
Còn tiếp
Giáo Chủ, Phu Nhân Bảo Ngài Đi Làm Ruộng
233
Chương
0
Lượt xem
299936
Đề cử
Giới Thiệu Giáo Chủ, Phu Nhân Bảo Ngài Đi Làm Ruộng Truyện Chữ
Edit: SCR0811
Raw: ngocquynh520Tô Nhược Mộng vất vả lắm mới chấp nhận được sự thật mình từ một nhân viên công vụ biến thành một cô thôn nữ.
Trong một đêm mưa gió bão bùng, nàng lại bị một tên nam nhân đẹp như tiên tử ăn sạch vào bụng.
Nhưng tại sao cái tên "Đạo tặc hái hoa" này còn chưa chịu đi? Còn nói nàng phải chịu trách nhiệm với hắn?
Được rồi, thu mỹ nam, làm ấm chăn cũng không tồi.
Nhưng mà, hắn lại là giáo chủ Ma giáo, kẻ thù vô số.
...
Chúng ta lén lút cưới nhau được không? Được!
Sinh cái bánh bao được không? Được!
Để giáo chúng đi làm ruộng được không? Được!
Người được chỉ phúc vi hôn tới cửa cầu hôn được không? Hắn muốn chết!
Cha ruột đến giành Thịnh Thế Điền Viên được không? Hắn đừng có mơ!
Bị ép buộc, chúng ta liền thay đổi triều đại được không? Không tệ!
Đoạn trích 1:
Ánh mắt của Lôi Ngạo Thiên xẹt qua đôi nam nữ trước mắt, chế nhạo: "Nương tử, dường như nhân phẩm của nàng không tốt lắm?"
Tô Nhược Mộng nhún vai, duỗi lưng, xoay người trở về nhà: "Phẩm chất của ta không tốt, bởi vậy chàng đừng có gì cái gì mà bắt ta chịu trách nhiệm!"
"Vậy để vi phu chịu trách nhiệm cho!" Mỗ nam vẻ mặt phấn chấn.
"Sao cũng được!" Mỗ nữ hắc tuyến đầy mặt, chân bước qua cửa lại rụt trở về: "Nếu chàng có thể làm cho bọn họ đừng tới phiền ta nữa, ta sẽ..."
"Phanh phanh phanh..." Bên tai truyền đến âm thanh của vật nặng rơi xuống, mỗ nữ quay đầu lại, chỉ thấy mỗi mình mỗ nam đang đứng phủi tay phía sau.
"Người đâu rồi?"
"Ném ra ngoài rồi. Sau này người nương tử ghét, cứ để vi phu tới thu thập."
Đoạn trích 2:
Tô Nhược Mộng buồn bực nhìn đám nam tử đang cặm cụi ăn, nâng trán hỏi: "Ngoài ăn ra các ngươi còn biết làm gì?"
Đám đông nam tử đồng loạt ngẩng đầu, nhất loạt lên tiếng: "Thưa phu nhân, thuộc hạ còn có thể giết người."
"Nhà ta không nuôi người nhàn hạ."
"... Chúng tôi có thể giết người để kiếm tiền hiếu kính phu nhân."
"Ta không thèm mấy đồng tiền đẫm máu đó."
"..." Đám đông nam tử liếc nhau một cái, ăn ý nói: "Xin phu nhân chỉ rõ!"
"Tất cả các ngươi đều đi làm ruộng cho ta!"
Đám đông nam tử buồn bã trong lòng: Giết người dễ, làm ruộng mới khó.
Đoạn trích 3:
"Nhược Mộng, ta là phụ thân của con đây!" Trung niên nam tử nói xong, lại giơ tay lau nước mắt, len lén liếc nhìn toàn cảnh của Thịnh Thế Điền Viên.
Tô Nhược Mộng lười biếng mân mê móng tay, nét mặt tươi cười như hoa, quay đầu nhìn nam tử đang ôm chặt nàng: "Phu quân, hình như tình hình tài chính gần đây của ma giáo các chàng không được khởi sắc lắm đúng không? Không thì, chàng bắt trói ông ta làm con tin để kiếm một khoản đi?"
Lôi Ngạo Thiên lộ vẻ mặt vui mừng, gật đầu như giã tỏi: "Vi phu tuân lệnh!" Nói xong, vung tay một cái, mấy nam tử ngứa tay phía sau lập tức ùa lên.
