
Còn tiếp
Hải Đường Say Nắng - Nam Lục Tinh Ly
160
Chương
0
Lượt xem
277783
Đề cử
Giới Thiệu Hải Đường Say Nắng - Nam Lục Tinh Ly Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Song khiết, Cẩu huyết, Cưới trước yêu sau, Cung đình hầu tước, Thiên chi kiêu tử, Duyên trời tác hợp, Ngân bài đề cử, Kim bảng, Cường thủ hào đoạt, 1v1, Thị giác nữ chủ, Hằng ngày, Trưởng thành, Mang thai bỏ trốn, Giả chết
GIỚI THIỆU
Thái tử Triệu Minh Phỉ bị phế truất. Đối với vị thê tử nửa thực nửa giả bị người ta cưỡng ép nhét vào phủ, hắn tự nhiên chẳng có lấy nửa điểm hảo cảm.
Thế nhưng, Giang Niệm Đường lại một lòng ái mộ hắn. Nàng hay nép ở một góc nhìn trộm hắn luyện kiếm, một tay lo liệu chuyện lớn nhỏ trong lãnh cung, thậm chí thức trắng thâu đêm chỉ để khâu vá y phục cho hắn.
Mỗi khi nàng ngước mắt nhìn hắn, đôi song đình dạt dào tình ý tựa như chất chứa cả một bầu trời sao lấp lánh.
Trong lòng Triệu Minh Phỉ vô cùng khinh mạn, nhưng ngoài mặt lại ôn nhu dịu dàng khuyên nhủ:
“Hôn ước của hai ta vốn không được tính, nàng không cần phải nhọc lòng làm những việc này vì ta.”
Đôi mắt sáng tựa tinh tú của Giang Niệm Đường trong nháy mắt tối sầm lại.
Dẫu vậy, nàng vẫn cam tâm tình nguyện cùng hắn đi vào chỗ chết.
Triệu Minh Phỉ vốn là kẻ thưởng phạt phân minh, bèn vì nàng mà phá lệ, đích thân dạy nàng vẽ tranh. Nàng thích vẽ hắn, lại hay ríu rít bên tai rằng nàng thích nhất là ngắm hắn cười.
Hắn rũ mắt, lẳng lặng ngắm góc nghiêng nghiêm túc của Giang Niệm Đường, trái tim chợt xao xuyến, tựa như vừa bị ngòi bút lướt nhẹ qua.
Cứ ngỡ tình cảm đã đơm hoa, cho đến đêm đại điển phong Hậu.
Nàng ngoan ngoãn rúc vào lồng ngực hắn, nhưng trong cơn mê sảng lại buông tiếng gọi tên một nam nhân khác.
Gương mặt luôn giữ vẻ ôn hòa của Triệu Minh Phỉ trong khoảnh khắc biến dạng, trở nên âm u, hung lệ đến đáng sợ.
Hóa ra nam nhân trong tranh nàng vẽ vốn chẳng phải là hắn.
Mà khoảnh khắc hắn cong môi cười, lại chính là lúc dung mạo hắn trùng khớp với người trong lòng của nàng nhất!
Bên trong phòng giam u tối, Triệu Minh Phỉ ép chặt Giang Niệm Đường vào góc tường ẩm thấp.
Cách đó không xa, người trong mộng tưởng chừng đã chết nay lại sống sờ sờ của nàng đang nằm sóng soài trên mặt đất, hơi tàn thoi thóp.
Đôi mắt hắn khẽ cong lên, vẽ ra một nụ cười tàn nhẫn đến tột cùng:
“Hắn từng chạm môi nàng chưa?”
“Hắn có thể ép nàng khóc thành bộ dạng này sao?”
“Ngay lúc này đây, nàng đã phân rõ được ai là ta, ai là hắn chưa?”
–
【Tiểu kịch trường】
Người thương của Giang Niệm Đường lập chiến công hiển hách, khải hoàn hồi triều.
Ngày đại quân tiến vào kinh thành, đích thân Đế Hậu cùng bước lên cổng thành nghênh đón.
