
Còn tiếp
Hải Đường Say Nắng - Nam Lục Tinh Ly
160
Chương
0
Lượt xem
277783
Đề cử
Giới Thiệu Hải Đường Say Nắng - Nam Lục Tinh Ly Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Song khiết, Cẩu huyết, Cưới trước yêu sau, Cung đình hầu tước, Thiên chi kiêu tử, Duyên trời tác hợp, Ngân bài đề cử, Kim bảng, Cường thủ hào đoạt, 1v1, Thị giác nữ chủ, Hằng ngày, Trưởng thành, Mang thai bỏ trốn, Giả chết
GIỚI THIỆU
Thái tử Triệu Minh Phỉ bị phế truất. Đối với vị thê tử nửa thực nửa giả bị người ta cưỡng ép nhét vào phủ, hắn tự nhiên chẳng có lấy nửa điểm hảo cảm.
Thế nhưng, Giang Niệm Đường lại một lòng ái mộ hắn. Nàng hay nép ở một góc nhìn trộm hắn luyện kiếm, một tay lo liệu chuyện lớn nhỏ trong lãnh cung, thậm chí thức trắng thâu đêm chỉ để khâu vá y phục cho hắn.
Mỗi khi nàng ngước mắt nhìn hắn, đôi song đình dạt dào tình ý tựa như chất chứa cả một bầu trời sao lấp lánh.
Trong lòng Triệu Minh Phỉ vô cùng khinh mạn, nhưng ngoài mặt lại ôn nhu dịu dàng khuyên nhủ:
“Hôn ước của hai ta vốn không được tính, nàng không cần phải nhọc lòng làm những việc này vì ta.”
Đôi mắt sáng tựa tinh tú của Giang Niệm Đường trong nháy mắt tối sầm lại.
Dẫu vậy, nàng vẫn cam tâm tình nguyện cùng hắn đi vào chỗ chết.
Triệu Minh Phỉ vốn là kẻ thưởng phạt phân minh, bèn vì nàng mà phá lệ, đích thân dạy nàng vẽ tranh. Nàng thích vẽ hắn, lại hay ríu rít bên tai rằng nàng thích nhất là ngắm hắn cười.
Hắn rũ mắt, lẳng lặng ngắm góc nghiêng nghiêm túc của Giang Niệm Đường, trái tim chợt xao xuyến, tựa như vừa bị ngòi bút lướt nhẹ qua.
Cứ ngỡ tình cảm đã đơm hoa, cho đến đêm đại điển phong Hậu.
Nàng ngoan ngoãn rúc vào lồng ngực hắn, nhưng trong cơn mê sảng lại buông tiếng gọi tên một nam nhân khác.
Gương mặt luôn giữ vẻ ôn hòa của Triệu Minh Phỉ trong khoảnh khắc biến dạng, trở nên âm u, hung lệ đến đáng sợ.
Hóa ra nam nhân trong tranh nàng vẽ vốn chẳng phải là hắn.
Mà khoảnh khắc hắn cong môi cười, lại chính là lúc dung mạo hắn trùng khớp với người trong lòng của nàng nhất!
Bên trong phòng giam u tối, Triệu Minh Phỉ ép chặt Giang Niệm Đường vào góc tường ẩm thấp.
Cách đó không xa, người trong mộng tưởng chừng đã chết nay lại sống sờ sờ của nàng đang nằm sóng soài trên mặt đất, hơi tàn thoi thóp.
Đôi mắt hắn khẽ cong lên, vẽ ra một nụ cười tàn nhẫn đến tột cùng:
“Hắn từng chạm môi nàng chưa?”
“Hắn có thể ép nàng khóc thành bộ dạng này sao?”
“Ngay lúc này đây, nàng đã phân rõ được ai là ta, ai là hắn chưa?”
–
【Tiểu kịch trường】
Người thương của Giang Niệm Đường lập chiến công hiển hách, khải hoàn hồi triều.
Ngày đại quân tiến vào kinh thành, đích thân Đế Hậu cùng bước lên cổng thành nghênh đón.