"Tô Nhược Mộng, ta là cha ruột của ngươi, là thừa tướng của Đông Lý quốc." Trung niên nam nhân giơ chân, giận đến mức ria mép dựng ngược.
"Nếu ông không phải thừa tướng, ông nghĩ ta còn thèm bắt trói ông sao?"
Lời của editor: Hố mới đào, không rõ số chương, không rõ lịch post, mong mọi người ủng hộ
Raw: ngocquynh520Tô Nhược Mộng vất vả lắm mới chấp nhận được sự thật mình từ một nhân viên công vụ biến thành một cô thôn nữ.
Trong một đêm mưa gió bão bùng, nàng lại bị một tên nam nhân đẹp như tiên tử ăn sạch vào bụng.
Nhưng tại sao cái tên "Đạo tặc hái hoa" này còn chưa chịu đi? Còn nói nàng phải chịu trách nhiệm với hắn?
Được rồi, thu mỹ nam, làm ấm chăn cũng không tồi.
Nhưng mà, hắn lại là giáo chủ Ma giáo, kẻ thù vô số.
...
Chúng ta lén lút cưới nhau được không? Được!
Sinh cái bánh bao được không? Được!
Để giáo chúng đi làm ruộng được không? Được!
Người được chỉ phúc vi hôn tới cửa cầu hôn được không? Hắn muốn chết!
Cha ruột đến giành Thịnh Thế Điền Viên được không? Hắn đừng có mơ!
Bị ép buộc, chúng ta liền thay đổi triều đại được không? Không tệ!
Đoạn trích 1:
Ánh mắt của Lôi Ngạo Thiên xẹt qua đôi nam nữ trước mắt, chế nhạo: "Nương tử, dường như nhân phẩm của nàng không tốt lắm?"
Tô Nhược Mộng nhún vai, duỗi lưng, xoay người trở về nhà: "Phẩm chất của ta không tốt, bởi vậy chàng đừng có gì cái gì mà bắt ta chịu trách nhiệm!"
"Vậy để vi phu chịu trách nhiệm cho!" Mỗ nam vẻ mặt phấn chấn.
"Sao cũng được!" Mỗ nữ hắc tuyến đầy mặt, chân bước qua cửa lại rụt trở về: "Nếu chàng có thể làm cho bọn họ đừng tới phiền ta nữa, ta sẽ..."
"Phanh phanh phanh..." Bên tai truyền đến âm thanh của vật nặng rơi xuống, mỗ nữ quay đầu lại, chỉ thấy mỗi mình mỗ nam đang đứng phủi tay phía sau.
"Người đâu rồi?"
"Ném ra ngoài rồi. Sau này người nương tử ghét, cứ để vi phu tới thu thập."
Đoạn trích 2:
Tô Nhược Mộng buồn bực nhìn đám nam tử đang cặm cụi ăn, nâng trán hỏi: "Ngoài ăn ra các ngươi còn biết làm gì?"
Đám đông nam tử đồng loạt ngẩng đầu, nhất loạt lên tiếng: "Thưa phu nhân, thuộc hạ còn có thể giết người."
"Nhà ta không nuôi người nhàn hạ."
"... Chúng tôi có thể giết người để kiếm tiền hiếu kính phu nhân."
"Ta không thèm mấy đồng tiền đẫm máu đó."
"..." Đám đông nam tử liếc nhau một cái, ăn ý nói: "Xin phu nhân chỉ rõ!"
"Tất cả các ngươi đều đi làm ruộng cho ta!"
Đám đông nam tử buồn bã trong lòng: Giết người dễ, làm ruộng mới khó.
Đoạn trích 3:
"Nhược Mộng, ta là phụ thân của con đây!" Trung niên nam tử nói xong, lại giơ tay lau nước mắt, len lén liếc nhìn toàn cảnh của Thịnh Thế Điền Viên.
Tô Nhược Mộng lười biếng mân mê móng tay, nét mặt tươi cười như hoa, quay đầu nhìn nam tử đang ôm chặt nàng: "Phu quân, hình như tình hình tài chính gần đây của ma giáo các chàng không được khởi sắc lắm đúng không? Không thì, chàng bắt trói ông ta làm con tin để kiếm một khoản đi?"
Lôi Ngạo Thiên lộ vẻ mặt vui mừng, gật đầu như giã tỏi: "Vi phu tuân lệnh!" Nói xong, vung tay một cái, mấy nam tử ngứa tay phía sau lập tức ùa lên.
