng của đại phòng, Giang thị lại thường bị mấy bà mẫu, chị em dâu và chính vị phu quân thế tử gia của mình chèn ép.
Nhi tử chẳng may mù lòa, bà chỉ biết kéo lê thân thể bệnh tật, ăn chay niệm Phật cầu thần phù hộ, sau lưng không biết đã khóc thầm bao nhiêu lần.
Khó nhọc lắm mới cưới được con dâu vào cửa, rốt cuộc tân nương tay lại xách theo một con dao mổ lợn sáng loáng bước vào phủ!
Con dâu hung hãn như thế, tương lai nhi tử bà chẳng biết còn được ngày nào yên ổn?
Giang thị chỉ biết trốn trong phòng âm thầm rớt nước mắt.
~~~
Người đời đều cho rằng trưởng tôn Quốc công phủ đã mù, đường làm quan chẳng còn, tước vị cũng mất, nay lại cưới cô gái quê kém cỏi, đời này xem như hết hy vọng.
Nhưng ai ngờ ba năm thành thân, Hạ Tấn Viễn lại phò tá triều đình, đánh đuổi kẻ thù trên chiến trường, thăng quan tiến tước, công trạng hiển hách. Đôi mắt tưởng đã hỏng, kỳ thực đã sớm khôi phục bình thường.
Giang thị vốn cẩn trọng, tính tình mềm yếu, nay đã thẳng lưng, mặt mày rạng rỡ, bệnh tật tiêu tan, chị em dâu cũng phải kính nể, đến Quốc công gia cũng coi trọng.
Trưởng tử thanh danh lẫy lừng, Quốc công phủ êm ấm an hòa, ai ai cũng khen bà khéo trị gia.
Song chỉ mình Giang thị hiểu, không có nàng dâu tay xách dao mổ lợn ấy vào cửa, nào có ngày hôm nay!
Tiểu kịch trường:
Ba năm sau, có một ngày kia trong thư phòng, Hạ Tấn Viễn khoanh tay đứng cạnh, chỉ điểm, Khương Ức An lần thứ ba đề bút, chữ vẫn nghiêng ngả méo mó.
Nàng mất hết nhẫn nại, đập bàn, xách dao đòi về quê.
“Ta không thông cầm kỳ thư họa, không biết ngâm thơ làm phú, phụ sự kỳ vọng của Hạ đại nhân rồi. Lúc thành thân chàng nói ba năm sau hòa ly sẽ bồi thường cho ta, giờ đưa đây, ta đi là được!”
Đối diện nàng, nam nhân vốn đoan chính, trước mặt người ngoài không biểu lộ hỉ nộ ái ố, giờ đây mặt đã đỏ bừng, vội cúi người ôm chặt nàng vào lòng, tay nắm tay dạy nàng đưa bút, giọng dịu dàng nói:
“Là lỗi ở ta, chúng ta học lại một lần nữa.”
Ngừng lại chốc lát, mắt âu yếm nhìn khuôn mặt hờn dỗi của người trong lòng, hắn lại nói tiếp:
“Ta sai rồi, đêm nay ta nguyện bị phạt, cùng nàng dụng tâm luyện xuân cung sách, trên sập ba lần.”
Nhân vật chính: Khương Ức An x Hạ Tấn Viễn (Dũng cảm mưu trí, mặt trời nhỏ thẳng thắn x Quân tử đoan chính, núi băng lớn u sầu)
(*) – nhược quán – tuổi trưởng thành (20 tuổi)
Việc hôn nhân chẳng thể trì hoãn, cuối cùng đành đính ước cùng nhi nữ của quan nhỏ thất phẩm họ Khương.
Khương gia đích nữ, Khương Ức An, thuở nhỏ ở nông thôn, quanh năm giết lợn bán thịt, chẳng rành mặt chữ, mười tám tuổi vẫn chưa ai hỏi cưới.
Khi “miếng bánh” nhân duyên ấy rơi xuống đầu nàng, gần ngày xuất giá, nàng vẫn thong dong xách dao mổ lợn ngồi vắt vẻo tại nội viện, hớn hở cùng thân phụ và kế mẫu thương lượng của hồi môn.
Đêm thành thân, tân lang với dải lụa đen che mắt, vẻ mặt u sầu không có ý định viên phòng.