Cách một bức tường cao, Giang Niệm Đường cùng người trong mộng bốn mắt nhìn nhau, thiên ngôn vạn ngữ nghẹn ngào nơi cuống họng.
Triệu Minh Phỉ lạnh nhạt đứng nhìn mọi chuyện. Hắn vươn tay, hờ hững vén lại lọn tóc mây xõa rủ bên tai thê tử. Hắn giữ gương mặt vô hỉ vô bi, thầm nghĩ trong bụng: Bọn họ vốn là thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư, nếu được bái đường thành thân ắt hẳn sẽ trở thành đôi quyến lữ thần tiên khiến vạn người ngưỡng mộ.
Thế nhưng sự đời làm gì có hai chữ “nếu như”.
Nàng nay đã là thê tử của hắn, sống chung một chăn, thác chung một huyệt, vĩnh viễn không có con đường thứ hai để lui bước.
—
Gỡ Mìn!!
1. Truyện mang motif cẩu huyết kiểu cũ, gom đủ các yếu tố: cưới trước yêu sau + cường thủ hào đoạt + giả chết ôm thai bỏ trốn + truy thê hỏa táng tràng… Độ cẩu huyết được kéo lên mức tối đa. [KHÔNG PHẢI TRUYỆN NGỌT!] Kết HE! Nam nữ chính song khiết!
2. Mọi tình tiết đều phục vụ cho quá trình “cường thủ hào đoạt”. Ai chưa từng đọc thể loại ép buộc này nên cân nhắc kỹ, ai đã quen thì cứ nhắm mắt lọt hố!
3. Đảng sủng nữ chính không nên đọc. Nếu không thích xin hãy lặng lẽ lướt qua, bỏ truyện không cần thông báo.
Lập ý: Dũng cảm đối mặt với trái tim mình.
Một câu tóm tắt: Hắn chính là phải cướp đoạt cho bằng được, kẻ đến sau chiếm ngôi người đến trước!
Chú ý: Từ chương 21 bắt đầu quá trình cường thủ hào đoạt | Đế vương âm tàn, cường thế VS Mỹ nhân nhẫn nhịn, thông tuệ.
GIỚI THIỆU
Thái tử Triệu Minh Phỉ bị phế truất. Đối với vị thê tử nửa thực nửa giả bị người ta cưỡng ép nhét vào phủ, hắn tự nhiên chẳng có lấy nửa điểm hảo cảm.
Thế nhưng, Giang Niệm Đường lại một lòng ái mộ hắn. Nàng hay nép ở một góc nhìn trộm hắn luyện kiếm, một tay lo liệu chuyện lớn nhỏ trong lãnh cung, thậm chí thức trắng thâu đêm chỉ để khâu vá y phục cho hắn.
Mỗi khi nàng ngước mắt nhìn hắn, đôi song đình dạt dào tình ý tựa như chất chứa cả một bầu trời sao lấp lánh.
Trong lòng Triệu Minh Phỉ vô cùng khinh mạn, nhưng ngoài mặt lại ôn nhu dịu dàng khuyên nhủ:
“Hôn ước của hai ta vốn không được tính, nàng không cần phải nhọc lòng làm những việc này vì ta.”
Đôi mắt sáng tựa tinh tú của Giang Niệm Đường trong nháy mắt tối sầm lại.
Dẫu vậy, nàng vẫn cam tâm tình nguyện cùng hắn đi vào chỗ chết.
Triệu Minh Phỉ vốn là kẻ thưởng phạt phân minh, bèn vì nàng mà phá lệ, đích thân dạy nàng vẽ tranh. Nàng thích vẽ hắn, lại hay ríu rít bên tai rằng nàng thích nhất là ngắm hắn cười.
Hắn rũ mắt, lẳng lặng ngắm góc nghiêng nghiêm túc của Giang Niệm Đường, trái tim chợt xao xuyến, tựa như vừa bị ngòi bút lướt nhẹ qua.
Cứ ngỡ tình cảm đã đơm hoa, cho đến đêm đại điển phong Hậu.
Nàng ngoan ngoãn rúc vào lồng ngực hắn, nhưng trong cơn mê sảng lại buông tiếng gọi tên một nam nhân khác.
