
Còn tiếp
Hôn Nhân Mạnh Mẽ: Sếp Tha Cho Tôi Đi
164
Chương
0
Lượt xem
305407
Đề cử
Giới Thiệu Hôn Nhân Mạnh Mẽ: Sếp Tha Cho Tôi Đi Truyện Chữ
Thể loại: Quân nhân, hài, đô thị
Converter: ngocquynh520
Editor: rosely, Băng Châu, Gothickat, minhminh0607, Diễm Diễm
Giới thiệu:
Trên thế giới điều xui xẻo nhất là cái gì?
Làm tú bà, lại bị bạn trai cho đội mũ xanh? NO!
Khốn kiếp, lúc mới gặp bà đây, sao hắn không chê đi?
Đi uống rượu, bị người ta bỏ thuốc, ngớ ngẩn qua đêm với đàn ông? NO!
Đó là anh chàng đẹp trai lại còn thật dũng mãnh nữa chứ, không thiệt thòi, thế mà con mẹ nó lại quá đau? Cầm thú!
Nhưng là ———
Ai có thể nói cho cô, hai trăm đồng trên đầu giường là sao hả? Cho dù đó có là chủ tịch Mao đẹp trai đi nữa thì Mạnh Phục Linh vẫn không thể nhịn mà xổ ra một câu chửi tục.
“Con mẹ nó!"
————
Nếu sớm biết rằng anh là quân khu trưởng quyền cao chức trọng, quân hàm trung tướng, là đại gia quyền thế nhất thủ đô, cô làm sao dám ở văn phòng trong quân khu cho anh một đấm chứ. Nếu sớm biết rằng là như thế này, cho dù bị làm nhục, bị chửi, bị đánh thì vẫn nhịn là chính.
Nhưng ai biết được.
Đường đường là quân khu trưởng, ngủ một đêm trả có hai trăm là sao?
—————
Anh cũng là người giàu có ba đời, có tiếng cũng có miếng
Một mặt, anh dựa vào năng lực của chính bản thân trở thành nhân vật số một trong quân khu, là bộ đội đặc chủng trong thần thoại.
Một mặt, anh là người điều hành phía sau của tập đoàn xuyên quốc gia, một tay làm mưa làm gió trên thương trường.
Nhưng, gặp phải cô hũ nữ từng trải vô lương tâm mà mình dùng hai trăm đồng để qua đêm, anh cũng là bó tay không biện pháp.
“Anh có thể cho tôi biết, đường đường là quân khu trưởng của nước Trung Hoa, là sĩ quan cao cấp, tại sao ngủ với bản tiểu thư một đêm lại trả có hai trăm đồng hả?”
Người đàn ông có gương mặt anh tuấn tối sầm: “Lúc đó tiền mặt mang theo trên người chỉ có bấy nhiêu”.
“Vậy sao không để séc lại?”
“Không mang theo”
“…”
“Sao mà hỏi nhiều thế? Sớm biết vậy cả hai trăm cũng không cho, đánh cho ngất đi, ai cũng không biết là ai.”
Đồng Trác Khiêm, anh có biết xấu hổ không, thật tiếc cho anh có một cái tên văn nhã như vậy”
“Em không phải là tiểu thư sao?”
“Là má mì”
“Làm má mì á?”
“Cứ cho là vậy đi”
“Đường đường là con gái của trưởng ban hậu cần, lại đi làm má mì, trưởng phòng Mạnh không cho em cơm ăn à ?”
“Đó là kiêm nhiệm”
‘’…..”
Một buổi sáng ngoài ý muốn, người lớn hai nhà bức hôn, một vài lời làm sao có thể giải thích rõ ràng.
Nói tóm lại, đây là câu chuyện về một người đàn ông anh tuấn cao ngạo, tính tình khó chịu cùng một người phụ nữ không có bút mực nào tả được.
Converter: ngocquynh520
Editor: rosely, Băng Châu, Gothickat, minhminh0607, Diễm Diễm
Giới thiệu:
Trên thế giới điều xui xẻo nhất là cái gì?
Làm tú bà, lại bị bạn trai cho đội mũ xanh? NO!
Khốn kiếp, lúc mới gặp bà đây, sao hắn không chê đi?
Đi uống rượu, bị người ta bỏ thuốc, ngớ ngẩn qua đêm với đàn ông? NO!