“Hạ mỗ bất hạnh, mệnh số cứng rắn không nên thành thân, làm liên lụy cô nương, thực lòng xin lỗi. Nếu cô nương bằng lòng, ba năm sau hòa ly, ta rộng rãi bồi thường.”
Khương Ức An hỏi: “Hòa ly, chàng bồi thường cho ta bao nhiêu?”
“Trong sổ sách, tại hạ tạm có vạn lượng bạc trắng, đều tặng cả cho cô nương.
Khương Ức An nhìn hắn, cười rạng rỡ.
Người như vậy, đã rộng rãi, lại giàu có, lẽ nào nàng lại dại dột đồng ý hòa ly? Gả về rồi, phu quân là của nàng, ai bảo nàng mệnh cứng, không khắc chết được!
Đêm động phòng, nàng dở xuân cung đồ vừa học vừa làm, đè tân lang viên phòng cho được.
~~~
Quốc Công phủ đông đúc, quan hệ dòng tộc rối rắm, tuy là dâu trưởng của đại phòng, Giang thị lại thường bị mấy bà mẫu, chị em dâu và chính vị phu quân thế tử gia của mình chèn ép.
Nhi tử chẳng may mù lòa, bà chỉ biết kéo lê thân thể bệnh tật, ăn chay niệm Phật cầu thần phù hộ, sau lưng không biết đã khóc thầm bao nhiêu lần.
Khó nhọc lắm mới cưới được con dâu vào cửa, rốt cuộc tân nương tay lại xách theo một con dao mổ lợn sáng loáng bước vào phủ!
Con dâu hung hãn như thế, tương lai nhi tử bà chẳng biết còn được ngày nào yên ổn?
Giang thị chỉ biết trốn trong phòng âm thầm rớt nước mắt.
~~~
Người đời đều cho rằng trưởng tôn Quốc công phủ đã mù, đường làm quan chẳng còn, tước vị cũng mất, nay lại cưới cô gái quê kém cỏi, đời này xem như hết hy vọng.
Nhưng ai ngờ ba năm thành thân, Hạ Tấn Viễn lại phò tá triều đình, đánh đuổi kẻ thù trên chiến trường, thăng quan tiến tước, công trạng hiển hách. Đôi mắt tưởng đã hỏng, kỳ thực đã sớm khôi phục bình thường.
Giang thị vốn cẩn trọng, tính tình mềm yếu, nay đã thẳng lưng, mặt mày rạng rỡ, bệnh tật tiêu tan, chị em dâu cũng phải kính nể, đến Quốc công gia cũng coi trọng.
Trưởng tử thanh danh lẫy lừng, Quốc công phủ êm ấm an hòa, ai ai cũng khen bà khéo trị gia.
Song chỉ mình Giang thị hiểu, không có nàng dâu tay xách dao mổ lợn ấy vào cửa, nào có ngày hôm nay!
Tiểu kịch trường:
Ba năm sau, có một ngày kia trong thư phòng, Hạ Tấn Viễn khoanh tay đứng cạnh, chỉ điểm, Khương Ức An lần thứ ba đề bút, chữ vẫn nghiêng ngả méo mó.
Nàng mất hết nhẫn nại, đập bàn, xách dao đòi về quê.
“Ta không thông cầm kỳ thư họa, không biết ngâm thơ làm phú, phụ sự kỳ vọng của Hạ đại nhân rồi. Lúc thành thân chàng nói ba năm sau hòa ly sẽ bồi thường cho ta, giờ đưa đây, ta đi là được!”
Đối diện nàng, nam nhân vốn đoan chính, trước mặt người ngoài không biểu lộ hỉ nộ ái ố, giờ đây mặt đã đỏ bừng, vội cúi người ôm chặt nàng vào lòng, tay nắm tay dạy nàng đưa bút, giọng dịu dàng nói:
“Là lỗi ở ta, chúng ta học lại một lần nữa.”
Ngừng lại chốc lát, mắt âu yếm nhìn khuôn mặt hờn dỗi của người trong lòng, hắn lại nói tiếp:
“Ta sai rồi, đêm nay ta nguyện bị phạt, cùng nàng dụng tâm luyện xuân cung sách, trên sập ba lần.”
