
Tạm dừng
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
93
Chương
0
Lượt xem
278380
Đề cử
Giới Thiệu Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân Truyện Chữ
Vào một ngày mưa lớn, cô bé Hứa Thư mười bảy tuổi đứng bên ngoài biệt thự.
Cô vừa mới mất bố, muốn gặp ông chủ của bố để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của ông.
Toàn thân ướt sũng, gương mặt thanh tú của cô tái nhợt mà quật cường.
Một chiếc xe Lincoln đen dài dừng lại trước mặt cô, từ ghế sau bước xuống một người đàn ông cao ráo, bước đi chậm rãi.
Pha chút nhợt nhạt, thanh tao, điển trai đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng; chiếc ghim cài áo bằng đá quý trên bộ vest đen vẫn lấp lánh dưới cơn mưa như trút nước.
Tài xế gọi anh là “Phó tiên sinh”.
Phó tiên sinh dừng lại trước mặt cô, giọng điệu lạnh nhạt: “Bao nhiêu tuổi?”
Hứa Thư giọng run rẩy: “Mười… mười bảy.”
Tài xế nhẹ nhàng nhắc: “Con gái của tài xế Hứa.”
Phó tiên sinh như đang suy nghĩ điều gì đó, anh không nói gì, tháo ghim cài áo đưa cho Hứa Thư.
Món quà tùy ý của anh có giá trị không đong đếm nổi, kể từ đó, cuộc sống nghèo khó của cô hoàn toàn thay đổi.
—
Tám năm sau, Hứa Thư với tư cách là giáo viên phiên dịch, một lần nữa gặp lại Phó Minh Tuỳ.
Anh vẫn điển trai, tao nhã như xưa, giống như một chiếc đồng hồ cổ điển châu Âu – hoàn hảo đến từng chi tiết.
Trong mắt anh, cô không tìm thấy một chút gợn sóng nào của việc “họ đã từng gặp nhau”.
Tin nội bộ truyền ra, Phó Minh Tùy đang tìm một cô gái phù hợp để kết hôn.
Hứa Thư lặng lẽ hoàn thành công việc, trước khi rời đi, cô lén đưa cho anh một mẩu giấy——
【Thưa ngài, ngài có muốn thử điệu nhảy nhanh và chậm của Scotland không?】
Sau đó, họ gặp nhau thêm vài lần rồi đăng ký kết hôn.
Phó Minh Tùy muốn tìm một người vợ ngoan ngoãn để ứng phó với người nhà, và trùng hợp Hứa Thư hoàn toàn đáp ứng mọi yêu cầu của anh.
Chỉ là sau khi kết hôn, họ cư xử với nhau lễ độ, xa cách, lại khiến anh cảm thấy có chút mất mát và trống trải.
Khi người vợ vốn luôn dịu dàng và thích quấn lấy anh bắt đầu thường xuyên ra ngoài và không về nhà suốt đêm, Phó tiên sinh bắt đầu cảm thấy bất an.
Anh từ chối để tài xế đưa đi, tự mình lái xe đến ngôi trường nơi Hứa Thư đang làm việc.
Trước ánh mắt kinh ngạc của vợ, anh kiếm cớ nói:
“Em mấy ngày nay không về nhà…”
“Con mèo nhớ em quá, đến nỗi rụng cả lông rồi.”
Cô vừa mới mất bố, muốn gặp ông chủ của bố để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của ông.
Toàn thân ướt sũng, gương mặt thanh tú của cô tái nhợt mà quật cường.
Một chiếc xe Lincoln đen dài dừng lại trước mặt cô, từ ghế sau bước xuống một người đàn ông cao ráo, bước đi chậm rãi.
Pha chút nhợt nhạt, thanh tao, điển trai đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng; chiếc ghim cài áo bằng đá quý trên bộ vest đen vẫn lấp lánh dưới cơn mưa như trút nước.
Tài xế gọi anh là “Phó tiên sinh”.