Gương mặt luôn giữ vẻ ôn hòa của Triệu Minh Phỉ trong khoảnh khắc biến dạng, trở nên âm u, hung lệ đến đáng sợ.
Hóa ra nam nhân trong tranh nàng vẽ vốn chẳng phải là hắn.
Mà khoảnh khắc hắn cong môi cười, lại chính là lúc dung mạo hắn trùng khớp với người trong lòng của nàng nhất!
Bên trong phòng giam u tối, Triệu Minh Phỉ ép chặt Giang Niệm Đường vào góc tường ẩm thấp.
Cách đó không xa, người trong mộng tưởng chừng đã chết nay lại sống sờ sờ của nàng đang nằm sóng soài trên mặt đất, hơi tàn thoi thóp.
Đôi mắt hắn khẽ cong lên, vẽ ra một nụ cười tàn nhẫn đến tột cùng:
“Hắn từng chạm môi nàng chưa?”
“Hắn có thể ép nàng khóc thành bộ dạng này sao?”
“Ngay lúc này đây, nàng đã phân rõ được ai là ta, ai là hắn chưa?”
–
【Tiểu kịch trường】
Người thương của Giang Niệm Đường lập chiến công hiển hách, khải hoàn hồi triều.
Ngày đại quân tiến vào kinh thành, đích thân Đế Hậu cùng bước lên cổng thành nghênh đón.
Cách một bức tường cao, Giang Niệm Đường cùng người trong mộng bốn mắt nhìn nhau, thiên ngôn vạn ngữ nghẹn ngào nơi cuống họng.
Triệu Minh Phỉ lạnh nhạt đứng nhìn mọi chuyện. Hắn vươn tay, hờ hững vén lại lọn tóc mây xõa rủ bên tai thê tử. Hắn giữ gương mặt vô hỉ vô bi, thầm nghĩ trong bụng: Bọn họ vốn là thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư, nếu được bái đường thành thân ắt hẳn sẽ trở thành đôi quyến lữ thần tiên khiến vạn người ngưỡng mộ.
Thế nhưng sự đời làm gì có hai chữ “nếu như”.
Nàng nay đã là thê tử của hắn, sống chung một chăn, thác chung một huyệt, vĩnh viễn không có con đường thứ hai để lui bước.
—
Gỡ Mìn!!
1. Truyện mang motif cẩu huyết kiểu cũ, gom đủ các yếu tố: cưới trước yêu sau + cường thủ hào đoạt + giả chết ôm thai bỏ trốn + truy thê hỏa táng tràng… Độ cẩu huyết được kéo lên mức tối đa. [KHÔNG PHẢI TRUYỆN NGỌT!] Kết HE! Nam nữ chính song khiết!
2. Mọi tình tiết đều phục vụ cho quá trình “cường thủ hào đoạt”. Ai chưa từng đọc thể loại ép buộc này nên cân nhắc kỹ, ai đã quen thì cứ nhắm mắt lọt hố!
3. Đảng sủng nữ chính không nên đọc. Nếu không thích xin hãy lặng lẽ lướt qua, bỏ truyện không cần thông báo.
Lập ý: Dũng cảm đối mặt với trái tim mình.
Một câu tóm tắt: Hắn chính là phải cướp đoạt cho bằng được, kẻ đến sau chiếm ngôi người đến trước!
Chú ý: Từ chương 21 bắt đầu quá trình cường thủ hào đoạt | Đế vương âm tàn, cường thế VS Mỹ nhân nhẫn nhịn, thông tuệ.
Danh Sách Chương Hải Đường Say Nắng - Nam Lục Tinh Ly TruyenChu
- #51Chương 51: Nhưng Triệu Minh Phỉ nào có bị Giang Niệm Đường làm cho mờ mắt
- #52Chương 52: Nàng thực sự nghĩ rằng ta không nỡ giết nàng sao?
- #53Chương 53: Kẻ như hắn lại phải đi cầu xin tình yêu của một nữ nhân sao?
- #54Chương 54: Làm sao ngươi có thể sánh bằng huynh ấy được
- #55Chương 55: Bọn họ có yêu nhau đến chết đi sống lại thì đã sao?
