
Tạm dừng
Hạ Cánh Bên Em - Ngọc Tự Nhân
93
Chương
0
Lượt xem
278416
Đề cử
Giới Thiệu Hạ Cánh Bên Em - Ngọc Tự Nhân Truyện Chữ
Trịnh Thư Hạ từ lúc bắt đầu biết nhớ thương đã luôn ở bên cạnh Tống Lẫm.
Anh ta là anh trai nhà bên, có mối quan hệ tốt với cô, cũng là một bạch nguyệt quang mà cô ái mộ từ nhỏ, nhưng chỉ có thể nhìn mà không thể với tới.
Suốt tám năm, vì muốn ở gần hơn với Tống Lẫm một chút, Trịnh Thư Hạ dùng hết toàn bộ cố gắng thi vào trường hàng không.
Cô trở thành nữ phi công quý giá như kim cương, nhưng từ đầu đến cuối cũng không thể bước vào trái tim của anh ta.
Bên cạnh Tống Lẫm luôn không thiếu bạn gái, hết người này đến người khác, anh ta chưa từng để trống vị trí đó.
Là cơ trưởng trẻ tuổi đầy hứa hẹn, anh ta chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.
Khi đối mặt với Trịnh Thư Hạ, cô gái nhỏ đã cố lấy dũng khí thổ lộ, anh ta chỉ ngẩn người, mỉm cười nói: “Xin lỗi Hạ Hạ, anh chỉ coi em là em gái.”
Trịnh Thư Hạ từng cố gắng, từng thổ lộ, nhưng sự nhiệt tình dần phai nhạt, cuối cùng cũng hiểu được hai chữ “từ bỏ” viết như thế nào.
Cô đốt hết tất cả ký ức về mối tình thầm kín của mình với Tống Lẫm, sau đó gọi điện thoại cho bạn tốt của anh trai là Lâm Dữ Kiêu – –
“Anh Kiêu, anh còn thích em không? “Trịnh Thư Hạ nhẹ giọng hỏi:” Nếu thích, em sẽ kết hôn với anh.”
“Trịnh Thư Hạ, em nghĩ kỹ chưa? “Người đàn ông cười khẽ, giọng nói mang theo một tia cà lơ phất phơ:” “Anh không phải là cảng tránh gió của em thay cho Tống Lẫm.”
“Kết hôn với anh, là không thể ly hôn.”
“Dạ.” Trịnh Thư Hạ trả lời chắc chắn: “Em nghĩ kỹ rồi.”
Thời điểm mùa hè nóng bỏng nhất, Trịnh Thư Hạ cùng Lâm Dữ Kiêu lĩnh giấy chứng nhận.
Ngày họ công khai mối quan hệ của mình với bạn bè, Tống Lẫm uống say mèm, anh ta chạy đến ký túc xá nữ và kịch liệt đập cửa gọi cô đi ra.
Nhưng người bước ra bên ngoài là Lâm Dữ Kiêu.
Mặt mày thanh tuyển của anh mang theo mệt mỏi rõ ràng, khóe mắt hoa đào hỗn hợp màu nước.
“Hạ Hạ mệt quá rồi.”
Lâm Dữ Kiêu mỉm cười, ngón tay thon dài búng tàn thuốc:
“Muốn tôi gọi cô ấy ra không?”
–
Mùa hè năm hai mươi hai tuổi, niềm đam mê mà Trịnh Thư Hạ theo đuổi suốt tám năm đã dần phai nhạt.
Nhưng cô lại đồng thời phát hiện, một vài đam mê vĩnh viễn không bao giờ phai nhạt — ví dụ như Lâm Dữ Kiêu.
Anh luôn đi trước cô, dọn đường cho cô ở những nơi cô không thể nhìn thấy.
Anh ta là anh trai nhà bên, có mối quan hệ tốt với cô, cũng là một bạch nguyệt quang mà cô ái mộ từ nhỏ, nhưng chỉ có thể nhìn mà không thể với tới.
Suốt tám năm, vì muốn ở gần hơn với Tống Lẫm một chút, Trịnh Thư Hạ dùng hết toàn bộ cố gắng thi vào trường hàng không.