Nhân vật chính: Khương Ức An x Hạ Tấn Viễn (Dũng cảm mưu trí, mặt trời nhỏ thẳng thắn x Quân tử đoan chính, núi băng lớn u sầu)
Danh Sách Chương Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu TruyenChu
- #51Chương 51: Phế truất ngôi vị Thế tử
- #52Chương 52: Ôm hắn một cái thật chặt
- #53Chương 53: Cúng bái
- #54Chương 54: Mặt hắn tái nhợt, như không còn hơi thở của người sống
- #55Chương 55: Đôi mắt có khả năng phục hồi thị lực
- #56Chương 56: Nợ huynh trưởng ta một mạng!
- #57Chương 57: tha cho ngươi lần này, cút đi!
- #58Chương 58: Giúp hắn thay đổi hoàn toàn, làm lại cuộc đời!
- #59Chương 59: Trước mắt có một tia sáng mờ ảo chợt lóe lên
- #60Chương 60: Đắc tội với Tam phu nhân và Tứ phu nhân
- #61Chương 61: Có lẽ không cần quá lâu, hắn đã có thể nhìn rõ dung mạo của nàng rồi.
- #62Chương 62: Ta đã đến rồi, còn sợ những thứ này của bà sao!
- #63Chương 63: Vì sao chúng ta thành thân đã hơn nửa năm rồi mà vẫn chưa có con?
- #64Chương 64: Đây cũng là thứ cuối cùng nàng muốn lấy từ Khương gia.
- #65Chương 65: Từ nay về sau, xưởng rượu này là của ngươi
- #66Chương 66: Lướt nhẹ qua khóe môi hắn
- #67Chương 67: Hội chùa
- #68Chương 68: Sổ sách
- #69Chương 69: Sáng sớm mai sẽ đến cửa cầu thân
- #70Chương 70: Đợi tổ phụ về phân xử
- #71Chương 71: Tuyệt đối không dễ dàng tha thứ
- #72Chương 72: Bị phụ thân tát một cái
- #73Chương 73: Mắt thiếu gia đã hoàn toàn hồi phục!
- #74Chương 74: Cúi người bế ngang nàng lên
- #75Chương 75: Phu quân của ta là nam nhân tuấn tú nhất thiên hạ
- #76Chương 76: Chỉ muốn một quyền đập nát tan tành!
- #77Chương 77: Đừng trách nàng không khách khí!
- #78Chương 78: Trên đời này, con quan tâm nhất chính là phu quân của con!
- #79Chương 79: Chỉ hôn một cái thôi sao?
- #80Chương 80: Nắm chặt tay, đấm mạnh xuống bàn!
- #81Chương 81: Một cú đấm nặng nề đã trực tiếp giáng xuống!
- #82Chương 82: Hạ Tấn Viễn ôm nàng chặt thêm vài phần.
- #83Chương 83: Trạng nguyên vinh quy diễu phố rồi!
- #84Chương 84: Nàng đang say sưa đọc xuân cung đồ.
- #85Chương 85: Nương tử, chúng ta động phòng đi.
- #86Chương 86: Hôm nay ta phải đánh đệ một trận mới được.
- #87Chương 87: Một tay nắm chặt vạt áo của hắn!
- #88Chương 88: Nàng hôn mạnh lên môi hắn.
- #89Chương 89: Nảy sinh nghi ngờ
- #90Chương 90: Một đòn đấm thẳng vào mặt ông ta!
- #91Chương 91: Tâm phục khẩu phục chưa?
- #92Chương 92: Ôn thị, ngươi ra đây nói chuyện đi.
- #93Chương 93: Hận không thể đánh cho bọn họ một trận thừa sống thiếu chết!
- #94Chương 94: Phải trả giá!
- #95Chương 95: Không thể ngồi chờ chết.
- #96Chương 96: Nhị gia đúng là mất trí!
- #97Chương 97: Tất cả mọi thứ trong lầu trúc, đều đã hóa thành tro bụi.
- #98Chương 98: Để lại một nụ hôn sâu trên làn môi mềm mại đỏ hồng của nàng.
- #99Chương 99: Yêu thương nhau trọn đời.
- #100Chương 100: Đó là thê tử của Hạ đại nhân.