Cách một bức tường cao, Giang Niệm Đường cùng người trong mộng bốn mắt nhìn nhau, thiên ngôn vạn ngữ nghẹn ngào nơi cuống họng.
Triệu Minh Phỉ lạnh nhạt đứng nhìn mọi chuyện. Hắn vươn tay, hờ hững vén lại lọn tóc mây xõa rủ bên tai thê tử. Hắn giữ gương mặt vô hỉ vô bi, thầm nghĩ trong bụng: Bọn họ vốn là thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư, nếu được bái đường thành thân ắt hẳn sẽ trở thành đôi quyến lữ thần tiên khiến vạn người ngưỡng mộ.
Thế nhưng sự đời làm gì có hai chữ “nếu như”.
Nàng nay đã là thê tử của hắn, sống chung một chăn, thác chung một huyệt, vĩnh viễn không có con đường thứ hai để lui bước.
—
Gỡ Mìn!!
1. Truyện mang motif cẩu huyết kiểu cũ, gom đủ các yếu tố: cưới trước yêu sau + cường thủ hào đoạt + giả chết ôm thai bỏ trốn + truy thê hỏa táng tràng… Độ cẩu huyết được kéo lên mức tối đa. [KHÔNG PHẢI TRUYỆN NGỌT!] Kết HE! Nam nữ chính song khiết!
2. Mọi tình tiết đều phục vụ cho quá trình “cường thủ hào đoạt”. Ai chưa từng đọc thể loại ép buộc này nên cân nhắc kỹ, ai đã quen thì cứ nhắm mắt lọt hố!
3. Đảng sủng nữ chính không nên đọc. Nếu không thích xin hãy lặng lẽ lướt qua, bỏ truyện không cần thông báo.
Lập ý: Dũng cảm đối mặt với trái tim mình.
Một câu tóm tắt: Hắn chính là phải cướp đoạt cho bằng được, kẻ đến sau chiếm ngôi người đến trước!
Chú ý: Từ chương 21 bắt đầu quá trình cường thủ hào đoạt | Đế vương âm tàn, cường thế VS Mỹ nhân nhẫn nhịn, thông tuệ.
GIỚI THIỆU
Thái tử Triệu Minh Phỉ bị phế truất. Đối với vị thê tử nửa thực nửa giả bị người ta cưỡng ép nhét vào phủ, hắn tự nhiên chẳng có lấy nửa điểm hảo cảm.
Thế nhưng, Giang Niệm Đường lại một lòng ái mộ hắn. Nàng hay nép ở một góc nhìn trộm hắn luyện kiếm, một tay lo liệu chuyện lớn nhỏ trong lãnh cung, thậm chí thức trắng thâu đêm chỉ để khâu vá y phục cho hắn.
Mỗi khi nàng ngước mắt nhìn hắn, đôi song đình dạt dào tình ý tựa như chất chứa cả một bầu trời sao lấp lánh.
Trong lòng Triệu Minh Phỉ vô cùng khinh mạn, nhưng ngoài mặt lại ôn nhu dịu dàng khuyên nhủ:
“Hôn ước của hai ta vốn không được tính, nàng không cần phải nhọc lòng làm những việc này vì ta.”
Đôi mắt sáng tựa tinh tú của Giang Niệm Đường trong nháy mắt tối sầm lại.
Dẫu vậy, nàng vẫn cam tâm tình nguyện cùng hắn đi vào chỗ chết.
Triệu Minh Phỉ vốn là kẻ thưởng phạt phân minh, bèn vì nàng mà phá lệ, đích thân dạy nàng vẽ tranh. Nàng thích vẽ hắn, lại hay ríu rít bên tai rằng nàng thích nhất là ngắm hắn cười.
Hắn rũ mắt, lẳng lặng ngắm góc nghiêng nghiêm túc của Giang Niệm Đường, trái tim chợt xao xuyến, tựa như vừa bị ngòi bút lướt nhẹ qua.
