
Còn tiếp
Giả Chết Cũng Không Cứu Nổi Thế Giới
120
Chương
0
Lượt xem
296388
Đề cử
Giới Thiệu Giả Chết Cũng Không Cứu Nổi Thế Giới Truyện Chữ
Văn án tác giả:
Liên Hề trời sinh đã có một đôi mắt âm dương, từ nhỏ đến lớn mỗi ngày đều “được” chúng quỷ cậy nhờ làm việc.
Giúp quỷ hoàn thành tâm nguyện, ắt có đền đáp. Thế nhưng trước khi làm xong, không ai biết được sự đền đáp đó sẽ là công đức hay là nghiệp chướng.
Mỗi lần Liên Hề giúp đỡ chúng quỷ làm việc xong, quanh thân tụi nó sẽ phát sáng ngay lập tức.
Ánh sáng vàng là công đức, ánh sáng đỏ là nghiệp chướng.
Nhưng làm việc tốt chưa chắc đã đạt được công đức mà làm chuyện xấu chưa chắc đã rước phải nghiệp chướng.
Đạt được công đức trời sẽ giáng lục sắc, gặp nghiệp chướng thì ra cửa giẫm phải cứt chó.
Sau ba ngày liên tiếp ăn côn trùng trong cơm hộp, Liên Hề đã hoàn toàn hiểu ra: “Giả chết mới có thể cứu vớt được thế giới quan của mình!”
Cứ tưởng rằng giả chết là có thể sống một đời an ổn, ai ngờ xung quanh mình càng lúc càng nhiều ma quỷ kéo đến, càng ngày càng nhiều người kỳ quái xuất hiện. Cho đến một ngày nọ, có một tên vàng rực lướt ngang qua cậu, Liên Hề trợn mắt há mồm, túm chặt lấy!
Ánh – Liệt Thần – Vàng: “???”
Liên Hề ( ổn định lại nhịp thở): “Chào anh, xin hỏi phải chăng anh có tâm nguyện gì chưa được hoàn thành ư? Báo đáp bằng công đức hay tiền rớt xuống từ trên trời gì đó đều được hết, chủ yếu là tôi có lòng tốt, thích giúp đỡ mọi người, đời này làm Lôi Phong sống, đội viên khăn quàng đỏ, muốn giúp anh giải quyết hết nỗi trăn trở trong lòng, được luân hồi tử tế, sống làm người một lần nữa, bắn tim nè ~”
Cùng lúc đó, chúng quỷ thần Địa Phủ.
“Tổn thọ mất! Minh Vương biến mất rồi, Vong Xuyên cạn khô rồi!”
Văn án cục súc:
Chủ tịch giả nghèo để thử lòng nhân viên, tiện thể leo top BXH.
Đừng bao giờ coi thường người khác
Liên Hề trời sinh đã có một đôi mắt âm dương, từ nhỏ đến lớn mỗi ngày đều “được” chúng quỷ cậy nhờ làm việc.
Giúp quỷ hoàn thành tâm nguyện, ắt có đền đáp. Thế nhưng trước khi làm xong, không ai biết được sự đền đáp đó sẽ là công đức hay là nghiệp chướng.
Mỗi lần Liên Hề giúp đỡ chúng quỷ làm việc xong, quanh thân tụi nó sẽ phát sáng ngay lập tức.
Ánh sáng vàng là công đức, ánh sáng đỏ là nghiệp chướng.
Nhưng làm việc tốt chưa chắc đã đạt được công đức mà làm chuyện xấu chưa chắc đã rước phải nghiệp chướng.
Đạt được công đức trời sẽ giáng lục sắc, gặp nghiệp chướng thì ra cửa giẫm phải cứt chó.
Sau ba ngày liên tiếp ăn côn trùng trong cơm hộp, Liên Hề đã hoàn toàn hiểu ra: “Giả chết mới có thể cứu vớt được thế giới quan của mình!”
Cứ tưởng rằng giả chết là có thể sống một đời an ổn, ai ngờ xung quanh mình càng lúc càng nhiều ma quỷ kéo đến, càng ngày càng nhiều người kỳ quái xuất hiện. Cho đến một ngày nọ, có một tên vàng rực lướt ngang qua cậu, Liên Hề trợn mắt há mồm, túm chặt lấy!
Ánh – Liệt Thần – Vàng: “???”
Liên Hề ( ổn định lại nhịp thở): “Chào anh, xin hỏi phải chăng anh có tâm nguyện gì chưa được hoàn thành ư? Báo đáp bằng công đức hay tiền rớt xuống từ trên trời gì đó đều được hết, chủ yếu là tôi có lòng tốt, thích giúp đỡ mọi người, đời này làm Lôi Phong sống, đội viên khăn quàng đỏ, muốn giúp anh giải quyết hết nỗi trăn trở trong lòng, được luân hồi tử tế, sống làm người một lần nữa, bắn tim nè ~”
Cùng lúc đó, chúng quỷ thần Địa Phủ.