"Tô Nhược Mộng, ta là cha ruột của ngươi, là thừa tướng của Đông Lý quốc." Trung niên nam nhân giơ chân, giận đến mức ria mép dựng ngược.
"Nếu ông không phải thừa tướng, ông nghĩ ta còn thèm bắt trói ông sao?"
Lời của editor: Hố mới đào, không rõ số chương, không rõ lịch post, mong mọi người ủng hộ
Danh Sách Chương Giáo Chủ, Phu Nhân Bảo Ngài Đi Làm Ruộng TruyenChu
- #151Chương 75-1: Oan gia ngõ hẹp (1)
- #152Chương 75-2: Oan gia ngõ hẹp (2)
- #153Chương 75-3: Oan gia ngõ hẹp (3)
- #154Chương 75-4: Oan gia ngõ hẹp (4)
- #155Chương 76-1: Người nghe lén ngoài cửa sổ(1)
- #156Chương 76-2: Người nghe lén ngoài cửa sổ (2)
- #157Chương 76-3: Người nghe lén ngoài cửa sổ (3)
- #158Chương 76-4: Người nghe lén ngoài cửa sổ (4)
- #159Chương 77: Liên kế phản kích, trừng trị tiểu nhân (1)
- #160Chương 77-2: Liên kế phản kích, trừng trị tiểu nhân (2)
- #161Chương 77-3: Liên kế phản kích, trừng trị tiểu nhân (3)
- #162Chương 77-4: Liên kế phản kích, trừng trị tiểu nhân (4)
- #163Chương 78-1: Hàn Nhứ hôn mê bất tỉnh(1)
- #164Chương 78-2: Hàn Nhứ hôn mê bất tỉnh(2)
- #165Chương 78-3: Hàn Nhứ hôn mê bất tỉnh(3)
- #166Chương 79: Mới tới Thánh Phật Tự (1)
- #167Chương 79-2: Mới tới Thánh Phật Tự (2)
- #168Chương 80: Đại hội võ lâm, sinh tử quyết
- #169Chương 81: Kim Phượng thức tỉnh, ma âm sát nữ
- #170Chương 82: Tử Long Lĩnh có mật thám
- #171Chương 83: Nước mắt nơi khóe mắt
- #172Chương 84: Lôi Ngạo Thiên hôn mê sâu
- #173Chương 85: Lẻn vào hoàng cung
- #174Chương 86: Giao chiến với Nam Cung Trọng Khiêm
- #175Chương 87: Đuôi hồ Ly của Doãn Tâm Nhi
- #176Chương 88: Tình nhân đối đầu giữa sinh tử
- #177Chương 89: Phế một cái tay, tàn mộng
- #178Chương 90: Ta muốn đi tìm Lôi Ngạo Thiên
- #179Chương 91: Rất dễ tẩu hỏa nhập ma
- #180Chương 92: Chân khí trong cơ thể rối loạn
- #181Chương 93: Xuất môn tìm phu
- #182Chương 94: Người Phượng tộc tới, toan tính giết Phượng chủ
- #183Chương 95: Nhị Lôi Tử, Mộng nhi của ngươi tới rồi
- #184Chương 96: Phu thê gặp nhau, lệ đầy mặt
- #185Chương 97: Phu nhân, Giáo chủ tỉnh sao?
- #186Chương 98: Ta muốn chờ chàng trở về phòng
- #187Chương 99: Mắt lộ ra ánh sáng tham lam
- #188Chương 100: Xảy ra dịch chuột, lòng người gấp gáp
- #189Chương 101: Lấy máu cứu giúp, cứu người như cứu hỏa
- #190Chương 102: Lão Bát cũng dính vào dịch chuột
- #191Chương 103: Nhạc đệm trước bão táp
- #192Chương 104: Mộng nhi sinh non
- #193Chương 105: Chân tướng ôn dịch
- #194Chương 106: Sẽ không dễ dàng bỏ qua cho bọn họ
- #195Chương 107: Lại trừ đi một tên bại hoại
- #196Chương 108: Tiến vào Phượng tộc
- #197Chương 109: Bốn năm sau
- #198Chương 110: Có chút chống đỡ không được
- #199Chương 111: Gặp lại nhạc phụ đại nhân
- #200Chương 112: Chúng ta muốn cho mẫu thân hạnh phúc