
Còn tiếp
Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên
157
Chương
0
Lượt xem
278224
Đề cử
Giới Thiệu Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên Truyện Chữ
Tags: Đô thị, Hào môn thế gia, Tình hữu độc chung, Hoan hỷ oan gia, Trọng sinh, Sảng văn.
GIỚI THIỆU
Lục Nhiên là thiếu gia thật không được yêu thương của một gia đình hào môn.
Năm bốn tuổi cậu bị lạc mất khó khăn lắm mới quay trở lại về nhà, người thân lại chỉ thiên vị đứa con nuôi Thẩm Tinh Nhiễm. Họ làm ngơ trước những chiêu trò gây khó dễ của Thẩm Tinh Nhiễm đối với cậu, thậm chí để Thẩm Tinh Nhiễm không phải buồn bã hay xấu hổ, họ quyết định không công khai thân phận của Lục Nhiên.
Lúc mới đầu, Lục Nhiên không thể chấp nhận được chuyện này, cậu liều mạng đối đầu với tên thiếu gia giả. Thế nhưng cuối cùng, cậu lại bị thiếu gia giả kêu người ấn xuống hồ nước mùa đông suốt mấy tiếng đồng hồ, khiến xương khớp bị tổn thương khi tuổi đời vẫn còn rất trẻ.
Người nhà họ Thẩm từng người một đều chứng kiến tất thảy, nhưng chẳng ai mảy may quan tâm.
Lục Nhiên tâm tàn ý lạnh, không còn cầu xin sự thương hại từ người thân nữa, cậu kiên quyết rời khỏi gia đình hào môn. Nhưng nhà họ Thẩm và Thẩm Tinh Nhiễm vẫn không chịu buông tha cho cậu. Họ dùng đủ mọi phương thức ép buộc, khiến cậu phải sống như một con chó, phải mang ơn đội nghĩa trước sự bố thí của hào môn, đến cả chỗ để trốn cũng không có.
Trên đường chạy trốn khỏi người thân, Lục Nhiên gặp tai nạn xe cộ, toàn thân bại liệt, bị nhốt trong phòng bệnh suốt mười năm trời.
Vừa mới trọng sinh, cậu mới biết được mình vốn chỉ là một vai phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết "hào môn đoàn sủng". Mà nhân vật chính trong đó, chính là đứa con nuôi Thẩm Tinh Nhiễm.
Lục Nhiên đột nhiên thông suốt. Trốn cái gì mà trốn? Cậu đã sống không yên ổn, thì dựa vào đâu mà để cho người nhà họ Thẩm được sống tốt!
Thế là, cậu bắt đầu phát điên…
Cha mẹ thiên vị mắng chửi cậu xối xả trên bàn ăn.
Lục Nhiên hất tung tất cả thức ăn, quăng thẳng một bãi phân chó lên bàn: "Đã không ăn thì đừng có ăn nữa!"
Đám công tử nhà giàu gây khó dễ cho cậu.
Lục Nhiên cầm bàn chải bồn cầu chọc thẳng vào mồm tụi nó: "Không muốn làm người, vậy thì đổi món khác cho mà ăn."
Nhà họ Thẩm muốn đuổi cậu ra khỏi nhà.
Lục Nhiên trực tiếp vác túi ngủ ra nằm lì ngay trước cổng lớn nhà họ Thẩm.
Tới luôn đi, xem ai lì hơn ai?
…
Trong phút chốc, Lục Nhiên trở thành kẻ mà giới hào môn Kinh Thị không ai dám đụng vào nhất.
Có người thắc mắc, một đứa không nơi nương tựa như Lục Nhiên sao lại có gan lớn đến mức đó.
Trong một bữa tiệc nọ.
Người ta lại thấy vị tiểu thiếu gia không được sủng ái này đang cuộn tròn trong lòng ghế xe lăn của gia chủ nhà họ Kỷ.
Kỷ Mân – người vốn nổi danh âm trầm, lạnh lùng lại đang cẩn thận từng li từng tí ôm chặt lấy thiếu niên trong lòng.
Hắn tỉ mỉ đắp thêm chiếc chăn mỏng giữ ấm cho thiếu niên đang ngủ say sưa.