“Tổn thọ mất! Minh Vương biến mất rồi, Vong Xuyên cạn khô rồi!”
Văn án cục súc:
Chủ tịch giả nghèo để thử lòng nhân viên, tiện thể leo top BXH.
Đừng bao giờ coi thường người khác
Danh Sách Chương Giả Chết Cũng Không Cứu Nổi Thế Giới TruyenChu
- #1Chương 1: Đây chính là vụ án cướp của giết người 2.07 ở Tô Thành, gây chấn động cả nước
- #2Chương 2: “Chấp niệm của anh tỉnh lại sớm hơn anh nhiều, linh hồn của anh vẫn nhận ra gã, nhưng anh thì không nhớ rõ.”
- #3Chương 3: “Nhưng có vài thứ, từ lâu đã không còn là người nữa rồi!”
- #4Chương 4: “Lời hoang đường chật giấy, những dòng lệ xót xa.”
- #5Chương 5: “Những việc như phát sóng trực tiếp…”
- #6Chương 6: “Tôi là quản lý cấp cao Lưu Lãng của bang hội Đá Quý… ký hợp đồng không?”
- #7Chương 7: “Cháu có một người bạn…”
- #8Chương 8: “Này, chen ngang à!”
- #9Chương 9: “Nguy rồi! Vong Xuyên cạn khô rồi!!!”
- #10Chương 10: “Anh không muốn nghe chuyện cũ của tôi sao?”
- #11Chương 11: “Không phải gió thổi, mà là nhịp tim!”
- #12Chương 12: “Tầm mắt Liên Hề rơi vào đôi mắt đen nhánh sâu thẳm.”
- #13Chương 13: Liệt Thần
- #14Chương 14: “Chuông đồng phản chủ tham gia dàn hợp xướng!”
- #15Chương 15: “Thế gian trăm vẻ.”
- #16Chương 16: “Cậu nên đầu thai rồi!”
- #17Chương 17: “Có người nhìn qua giống quỷ, có quỷ nhìn qua giống người.”
- #18Chương 18: “Nhà số 903 tòa 13 khu dân cư Hoa Đình”
- #19Chương 19: Cây đàn có đứt một sợi dây cung thì ba dây còn lại cũng phải tiếp tục vang lên, đó chính là cuộc sống
- #20Chương 20: “Vô Thường tận tâm với công việc!”
- #21Chương 21: “Hay là cậu ngoảnh đầu lại xem?”
- #22Chương 22: “Tên đàn ông chết tiệt chẳng hiểu gì hết!”
- #23Chương 23: “Cậu nhận ra Tôn Yến không?”
- #24Chương 24: “Tranh công trạng với tôi sao?”
- #25Chương 25: “Cậu ta, vẫn còn ở trong căn phòng này”
- #26Chương 26: “Ba anh bạn nhỏ ơi ~”
- #27Chương 27: “Cướp công trạng của tôi…”
- #28Chương 28: “Bảng xếp hạng công trạng quỷ sai hàng tháng!”
- #29Chương 29: “Nếu cậu đứng nhất từ dưới đếm lên trên BXH công trạng, thì cậu có thấy mắc cỡ không?”
- #30Chương 30: “Vàng ròng… Khụ, công trạng cũng có phải buôn bán đâu!”
- #31Chương 31: “Tôi bắt quỷ là chuyện đương nhiên, cậu không cho tôi bắt quỷ là do tư tưởng của cậu có vấn đề!”
- #32Chương 32: “Lời giao ước của chủ nhân Địa Phủ.”
- #33Chương 33: “Liên Chuông”
- #34Chương 34: “Đến con chó các người cũng không tha cho nó!”
- #35Chương 35: “Liệt Thần: Có lẽ tôi không phải con người…”
- #36Chương 36: “Ngày cuối cùng của tháng chín.”
- #37Chương 37: “Khủng bố, khủng bố, khủng bố, khủng bố…”
- #38Chương 38: “Gian lận gian lận gian lận gian lận!”
- #39Chương 39: “Tố cáo, tố cáo, tố cáo, tố cáo!”
- #40Chương 40: “Mua điện thoại cho anh đó.”
- #41Chương 41: “Một nhóm người.”
- #42Chương 42: “Hoành Điếm”
- #43Chương 43: “Mất tích”
- #44Chương 44: “Không được lên tiếng.”
- #45Chương 45: “Trên đời có rất nhiều thứ còn quan trọng hơn cả tính mạng.”
- #46Chương 46: “Vận mệnh quốc gia.”
- #47Chương 47: “Ở Hiền Gặp Lành”
- #48Chương 48: “Thuyết luân hồi!”
- #49Chương 49: “Chủ tịch thay đổi rồi.”
- #50Chương 50: “Thích game đến mức trầm mê.”