Phó tiên sinh dừng lại trước mặt cô, giọng điệu lạnh nhạt: “Bao nhiêu tuổi?”
Hứa Thư giọng run rẩy: “Mười… mười bảy.”
Tài xế nhẹ nhàng nhắc: “Con gái của tài xế Hứa.”
Phó tiên sinh như đang suy nghĩ điều gì đó, anh không nói gì, tháo ghim cài áo đưa cho Hứa Thư.
Món quà tùy ý của anh có giá trị không đong đếm nổi, kể từ đó, cuộc sống nghèo khó của cô hoàn toàn thay đổi.
—
Tám năm sau, Hứa Thư với tư cách là giáo viên phiên dịch, một lần nữa gặp lại Phó Minh Tuỳ.
Anh vẫn điển trai, tao nhã như xưa, giống như một chiếc đồng hồ cổ điển châu Âu – hoàn hảo đến từng chi tiết.
Trong mắt anh, cô không tìm thấy một chút gợn sóng nào của việc “họ đã từng gặp nhau”.
Tin nội bộ truyền ra, Phó Minh Tùy đang tìm một cô gái phù hợp để kết hôn.
Hứa Thư lặng lẽ hoàn thành công việc, trước khi rời đi, cô lén đưa cho anh một mẩu giấy——
【Thưa ngài, ngài có muốn thử điệu nhảy nhanh và chậm của Scotland không?】
Sau đó, họ gặp nhau thêm vài lần rồi đăng ký kết hôn.
Phó Minh Tùy muốn tìm một người vợ ngoan ngoãn để ứng phó với người nhà, và trùng hợp Hứa Thư hoàn toàn đáp ứng mọi yêu cầu của anh.
Chỉ là sau khi kết hôn, họ cư xử với nhau lễ độ, xa cách, lại khiến anh cảm thấy có chút mất mát và trống trải.
Khi người vợ vốn luôn dịu dàng và thích quấn lấy anh bắt đầu thường xuyên ra ngoài và không về nhà suốt đêm, Phó tiên sinh bắt đầu cảm thấy bất an.
Anh từ chối để tài xế đưa đi, tự mình lái xe đến ngôi trường nơi Hứa Thư đang làm việc.
Trước ánh mắt kinh ngạc của vợ, anh kiếm cớ nói:
“Em mấy ngày nay không về nhà…”
“Con mèo nhớ em quá, đến nỗi rụng cả lông rồi.”
Danh Sách Chương Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân TruyenChu
- #1Chương 1: Làm anh bẩn rồi
- #2Chương 2: So với công ty, điều cô hứng thú là người lãnh đạo.
- #3Chương 3: Phó Minh Tuỳ: “ Lên xe đi, tôi đưa cô một đoạn.”
- #4Chương 4: “Họ lúc nào cũng cần ở bên chiều chuộng, lãng mạn. Không phù hợp làm vợ.”
- #5Chương 5: “Cô Hứa, cô thích Tổng giám đốc Phó sao?”
- #6Chương 6: “Trong giờ làm việc không nói chuyện riêng.”
- #7Chương 7: “Lại sắp xếp cho cậu đi xem mắt à?”
- #8Chương 8: “Cô thậm chí còn sợ tiếng tim đập của mình bị Phó Minh Tùy nghe thấy.”
- #9Chương 9: “Lén lút nhét vào tay anh một mẩu giấy nhỏ.”
- #10Chương 10: Lạy Chúa, xin hãy phù hộ cho ảo mộng nhỏ bé của con.
- #11Chương 11: Lần sau mình có thể đổi chỗ hẹn.
- #12Chương 12: Nhiều năm trước anh từng gặp Hứa Thư một lần.
- #13Chương 13: Trước khi đăng ký kết hôn, để bố mẹ gặp mặt con dâu một chút.
- #14Chương 14: Chiếc áo sơ mi nam.
- #15Chương 15: Ở mọi giai đoạn của cuộc đời, cô đều rung động vì Phó Minh Tùy.
