
Còn tiếp
Giả Chết Cũng Không Cứu Nổi Thế Giới
120
Chương
0
Lượt xem
296388
Đề cử
Giới Thiệu Giả Chết Cũng Không Cứu Nổi Thế Giới Truyện Chữ
Văn án tác giả:
Liên Hề trời sinh đã có một đôi mắt âm dương, từ nhỏ đến lớn mỗi ngày đều “được” chúng quỷ cậy nhờ làm việc.
Giúp quỷ hoàn thành tâm nguyện, ắt có đền đáp. Thế nhưng trước khi làm xong, không ai biết được sự đền đáp đó sẽ là công đức hay là nghiệp chướng.
Mỗi lần Liên Hề giúp đỡ chúng quỷ làm việc xong, quanh thân tụi nó sẽ phát sáng ngay lập tức.
Ánh sáng vàng là công đức, ánh sáng đỏ là nghiệp chướng.
Nhưng làm việc tốt chưa chắc đã đạt được công đức mà làm chuyện xấu chưa chắc đã rước phải nghiệp chướng.
Đạt được công đức trời sẽ giáng lục sắc, gặp nghiệp chướng thì ra cửa giẫm phải cứt chó.
Sau ba ngày liên tiếp ăn côn trùng trong cơm hộp, Liên Hề đã hoàn toàn hiểu ra: “Giả chết mới có thể cứu vớt được thế giới quan của mình!”
Cứ tưởng rằng giả chết là có thể sống một đời an ổn, ai ngờ xung quanh mình càng lúc càng nhiều ma quỷ kéo đến, càng ngày càng nhiều người kỳ quái xuất hiện. Cho đến một ngày nọ, có một tên vàng rực lướt ngang qua cậu, Liên Hề trợn mắt há mồm, túm chặt lấy!
Ánh – Liệt Thần – Vàng: “???”
Liên Hề ( ổn định lại nhịp thở): “Chào anh, xin hỏi phải chăng anh có tâm nguyện gì chưa được hoàn thành ư? Báo đáp bằng công đức hay tiền rớt xuống từ trên trời gì đó đều được hết, chủ yếu là tôi có lòng tốt, thích giúp đỡ mọi người, đời này làm Lôi Phong sống, đội viên khăn quàng đỏ, muốn giúp anh giải quyết hết nỗi trăn trở trong lòng, được luân hồi tử tế, sống làm người một lần nữa, bắn tim nè ~”
Cùng lúc đó, chúng quỷ thần Địa Phủ.
“Tổn thọ mất! Minh Vương biến mất rồi, Vong Xuyên cạn khô rồi!”
Văn án cục súc:
Chủ tịch giả nghèo để thử lòng nhân viên, tiện thể leo top BXH.
Đừng bao giờ coi thường người khác
Liên Hề trời sinh đã có một đôi mắt âm dương, từ nhỏ đến lớn mỗi ngày đều “được” chúng quỷ cậy nhờ làm việc.
Giúp quỷ hoàn thành tâm nguyện, ắt có đền đáp. Thế nhưng trước khi làm xong, không ai biết được sự đền đáp đó sẽ là công đức hay là nghiệp chướng.
Mỗi lần Liên Hề giúp đỡ chúng quỷ làm việc xong, quanh thân tụi nó sẽ phát sáng ngay lập tức.
Ánh sáng vàng là công đức, ánh sáng đỏ là nghiệp chướng.
Nhưng làm việc tốt chưa chắc đã đạt được công đức mà làm chuyện xấu chưa chắc đã rước phải nghiệp chướng.
Đạt được công đức trời sẽ giáng lục sắc, gặp nghiệp chướng thì ra cửa giẫm phải cứt chó.
Sau ba ngày liên tiếp ăn côn trùng trong cơm hộp, Liên Hề đã hoàn toàn hiểu ra: “Giả chết mới có thể cứu vớt được thế giới quan của mình!”
Cứ tưởng rằng giả chết là có thể sống một đời an ổn, ai ngờ xung quanh mình càng lúc càng nhiều ma quỷ kéo đến, càng ngày càng nhiều người kỳ quái xuất hiện. Cho đến một ngày nọ, có một tên vàng rực lướt ngang qua cậu, Liên Hề trợn mắt há mồm, túm chặt lấy!
Ánh – Liệt Thần – Vàng: “???”
