
Còn tiếp
Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên
157
Chương
0
Lượt xem
278224
Đề cử
Giới Thiệu Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên Truyện Chữ
Tags: Đô thị, Hào môn thế gia, Tình hữu độc chung, Hoan hỷ oan gia, Trọng sinh, Sảng văn.
GIỚI THIỆU
Lục Nhiên là thiếu gia thật không được yêu thương của một gia đình hào môn.
Năm bốn tuổi cậu bị lạc mất khó khăn lắm mới quay trở lại về nhà, người thân lại chỉ thiên vị đứa con nuôi Thẩm Tinh Nhiễm. Họ làm ngơ trước những chiêu trò gây khó dễ của Thẩm Tinh Nhiễm đối với cậu, thậm chí để Thẩm Tinh Nhiễm không phải buồn bã hay xấu hổ, họ quyết định không công khai thân phận của Lục Nhiên.
Lúc mới đầu, Lục Nhiên không thể chấp nhận được chuyện này, cậu liều mạng đối đầu với tên thiếu gia giả. Thế nhưng cuối cùng, cậu lại bị thiếu gia giả kêu người ấn xuống hồ nước mùa đông suốt mấy tiếng đồng hồ, khiến xương khớp bị tổn thương khi tuổi đời vẫn còn rất trẻ.
Người nhà họ Thẩm từng người một đều chứng kiến tất thảy, nhưng chẳng ai mảy may quan tâm.
Lục Nhiên tâm tàn ý lạnh, không còn cầu xin sự thương hại từ người thân nữa, cậu kiên quyết rời khỏi gia đình hào môn. Nhưng nhà họ Thẩm và Thẩm Tinh Nhiễm vẫn không chịu buông tha cho cậu. Họ dùng đủ mọi phương thức ép buộc, khiến cậu phải sống như một con chó, phải mang ơn đội nghĩa trước sự bố thí của hào môn, đến cả chỗ để trốn cũng không có.
Trên đường chạy trốn khỏi người thân, Lục Nhiên gặp tai nạn xe cộ, toàn thân bại liệt, bị nhốt trong phòng bệnh suốt mười năm trời.
Vừa mới trọng sinh, cậu mới biết được mình vốn chỉ là một vai phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết "hào môn đoàn sủng". Mà nhân vật chính trong đó, chính là đứa con nuôi Thẩm Tinh Nhiễm.
Lục Nhiên đột nhiên thông suốt. Trốn cái gì mà trốn? Cậu đã sống không yên ổn, thì dựa vào đâu mà để cho người nhà họ Thẩm được sống tốt!
Thế là, cậu bắt đầu phát điên…
Cha mẹ thiên vị mắng chửi cậu xối xả trên bàn ăn.
Lục Nhiên hất tung tất cả thức ăn, quăng thẳng một bãi phân chó lên bàn: "Đã không ăn thì đừng có ăn nữa!"
Đám công tử nhà giàu gây khó dễ cho cậu.
Lục Nhiên cầm bàn chải bồn cầu chọc thẳng vào mồm tụi nó: "Không muốn làm người, vậy thì đổi món khác cho mà ăn."
Nhà họ Thẩm muốn đuổi cậu ra khỏi nhà.
Lục Nhiên trực tiếp vác túi ngủ ra nằm lì ngay trước cổng lớn nhà họ Thẩm.
Tới luôn đi, xem ai lì hơn ai?
…
Trong phút chốc, Lục Nhiên trở thành kẻ mà giới hào môn Kinh Thị không ai dám đụng vào nhất.
Có người thắc mắc, một đứa không nơi nương tựa như Lục Nhiên sao lại có gan lớn đến mức đó.
Trong một bữa tiệc nọ.
Người ta lại thấy vị tiểu thiếu gia không được sủng ái này đang cuộn tròn trong lòng ghế xe lăn của gia chủ nhà họ Kỷ.
Kỷ Mân – người vốn nổi danh âm trầm, lạnh lùng lại đang cẩn thận từng li từng tí ôm chặt lấy thiếu niên trong lòng.