- #16Chương 16: Là vợ anh, phải mạnh mẽ một chút.
- #17Chương 17: Bởi vì luôn đứng trên đỉnh cao, nên đã quen với việc "ban ơn".
- #18Chương 18: “Ông Phó vào đó lấy tinh dịch, sau đó đưa lại là được.”
- #19Chương 19: Chỉ là muốn thử giúp anh.
- #20Chương 20: Sao người này cứ coi cô như trẻ con vậy?
- #21Chương 21: Bộ dạng lần đầu yêu của một đứa chưa từng hẹn hò như cậu, sao giấu nổi chứ?
- #22Chương 22: Thật ra tôi đã định kết thúc sớm công việc hôm nay, để có thể ở bên em.
- #23Chương 23: Phó Minh Tuỳ nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng chạm vào môi mình: “Phải hôn ở đây.”
- #24Chương 24: “Anh thường đeo ghim cài áo à?”
- #25Chương 25: Kiểu giao tiếp thân mật giữa người trưởng thành vào ban đêm.
- #26Chương 26: “Nhà cũ” bị cháy.
- #27Chương 27: “Mấy ngày tới anh có thể ở bên em”
- #28Chương 28: Lúc hôn em, anh chẳng hề kỵ sạch, chỗ nào của em… anh cũng rất thích.
- #29Chương 29: Rất hưởng thụ khi thấy cô chủ động nhào đến ôm và hôn anh.
- #30Chương 30: Là một cơ hội để cô có thể “vượt ranh giới”, thậm chí là “dựa vào cưng chiều mà kiêu ngạo”.
- #31Chương 31: Đúng là tuổi trẻ bồng bột, không biết trân trọng lòng tốt, quá kiêu ngạo.
- #32Chương 32: Lần đầu cảm nhận được chút “tổng tài bá đạo” từ anh.
- #33Chương 33: Phó Minh Tùy vừa nhìn thấy, cúi đầu liền hôn cô, làm trôi mất lớp son.
- #34Chương 34: “Anh chỉ đang … ra oai thôi.”
- #35Chương 35: Có phải anh đã bắt đầu thích cô một chút rồi không?
- #36Chương 36: Anh đưa tay đặt mặt dây chuyền đang treo trên ngực cô vào giữa môi cô, để cô cắn nó bằng răng.
- #37Chương 37: Phó tổng hiếm khi có cảm giác “thất bại” trong đời, vậy mà lúc này lại thấy hơi nản lòng.
- #38Chương 38: Anh không muốn cô trở thành mục tiêu của dư luận, bị tất cả mọi người dùng ánh mắt dò xét mà quan sát.
- #39Chương 39: Cô quá đáng yêu nên anh đã hôn nhẹ một cái.
- #40Chương 40: Tắm là một khâu quá lãng phí thời gian…
- #41Chương 41: Vì em quá gầy… nên mới dễ ngất xỉu như vậy.
- #42Chương 42: Phó Minh Tùy vẫn đứng nguyên tại chỗ, đôi mắt đen ánh lên nụ cười nhìn cô chăm chú, thật… khiến người ta thấy y
- #43Chương 43: Những scandal tình cảm là thứ dễ khiến một người bị cản trở nhất.
- #44Chương 44: Con mèo nhớ em đến mức rụng lông rồi.
- #45Chương 45: “Anh không dùng biện pháp gì, để vợ phải uống thuốc à?”
- #46Chương 46: Vụ tai nạn nhiều năm trước thật sự không đơn giản…
- #47Chương 47: Nghĩ mà xem, phụ nữ dù ngoan đến đâu, cũng cần được dỗ dành mà.
- #48Chương 48: Phó tổng, áo sơ mi là kích cỡ của anh.
- #49Chương 49: Cô là vì yêu anh nên mới muốn lấy anh.
- #50Chương 50: Vậy cô mong anh sẽ phản ứng thế nào đây?