Thấy kẻ không có mắt tiến tới chào hỏi.
Người đàn ông lập tức ra hiệu im lặng, ánh mắt lạnh lẽo và nghiêm nghị đến đáng sợ.
Người đời chỉ biết cảm thán, hắn chắc chắn là yêu Lục Nhiên đến phát điên rồi.
Nào có ai ngờ được, vị đại lão tàn tật vốn lạnh lùng quyết đoán, ngồi trên vị trí cao đã lâu, nói một là một lại đang gào thét trong lòng:
Khó khăn lắm mới dỗ ngủ được.
Để thức giấc rồi quậy tung lên thì ai mà chịu cho thấu…
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Lục Nhiên ┃ Nhân vật phụ: Kỷ Mân ┃ Khác:
Giới thiệu tóm tắt: Bọn nó đều sợ vãi linh hồn rồi!
Lập ý: Biết tự trọng, tự yêu lấy mình mới có được sự trân trọng từ người khác.
GIỚI THIỆU
Lục Nhiên là thiếu gia thật không được yêu thương của một gia đình hào môn.
Năm bốn tuổi cậu bị lạc mất khó khăn lắm mới quay trở lại về nhà, người thân lại chỉ thiên vị đứa con nuôi Thẩm Tinh Nhiễm. Họ làm ngơ trước những chiêu trò gây khó dễ của Thẩm Tinh Nhiễm đối với cậu, thậm chí để Thẩm Tinh Nhiễm không phải buồn bã hay xấu hổ, họ quyết định không công khai thân phận của Lục Nhiên.
Lúc mới đầu, Lục Nhiên không thể chấp nhận được chuyện này, cậu liều mạng đối đầu với tên thiếu gia giả. Thế nhưng cuối cùng, cậu lại bị thiếu gia giả kêu người ấn xuống hồ nước mùa đông suốt mấy tiếng đồng hồ, khiến xương khớp bị tổn thương khi tuổi đời vẫn còn rất trẻ.
Người nhà họ Thẩm từng người một đều chứng kiến tất thảy, nhưng chẳng ai mảy may quan tâm.
Lục Nhiên tâm tàn ý lạnh, không còn cầu xin sự thương hại từ người thân nữa, cậu kiên quyết rời khỏi gia đình hào môn. Nhưng nhà họ Thẩm và Thẩm Tinh Nhiễm vẫn không chịu buông tha cho cậu. Họ dùng đủ mọi phương thức ép buộc, khiến cậu phải sống như một con chó, phải mang ơn đội nghĩa trước sự bố thí của hào môn, đến cả chỗ để trốn cũng không có.
Trên đường chạy trốn khỏi người thân, Lục Nhiên gặp tai nạn xe cộ, toàn thân bại liệt, bị nhốt trong phòng bệnh suốt mười năm trời.
Vừa mới trọng sinh, cậu mới biết được mình vốn chỉ là một vai phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết "hào môn đoàn sủng". Mà nhân vật chính trong đó, chính là đứa con nuôi Thẩm Tinh Nhiễm.
Lục Nhiên đột nhiên thông suốt. Trốn cái gì mà trốn? Cậu đã sống không yên ổn, thì dựa vào đâu mà để cho người nhà họ Thẩm được sống tốt!
Thế là, cậu bắt đầu phát điên…
Cha mẹ thiên vị mắng chửi cậu xối xả trên bàn ăn.
Lục Nhiên hất tung tất cả thức ăn, quăng thẳng một bãi phân chó lên bàn: "Đã không ăn thì đừng có ăn nữa!"
Đám công tử nhà giàu gây khó dễ cho cậu.
Lục Nhiên cầm bàn chải bồn cầu chọc thẳng vào mồm tụi nó: "Không muốn làm người, vậy thì đổi món khác cho mà ăn."
Nhà họ Thẩm muốn đuổi cậu ra khỏi nhà.
Lục Nhiên trực tiếp vác túi ngủ ra nằm lì ngay trước cổng lớn nhà họ Thẩm.
Tới luôn đi, xem ai lì hơn ai?
…
Trong phút chốc, Lục Nhiên trở thành kẻ mà giới hào môn Kinh Thị không ai dám đụng vào nhất.