Cứ ngỡ tình cảm đã đơm hoa, cho đến đêm đại điển phong Hậu.
Nàng ngoan ngoãn rúc vào lồng ngực hắn, nhưng trong cơn mê sảng lại buông tiếng gọi tên một nam nhân khác.
Gương mặt luôn giữ vẻ ôn hòa của Triệu Minh Phỉ trong khoảnh khắc biến dạng, trở nên âm u, hung lệ đến đáng sợ.
Hóa ra nam nhân trong tranh nàng vẽ vốn chẳng phải là hắn.
Mà khoảnh khắc hắn cong môi cười, lại chính là lúc dung mạo hắn trùng khớp với người trong lòng của nàng nhất!
Bên trong phòng giam u tối, Triệu Minh Phỉ ép chặt Giang Niệm Đường vào góc tường ẩm thấp.
Cách đó không xa, người trong mộng tưởng chừng đã chết nay lại sống sờ sờ của nàng đang nằm sóng soài trên mặt đất, hơi tàn thoi thóp.
Đôi mắt hắn khẽ cong lên, vẽ ra một nụ cười tàn nhẫn đến tột cùng:
“Hắn từng chạm môi nàng chưa?”
“Hắn có thể ép nàng khóc thành bộ dạng này sao?”
“Ngay lúc này đây, nàng đã phân rõ được ai là ta, ai là hắn chưa?”
–
【Tiểu kịch trường】
Người thương của Giang Niệm Đường lập chiến công hiển hách, khải hoàn hồi triều.
Ngày đại quân tiến vào kinh thành, đích thân Đế Hậu cùng bước lên cổng thành nghênh đón.
Cách một bức tường cao, Giang Niệm Đường cùng người trong mộng bốn mắt nhìn nhau, thiên ngôn vạn ngữ nghẹn ngào nơi cuống họng.
Triệu Minh Phỉ lạnh nhạt đứng nhìn mọi chuyện. Hắn vươn tay, hờ hững vén lại lọn tóc mây xõa rủ bên tai thê tử. Hắn giữ gương mặt vô hỉ vô bi, thầm nghĩ trong bụng: Bọn họ vốn là thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư, nếu được bái đường thành thân ắt hẳn sẽ trở thành đôi quyến lữ thần tiên khiến vạn người ngưỡng mộ.
Thế nhưng sự đời làm gì có hai chữ “nếu như”.
Nàng nay đã là thê tử của hắn, sống chung một chăn, thác chung một huyệt, vĩnh viễn không có con đường thứ hai để lui bước.
—
Gỡ Mìn!!
1. Truyện mang motif cẩu huyết kiểu cũ, gom đủ các yếu tố: cưới trước yêu sau + cường thủ hào đoạt + giả chết ôm thai bỏ trốn + truy thê hỏa táng tràng… Độ cẩu huyết được kéo lên mức tối đa. [KHÔNG PHẢI TRUYỆN NGỌT!] Kết HE! Nam nữ chính song khiết!
2. Mọi tình tiết đều phục vụ cho quá trình “cường thủ hào đoạt”. Ai chưa từng đọc thể loại ép buộc này nên cân nhắc kỹ, ai đã quen thì cứ nhắm mắt lọt hố!
3. Đảng sủng nữ chính không nên đọc. Nếu không thích xin hãy lặng lẽ lướt qua, bỏ truyện không cần thông báo.
Lập ý: Dũng cảm đối mặt với trái tim mình.
Một câu tóm tắt: Hắn chính là phải cướp đoạt cho bằng được, kẻ đến sau chiếm ngôi người đến trước!
Chú ý: Từ chương 21 bắt đầu quá trình cường thủ hào đoạt | Đế vương âm tàn, cường thế VS Mỹ nhân nhẫn nhịn, thông tuệ.
Danh Sách Chương Hải Đường Say Nắng - Nam Lục Tinh Ly TruyenChu
- #1Chương 1: Mọi sự xin nghe theo phu nhân
- #2Chương 2: Sao lại khóc thế này?