Cô trở thành nữ phi công quý giá như kim cương, nhưng từ đầu đến cuối cũng không thể bước vào trái tim của anh ta.
Bên cạnh Tống Lẫm luôn không thiếu bạn gái, hết người này đến người khác, anh ta chưa từng để trống vị trí đó.
Là cơ trưởng trẻ tuổi đầy hứa hẹn, anh ta chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.
Khi đối mặt với Trịnh Thư Hạ, cô gái nhỏ đã cố lấy dũng khí thổ lộ, anh ta chỉ ngẩn người, mỉm cười nói: “Xin lỗi Hạ Hạ, anh chỉ coi em là em gái.”
Trịnh Thư Hạ từng cố gắng, từng thổ lộ, nhưng sự nhiệt tình dần phai nhạt, cuối cùng cũng hiểu được hai chữ “từ bỏ” viết như thế nào.
Cô đốt hết tất cả ký ức về mối tình thầm kín của mình với Tống Lẫm, sau đó gọi điện thoại cho bạn tốt của anh trai là Lâm Dữ Kiêu – –
“Anh Kiêu, anh còn thích em không? “Trịnh Thư Hạ nhẹ giọng hỏi:” Nếu thích, em sẽ kết hôn với anh.”
“Trịnh Thư Hạ, em nghĩ kỹ chưa? “Người đàn ông cười khẽ, giọng nói mang theo một tia cà lơ phất phơ:” “Anh không phải là cảng tránh gió của em thay cho Tống Lẫm.”
“Kết hôn với anh, là không thể ly hôn.”
“Dạ.” Trịnh Thư Hạ trả lời chắc chắn: “Em nghĩ kỹ rồi.”
Thời điểm mùa hè nóng bỏng nhất, Trịnh Thư Hạ cùng Lâm Dữ Kiêu lĩnh giấy chứng nhận.
Ngày họ công khai mối quan hệ của mình với bạn bè, Tống Lẫm uống say mèm, anh ta chạy đến ký túc xá nữ và kịch liệt đập cửa gọi cô đi ra.
Nhưng người bước ra bên ngoài là Lâm Dữ Kiêu.
Mặt mày thanh tuyển của anh mang theo mệt mỏi rõ ràng, khóe mắt hoa đào hỗn hợp màu nước.
“Hạ Hạ mệt quá rồi.”
Lâm Dữ Kiêu mỉm cười, ngón tay thon dài búng tàn thuốc:
“Muốn tôi gọi cô ấy ra không?”
–
Mùa hè năm hai mươi hai tuổi, niềm đam mê mà Trịnh Thư Hạ theo đuổi suốt tám năm đã dần phai nhạt.
Nhưng cô lại đồng thời phát hiện, một vài đam mê vĩnh viễn không bao giờ phai nhạt — ví dụ như Lâm Dữ Kiêu.
Anh luôn đi trước cô, dọn đường cho cô ở những nơi cô không thể nhìn thấy.
Danh Sách Chương Hạ Cánh Bên Em - Ngọc Tự Nhân TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2: Một gương mặt kiểu “tra nam đẹp trai”, ngạo mạn và cuốn hút.
- #3Chương 3: Cô nhóc này vừa ngoan, lại vừa biết cách khiến người khác phát điên.
- #4Chương 4: Sau khi gặp lại, Lâm Dữ Kiêu vẫn luôn rất lạnh nhạt, thoạt nhìn hoàn toàn không giống như còn tình cảm với cô.
- #5Chương 5: Cậu cho rằng đàn ông sẽ không có lòng giữ một người làm dự bị à?
- #6Chương 6: Lâm Dữ Kiêu cũng biết mua trang sức sao? Là mua cho con gái à?
- #7Chương 7: Tớ không rảnh phá hoại chuyện đôi lứa người ta đâu?
- #8Chương 8: Hôm nay con bé tâm trạng không tốt, cậu hát thêm bài nữa dỗ nó đi.
- #9Chương 9: Lâm Dữ Kiêu : “Nào, bôi anh đi.”