Hắn tỉ mỉ đắp thêm chiếc chăn mỏng giữ ấm cho thiếu niên đang ngủ say sưa.
Thấy kẻ không có mắt tiến tới chào hỏi.
Người đàn ông lập tức ra hiệu im lặng, ánh mắt lạnh lẽo và nghiêm nghị đến đáng sợ.
Người đời chỉ biết cảm thán, hắn chắc chắn là yêu Lục Nhiên đến phát điên rồi.
Nào có ai ngờ được, vị đại lão tàn tật vốn lạnh lùng quyết đoán, ngồi trên vị trí cao đã lâu, nói một là một lại đang gào thét trong lòng:
Khó khăn lắm mới dỗ ngủ được.
Để thức giấc rồi quậy tung lên thì ai mà chịu cho thấu…
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Lục Nhiên ┃ Nhân vật phụ: Kỷ Mân ┃ Khác:
Giới thiệu tóm tắt: Bọn nó đều sợ vãi linh hồn rồi!
Lập ý: Biết tự trọng, tự yêu lấy mình mới có được sự trân trọng từ người khác.
GIỚI THIỆU
Lục Nhiên là thiếu gia thật không được yêu thương của một gia đình hào môn.
Năm bốn tuổi cậu bị lạc mất khó khăn lắm mới quay trở lại về nhà, người thân lại chỉ thiên vị đứa con nuôi Thẩm Tinh Nhiễm. Họ làm ngơ trước những chiêu trò gây khó dễ của Thẩm Tinh Nhiễm đối với cậu, thậm chí để Thẩm Tinh Nhiễm không phải buồn bã hay xấu hổ, họ quyết định không công khai thân phận của Lục Nhiên.
Lúc mới đầu, Lục Nhiên không thể chấp nhận được chuyện này, cậu liều mạng đối đầu với tên thiếu gia giả. Thế nhưng cuối cùng, cậu lại bị thiếu gia giả kêu người ấn xuống hồ nước mùa đông suốt mấy tiếng đồng hồ, khiến xương khớp bị tổn thương khi tuổi đời vẫn còn rất trẻ.
Người nhà họ Thẩm từng người một đều chứng kiến tất thảy, nhưng chẳng ai mảy may quan tâm.
Lục Nhiên tâm tàn ý lạnh, không còn cầu xin sự thương hại từ người thân nữa, cậu kiên quyết rời khỏi gia đình hào môn. Nhưng nhà họ Thẩm và Thẩm Tinh Nhiễm vẫn không chịu buông tha cho cậu. Họ dùng đủ mọi phương thức ép buộc, khiến cậu phải sống như một con chó, phải mang ơn đội nghĩa trước sự bố thí của hào môn, đến cả chỗ để trốn cũng không có.
Trên đường chạy trốn khỏi người thân, Lục Nhiên gặp tai nạn xe cộ, toàn thân bại liệt, bị nhốt trong phòng bệnh suốt mười năm trời.
Vừa mới trọng sinh, cậu mới biết được mình vốn chỉ là một vai phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết "hào môn đoàn sủng". Mà nhân vật chính trong đó, chính là đứa con nuôi Thẩm Tinh Nhiễm.
Lục Nhiên đột nhiên thông suốt. Trốn cái gì mà trốn? Cậu đã sống không yên ổn, thì dựa vào đâu mà để cho người nhà họ Thẩm được sống tốt!
Thế là, cậu bắt đầu phát điên…
Cha mẹ thiên vị mắng chửi cậu xối xả trên bàn ăn.
Lục Nhiên hất tung tất cả thức ăn, quăng thẳng một bãi phân chó lên bàn: "Đã không ăn thì đừng có ăn nữa!"
Đám công tử nhà giàu gây khó dễ cho cậu.
Lục Nhiên cầm bàn chải bồn cầu chọc thẳng vào mồm tụi nó: "Không muốn làm người, vậy thì đổi món khác cho mà ăn."
Nhà họ Thẩm muốn đuổi cậu ra khỏi nhà.
Lục Nhiên trực tiếp vác túi ngủ ra nằm lì ngay trước cổng lớn nhà họ Thẩm.