Liên Hề ( ổn định lại nhịp thở): “Chào anh, xin hỏi phải chăng anh có tâm nguyện gì chưa được hoàn thành ư? Báo đáp bằng công đức hay tiền rớt xuống từ trên trời gì đó đều được hết, chủ yếu là tôi có lòng tốt, thích giúp đỡ mọi người, đời này làm Lôi Phong sống, đội viên khăn quàng đỏ, muốn giúp anh giải quyết hết nỗi trăn trở trong lòng, được luân hồi tử tế, sống làm người một lần nữa, bắn tim nè ~”
Cùng lúc đó, chúng quỷ thần Địa Phủ.
“Tổn thọ mất! Minh Vương biến mất rồi, Vong Xuyên cạn khô rồi!”
Văn án cục súc:
Chủ tịch giả nghèo để thử lòng nhân viên, tiện thể leo top BXH.
Đừng bao giờ coi thường người khác
Danh Sách Chương Giả Chết Cũng Không Cứu Nổi Thế Giới TruyenChu
- #51Chương 51: “Người tôi nâng niu.”
- #52Chương 52: “Hai mi sắp bị ta bắt xuống Địa Phủ rồi!”
- #53Chương 53: “Đánh nhau rồi!”
- #54Chương 54: “Đưa tên ác quỷ vô song này đi đầu thai, thì cậu sẽ có thể thu hoạch được công đức tối cao!“
- #55Chương 55: “Tùy cậu.”
- #56Chương 56: “Sẩy thai”
- #57Chương 57: “Trần Khải.”
- #58Chương 58: “Nhìn lệch rồi.”
- #59Chương 59: “Không phải người cũng không phải ma, không phải sống cũng không phải chết.”
- #60Chương 60: “Ai bảo anh lắm miệng!”
- #61Chương 61: “Ngài ấy vẫn chưa chết?
- #62Chương 62: “Không biết xấu hổ!”
- #63Chương 63: “Ôn Châu”
- #64Chương 64: “Còn thỏ nhỏ!”
- #65Chương 65: “Sốc!”
- #66Chương 66: “Sấm sét!”
- #67Chương 67: “Tình Yêu Của Nhân Loại”
- #68Chương 68: “Em sẽ quyết định thay anh.”
- #69Chương 69: “Thông báo phê bình.”
- #70Chương 70: “Bệnh chết”
- #71Chương 71: “Chỉ vì những kẻ này, mà cậu không chịu về nhà?”
- #72Chương 72: “Hai đứa con trai!”
- #73Chương 73: “Sổ Sinh Tử “
- #74Chương 74: “Nhưng trông anh… chả khác gì tên sát nhân biến thái ấy!”
- #75Chương 75: “Hắc Vô Thường tỉnh Giang Nam.”
- #76Chương 76: “Tuyệt đối không thể có sai sót”
- #77Chương 77: “Chưa đủ cẩn thận.”
- #78Chương 78: “Thần Đình hủy diệt”
- #79Chương 79: “Bị tẩy não”
- #80Chương 80: “Làm quỷ”
- #81Chương 81: “Thần Minh”
- #82Chương 82: “Dễ như trở bàn tay!”
- #83Chương 83: “Văn Tụng Đế Quân”
- #84Chương 84: “Chính khí cuộn trào”
- #85Chương 85: “Phải nghĩ cho người!”
- #86Chương 86: “Quảng Hàn Tiên Tử”
- #87Chương 87: “This Is Fine”
- #88Chương 88: “Chủ nhân của Địa Phủ. ?
- #89Chương 89: “Mười vạn tám ngàn Thần Minh”
- #90Chương 90: “Chẳng lẽ chú nghĩ có tiền là có thể mua được mạng sống sao?”
- #91Chương 91: “Cái bóng trên tường”
- #92Chương 92: “Mọi người đều biết, đàn ông con trai ra ngoài cũng phải chú ý đến sự an toàn của bản thân.”
- #93Chương 93: “Mệnh cách*”
- #94Chương 94: “Mèo nhỏ em thì có ý xấu gì được chứ?”
- #95Chương 95: “Bảo Vật Của Địa Phủ – Sổ Sinh Tử. ?
- #96Chương 96: “Làm công chúa Dao Dao của tôi, chỉ ăn buff, không ăn khổ”
- #97Chương 97: “Bạch Chiêu Cự.”
- #98Chương 98: “Lâu rồi không gặp, chủ nhân Địa Phủ.”
- #99Chương 99: “Bách điểu triều Phượng”
- #100Chương 100: “Tôi là Vương Việt Thanh”