- #10Chương 10: Năm lớp 12, Lâm Dữ Kiêu thường cùng cô chạy bộ.
- #11Chương 11: Chỉ cần có Tống Lẫm xuất hiện, ánh mắt em sẽ dính chặt lên người cậu ta.
- #12Chương 12: Giáo quan Lâm máu lạnh vô tình của chúng ta, đối với con gái cũng biết ‘nương tay’ đấy chứ.
- #13Chương 13: Lâm Dữ Kiêu cũng không còn là huấn luyện viên, người kiểm soát bọn họ nữa.
- #14Chương 14: Anh Tống Lẫm có phải anh uống say rồi phải không?
- #15Chương 15: Năm nào anh chẳng tặng em quà, chỉ là có người nào đó vô tâm đến mức lười cả việc mở ra.
- #16Chương 16: Anh càng không có khả năng quyến rũ con gái đâu.
- #17Chương 17: Cũng biết thương người ghê, sao không thương luôn cả anh.
- #18Chương 18: Cho dù anh có ưu tú đến đâu, cũng không thể ép buộc một cô gái yêu mình.
- #19Chương 19: Cầu hôn
- #20Chương 20: Em lấy thân phận Lâm phu nhân để về nhà gặp họ
- #21Chương 21: Cậu tính trước rồi mới nộp đơn kết hôn phải không?
- #22Chương 22: Em có thể đồng ý cho anh hôn em một cái không?
- #23Chương 23: Lãnh chứng
- #24Chương 24: Thì ra bố mẹ Lâm thật sự lo lắng Lâm Dữ Kiêu sẽ không tìm được vợ.
- #25Chương 25: Dù em có thèm khát thân thể anh thật, thì anh cũng hiểu được thôi.
- #26Chương 26: Cơ bụng của anh ấy …. đẹp quá.
- #27Chương 27: Đêm tân hôn
- #28Chương 28: Hạ Hạ, lần này tin anh đi, Lâm Dữ Kiêu không phải người tốt đâu.
- #29Chương 29: Em mặc thế này ngâm suối nước nóng, anh ấy không mê chết mới lạ.
- #30Chương 30: Ngoài trời ?
- #31Chương 31: Hạ Hạ mệt lắm rồi, cậu muốn tôi gọi cô ấy ra đây không?
- #32Chương 32: Tìm cơ hội đòi hỏi.
- #33Chương 33: Cách âm nhà anh ổn không đấy?
- #34Chương 34: Dấu răng.
- #35Chương 35: Chồng cậu xuất hiện đúng lúc ghê.
- #36Chương 36: Cậu sắp viết luôn bài văn ‘Người chồng phi công của tôi’ rồi đấy.
- #37Chương 37: Gọi điện thoại thì làm được gì?
- #38Chương 38: So với quá trình, anh càng thích sự dịu dàng sau đó.
- #39Chương 39: Trong phòng, có tàn thuốc của người đàn ông khác để lại.
- #40Chương 40: Tống Lẫm, cậu dựa vào đâu mà đòi nói chuyện với vợ tôi?
- #41Chương 41: Hạ Hạ, có phải em thấy anh rất rác rưởi không?
- #42Chương 42: Lần đầu tiên chiến tranh lạnh sau kết hôn.
- #43Chương 43: Lâm Dữ Kiêu đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
- #44Chương 44: Lâm Dữ Kiêu ôm cô bước ra ngoài, sau đó đè cô sát vào tường, cúi xuống hôn.
- #45Chương 45: Anh thích em nổi giận, thích em ra lệnh cho anh… thế nào cũng được.
- #46Chương 46: Không cần em làm những việc này, anh không có những sở thích kì quái đâu.
- #47Chương 47: Chỉ muốn tìm cơ hội được ở riêng với Trịnh Thư Hạ một lát, vậy mà đi đâu cũng gặp "bóng đèn".
- #48Chương 48: Sự thật năm đó.
- #49Chương 49: Cô thật sự, ngày càng mềm lòng trước người đàn ông “già đầu còn lưu manh” này.
- #50Chương 50: Lâm Dữ Kiêu cùng Tống Lẫm đánh nhau.