Có người thắc mắc, một đứa không nơi nương tựa như Lục Nhiên sao lại có gan lớn đến mức đó.
Trong một bữa tiệc nọ.
Người ta lại thấy vị tiểu thiếu gia không được sủng ái này đang cuộn tròn trong lòng ghế xe lăn của gia chủ nhà họ Kỷ.
Kỷ Mân – người vốn nổi danh âm trầm, lạnh lùng lại đang cẩn thận từng li từng tí ôm chặt lấy thiếu niên trong lòng.
Hắn tỉ mỉ đắp thêm chiếc chăn mỏng giữ ấm cho thiếu niên đang ngủ say sưa.
Thấy kẻ không có mắt tiến tới chào hỏi.
Người đàn ông lập tức ra hiệu im lặng, ánh mắt lạnh lẽo và nghiêm nghị đến đáng sợ.
Người đời chỉ biết cảm thán, hắn chắc chắn là yêu Lục Nhiên đến phát điên rồi.
Nào có ai ngờ được, vị đại lão tàn tật vốn lạnh lùng quyết đoán, ngồi trên vị trí cao đã lâu, nói một là một lại đang gào thét trong lòng:
Khó khăn lắm mới dỗ ngủ được.
Để thức giấc rồi quậy tung lên thì ai mà chịu cho thấu…
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Lục Nhiên ┃ Nhân vật phụ: Kỷ Mân ┃ Khác:
Giới thiệu tóm tắt: Bọn nó đều sợ vãi linh hồn rồi!
Lập ý: Biết tự trọng, tự yêu lấy mình mới có được sự trân trọng từ người khác.
Danh Sách Chương Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên TruyenChu
- #101Chương 101: Đồ ngọt
- #102Chương 102: Ông nội
- #103Chương 103: Hôn Nhau
- #104Chương 104: Từ chức
- #105Chương 105: Bạn trai
- #106Chương 106: Trổ hết tài nghệ
- #107Chương 107: Cái hộp
- #108Chương 108: Giá trị
- #109Chương 109: Lo âu
- #110Chương 110: Không quen
- #111Chương 111: Sắp xếp
- #112Chương 112: Hoàn mỹ
- #113Chương 113: Dự phòng
- #114Chương 114: Nổi giận
- #115Chương 115: Thay lòng đổi dạ
- #116Chương 116: Về nhà
- #117Chương 117: Bùng nổ
- #118Chương 118: Thẩm Thành
- #119Chương 119: Kem
- #120Chương 120: Ánh dương (H kéo rèm)
- #121Chương 121: Đói
- #122Chương 122: Ký kết
- #123Chương 123: Chỉ trích
- #124Chương 124: Di sản
- #125Chương 125: Bài thi
- #126Chương 126: Hạnh phúc
- #127Chương 127: Hành hạ
- #128Chương 128: Vụ Án
- #129Chương 129: Vô dụng
- #130Chương 130: Di chúc
- #131Chương 131: Tân sinh (Hoàn Chính Văn)
- #132Chương 132: Ngoại truyện - Cầu hôn (1)
- #133Chương 133: Ngoại truyện - Cầu hôn (2)
- #134Chương 134: Ngoại truyện - Cầu hôn (3)
- #135Chương 135: Ngoại truyện - Cầu hôn (Hoàn)
- #136Chương 136: Ngoại Truyện Nếu Như (1)
- #137Chương 137: Ngoại Truyện Nếu Như (2)
- #138Chương 138: Ngoại Truyện Nếu Như (3)
- #139Chương 139: Ngoại Truyện Nếu Như (4)
- #140Chương 140: Ngoại Truyện Nếu Như (5)
- #141Chương 141: Ngoại Truyện Nếu Như (6)
- #142Chương 142: Ngoại Truyện Nếu Như (7)
- #143Chương 143: Ngoại Truyện Nếu Như (8)
- #144Chương 144: Ngoại Truyện Nếu Như (9)
- #145Chương 145: Ngoại Truyện Nếu Như (10)
- #146Chương 146: Ngoại Truyện Nếu Như (11)
- #147Chương 147: Ngoại Truyện Nếu Như (HOÀN)
- #148Chương 148
- #149Chương 149
- #150Chương 150