Tới luôn đi, xem ai lì hơn ai?
…
Trong phút chốc, Lục Nhiên trở thành kẻ mà giới hào môn Kinh Thị không ai dám đụng vào nhất.
Có người thắc mắc, một đứa không nơi nương tựa như Lục Nhiên sao lại có gan lớn đến mức đó.
Trong một bữa tiệc nọ.
Người ta lại thấy vị tiểu thiếu gia không được sủng ái này đang cuộn tròn trong lòng ghế xe lăn của gia chủ nhà họ Kỷ.
Kỷ Mân – người vốn nổi danh âm trầm, lạnh lùng lại đang cẩn thận từng li từng tí ôm chặt lấy thiếu niên trong lòng.
Hắn tỉ mỉ đắp thêm chiếc chăn mỏng giữ ấm cho thiếu niên đang ngủ say sưa.
Thấy kẻ không có mắt tiến tới chào hỏi.
Người đàn ông lập tức ra hiệu im lặng, ánh mắt lạnh lẽo và nghiêm nghị đến đáng sợ.
Người đời chỉ biết cảm thán, hắn chắc chắn là yêu Lục Nhiên đến phát điên rồi.
Nào có ai ngờ được, vị đại lão tàn tật vốn lạnh lùng quyết đoán, ngồi trên vị trí cao đã lâu, nói một là một lại đang gào thét trong lòng:
Khó khăn lắm mới dỗ ngủ được.
Để thức giấc rồi quậy tung lên thì ai mà chịu cho thấu…
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Lục Nhiên ┃ Nhân vật phụ: Kỷ Mân ┃ Khác:
Giới thiệu tóm tắt: Bọn nó đều sợ vãi linh hồn rồi!
Lập ý: Biết tự trọng, tự yêu lấy mình mới có được sự trân trọng từ người khác.
Danh Sách Chương Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên TruyenChu
- #51Chương 51: Lợi dụng
- #52Chương 52: Gồng mình
- #53Chương 53: Lý do
- #54Chương 54: Công việc
- #55Chương 55: Sở trường
- #56Chương 56: Trở lại
- #57Chương 57: Cố Ninh Khải
- #58Chương 58: Giằng co cực hạn
- #59Chương 59: Từ chối
- #60Chương 60: Dẫm đạp
- #61Chương 61: Chống lưng
- #62Chương 62: Sinh nhật
- #63Chương 63: Hỏi lại
- #64Chương 64: Thân phận
- #65Chương 65: Mà là
- #66Chương 66: Nhóm người đặc thù
- #67Chương 67: Bắt cóc
- #68Chương 68: Khuyến khích
- #69Chương 69: Tiếp đãi
- #70Chương 70: Thăm dò
- #71Chương 71: Bình thường
- #72Chương 72: Chuyện nhỏ
- #73Chương 73: Thẩm Tinh Ngộ
- #74Chương 74: Xuống đi
- #75Chương 75: Nhà họ Thẩm
- #76Chương 76: Căn Phòng
- #77Chương 77: Chuyển đồ
- #78Chương 78: Bánh ngọt
- #79Chương 79: Nỗi khổ khó nói
- #80Chương 80: Thuyết phục
- #81Chương 81: Bác sĩ
- #82Chương 82: Vuốt ve
- #83Chương 83: Chặn người
- #84Chương 84: Đàm phán
- #85Chương 85: Hôn ước
- #86Chương 86: Xem mắt
- #87Chương 87: Miêu tả không đúng sự thật, quan trọng là...
- #88Chương 88: Kiềm chế
- #89Chương 89: Bôi thuốc
- #90Chương 90: Do dự
- #91Chương 91: Cố Chấp
- #92Chương 92: Món quà
- #93Chương 93: Không cam tâm
- #94Chương 94: Ra tay
- #95Chương 95: Mỗi một lần
- #96Chương 96: Giam cầm
- #97Chương 97: Canh phòng cẩn thận
- #98Chương 98: Gấu nhỏ
- #99Chương 99: Tâm cơ
- #100Chương 100: Ớt