- #3Chương 3: Gả cho ta, chắc nàng đau lòng lắm nhỉ
- #4Chương 4: Cứ đường đường chính chính mà nhìn
- #5Chương 5: Nàng muốn học không? Ta sẽ dạy nàng
- #6Chương 6: Sao ra tay độc ác thế?
- #7Chương 7: Đợi xem nàng ta rốt cuộc yêu ta sâu đậm đến nhường nào
- #8Chương 8: Những tháng ngày sắp tới, chúng ta sống cho thật tốt
- #9Chương 9: Mới thế này đã thẹn thùng rồi, sau này biết tính sao?
- #10Chương 10: Dẫu ngày mai bị ban cái chết, hôm nay vẫn phải sống cho trọn vẹn
- #11Chương 11: Nàng rất tốt, ta vô cùng hài lòng
- #12Chương 12: 'Nàng đang run rẩy, là vì sợ ta sao?'
- #13Chương 13: Bọn họ sao lại có thể giống nhau như vậy?
- #14Chương 14: Những gì lang quân nhà người ta có, ngài cũng phải có
- #15Chương 15: Hắn rất giống trưởng tử chết yểu của Cung Vương và Cung Vương phi
- #16Chương 16: Làm sao có thể kìm lòng mà không lại gần hắn?
- #17Chương 17: Nàng không muốn sao?
- #18Chương 18: Nàng ấy là ai vậy?
- #19Chương 19: Cẩn thận có kẻ dâng sớ tâu nàng là ghen phụ đấy
- #20Chương 20: Lần này nàng đã chuẩn bị sẵn sàng chưa
- #21Chương 21: Thiếp muốn ngài lúc nào cũng cười rạng rỡ
- #22Chương 22: Máu nóng trong người Triệu Minh Phỉ phút chốc đóng băng
- #23Chương 23: Nàng thật to gan, thật đáng chết
- #24Chương 24: Cho đệ hỏi khuê danh của Hoàng hậu nương nương
- #25Chương 25: Trước khi nàng chết, chi bằng hắn tận dụng cho triệt để
- #26Chương 26: Người cởi chuông phải là người buộc chuông
- #27Chương 27: Hắn sinh ra một loại khoái cảm vặn vẹo
- #28Chương 28: 'Rượu mừng không muốn, lại cứ thích uống rượu phạt.'
- #29Chương 29: 'Nhìn xem, là hắn ta sao?'
- #30Chương 30: Nàng sống là người của hắn, chết là ma của hắn.
- #31Chương 31: 'Chàng không phải muốn biết huynh ấy ở đâu sao?'
- #32Chương 32: Hắn muốn nàng trở thành thê tử của hắn
- #33Chương 33: Ta muốn tiến cung
- #34Chương 34: Niệm niệm bất vong, tất hữu hồi hưởng
- #35Chương 35: Hắn đã từng hôn nàng chưa?
- #36Chương 36: Ta giống hắn ở điểm nào?
- #37Chương 37: Cố Diễm còn sống không?
- #38Chương 38: Tốt nhất là nàng đừng cho ta cơ hội đó
- #39Chương 39: Triệu Minh Phỉ quả thực tham luyến con người Giang Niệm Đường
- #40Chương 40: Không sai một tấc
- #41Chương 41: Hắn có thể khiến nàng khóc đến nông nỗi này sao?
- #42Chương 42: Nàng sợ ta đến thế sao?
- #43Chương 43: Ta thích nghe một chữ thôi
- #44Chương 44: Triệu Minh Phỉ, xin chàng, bảo hắn đi đi
- #45Chương 45: Nàng nghĩ, nàng đã có được đáp án rồi
- #46Chương 46: Không cho chàng đi
- #47Chương 47: Giang Niệm Đường đang nói dối
- #48Chương 48: Cố Diễm có vấn đề
- #49Chương 49: Hắn triệu kiến người mà Lý Ngọc từng tiến cử tới để luyện kiếm
- #50Chương 50: Giang Niệm Đường quá nôn nóng