- #56Chương 56: Suỵt, đừng nói gì cả
- #57Chương 57: Chàng từng nói
- #58Chương 58: Nàng muốn rời khỏi hắn
- #59Chương 59: Niệm Niệm sợ hãi Triệu Minh Phỉ
- #60Chương 60: Ngoan ngoãn lắm, nàng thật sự rất tuyệt
- #61Chương 61: 'Ròng rã ba mươi ngày trời...'
- #62Chương 62: Nói không chừng nàng đã có hỉ mạch rồi cũng nên
- #63Chương 63: Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu của cơn ác mộng
- #64Chương 64: Triệu Minh Phỉ cớ gì lại đi ghen tị với Cố Diễm
- #65Chương 65: 'Hận ta cũng tốt, hận còn lâu bền hơn cả yêu.'
- #66Chương 66: Ta đưa nàng đi
- #67Chương 67: 'Bởi vì ta muốn ở bên cạnh nàng, chỉ đơn giản vậy thôi.'
- #68Chương 68: Vì ta mà chết, chàng ấy nhất định sẽ rất vui
- #69Chương 69: Nàng vĩnh viễn không thể thoát khỏi lòng bàn tay của hắn
- #70Chương 70: Trăm năm sau cũng phải chôn chung một huyệt với ta
- #71Chương 71: Hắn điên rồi
- #72Chương 72: Kéo nàng xuống địa ngục, sao hắn có thể bình an vô sự được chứ?
- #73Chương 73: Bây giờ nàng đã phân biệt được ta và hắn chưa?
- #74Chương 74: Nói không chừng đã từng có rồi, lại bị ngài làm cho sẩy mất
- #75Chương 75: Nàng đã tự dâng mỡ miệng mèo, trẫm có lý do gì mà từ chối?
- #76Chương 76: Vậy thì, hắn lại được tính là gì?
- #77Chương 77: Kẻ nàng muốn gọi là Tử Kỳ là Cố Diễm, không phải hắn
- #78Chương 78: Tại sao đến lượt ta lại bị đối xử phân biệt thế này?
- #79Chương 79: Dùng tạm kẻ thế thân cũng chẳng tồi
- #80Chương 80: Hay là nàng thử trước xem, liệu có khiến nàng mãn nguyện không?
- #81Chương 81: Thì ra nàng không sợ bóng tối
- #82Chương 82: So với vòng tay của hắn, vòng tay của ta thế nào?
- #83Chương 83: Trẫm cũng đâu biết nàng ấy đã mang thai
- #84Chương 84: Ngay cả ông trời cũng muốn nàng sinh con cho ta
- #85Chương 85: Chúc mừng Hoàng hậu nương nương, người đã có hỉ
- #86Chương 86: Ngươi đã biết ta mang thai từ trước khi đi rồi, có đúng không?
- #87Chương 87: Chúng ta sống chung chăn, chết chung huyệt
- #88Chương 88: Nhìn xem, mới thế mà đã thở gấp rồi kìa
- #89Chương 89: Ta yêu muội ấy, nào phải chỉ vì muội ấy cũng yêu ta
- #90Chương 90: Nàng sắp sinh rồi
- #91Chương 91: Vương phi nói tình hình có biến, Thế tử cứ tùy cơ ứng biến
- #92Chương 92: Cố Diễm đã chết, chết vào ngày mùng chín tháng sáu năm ngoái
- #93Chương 93: Nhưng ở đời làm gì có chuyện 'giá như'
- #94Chương 94: Hoàng hậu liệu có bị thất sủng không?
- #95Chương 95: Trẫm cho phép nàng đi chưa, Hoàng hậu
- #96Chương 96: Ôm con bỏ trốn
- #97Chương 97: Nếu Giang Niệm Đường còn sống, tại sao nàng không chịu trở về
- #98Chương 98: 'Ta muốn được làm quen với nàng ngay bây giờ, có được không?'
- #99Chương 99: Nàng còn có thể trốn đi đâu được nữa?
- #100Chương 100: 'Niệm Niệm, rốt cuộc ta cũng tìm được nàng rồi!'