Đó là anh chàng đẹp trai lại còn thật dũng mãnh nữa chứ, không thiệt thòi, thế mà con mẹ nó lại quá đau? Cầm thú!
Nhưng là ———
Ai có thể nói cho cô, hai trăm đồng trên đầu giường là sao hả? Cho dù đó có là chủ tịch Mao đẹp trai đi nữa thì Mạnh Phục Linh vẫn không thể nhịn mà xổ ra một câu chửi tục.
“Con mẹ nó!"
————
Nếu sớm biết rằng anh là quân khu trưởng quyền cao chức trọng, quân hàm trung tướng, là đại gia quyền thế nhất thủ đô, cô làm sao dám ở văn phòng trong quân khu cho anh một đấm chứ. Nếu sớm biết rằng là như thế này, cho dù bị làm nhục, bị chửi, bị đánh thì vẫn nhịn là chính.
Nhưng ai biết được.
Đường đường là quân khu trưởng, ngủ một đêm trả có hai trăm là sao?
—————
Anh cũng là người giàu có ba đời, có tiếng cũng có miếng
Một mặt, anh dựa vào năng lực của chính bản thân trở thành nhân vật số một trong quân khu, là bộ đội đặc chủng trong thần thoại.
Một mặt, anh là người điều hành phía sau của tập đoàn xuyên quốc gia, một tay làm mưa làm gió trên thương trường.
Nhưng, gặp phải cô hũ nữ từng trải vô lương tâm mà mình dùng hai trăm đồng để qua đêm, anh cũng là bó tay không biện pháp.
“Anh có thể cho tôi biết, đường đường là quân khu trưởng của nước Trung Hoa, là sĩ quan cao cấp, tại sao ngủ với bản tiểu thư một đêm lại trả có hai trăm đồng hả?”
Người đàn ông có gương mặt anh tuấn tối sầm: “Lúc đó tiền mặt mang theo trên người chỉ có bấy nhiêu”.
“Vậy sao không để séc lại?”
“Không mang theo”
“…”
“Sao mà hỏi nhiều thế? Sớm biết vậy cả hai trăm cũng không cho, đánh cho ngất đi, ai cũng không biết là ai.”
Đồng Trác Khiêm, anh có biết xấu hổ không, thật tiếc cho anh có một cái tên văn nhã như vậy”
“Em không phải là tiểu thư sao?”
“Là má mì”
“Làm má mì á?”
“Cứ cho là vậy đi”
“Đường đường là con gái của trưởng ban hậu cần, lại đi làm má mì, trưởng phòng Mạnh không cho em cơm ăn à ?”
“Đó là kiêm nhiệm”
‘’…..”
Một buổi sáng ngoài ý muốn, người lớn hai nhà bức hôn, một vài lời làm sao có thể giải thích rõ ràng.
Nói tóm lại, đây là câu chuyện về một người đàn ông anh tuấn cao ngạo, tính tình khó chịu cùng một người phụ nữ không có bút mực nào tả được.
Danh Sách Chương Hôn Nhân Mạnh Mẽ: Sếp Tha Cho Tôi Đi TruyenChu
- #101Chương 101: Rau cải trắng bị heo vây quanh
- #102Chương 102: Lời cầu nguyện không muốn tin tưởng
- #103Chương 103: Dám đem ra hù doạ chị sao?
- #104Chương 104: Cậu là người lính đủ tư cách
- #105Chương 105: Đã rất chậm rồi
- #106Chương 106: Hoang vu vô tận
- #107Chương 107: Trác Khiêm, em rất khổ sở
- #108Chương 108: Anh sẽ cho em hạnh phúc
- #109Chương 109: Phải trả lại toàn bộ
- #110Chương 110: Mũi tên đã bắn đi không thể quay đầu lại
- #111Chương 111: Giết gà dọa khỉ
- #112Chương 112: Hoa Chân “trang phục rực rỡ” xuất hiện
- #113Chương 113: Đây là đang quậy sao?
- #114Chương 114: Tôi tên là Hướng Oản
- #115Chương 115: Bảo bối yêu thích không thể buông tay
- #116Chương 116: Giải độc
- #117Chương 117: Rốt cuộc cũng lấy được vi khuẩn
- #118Chương 118: Ngục tù kỷ niệm
- #119Chương 119: Kiếp này đã là người khác
- #120Chương 120: Đây là vị hôn thê của tôi
- #121Chương 121: Trường An, em có nguyện ý hay không?
- #122Chương 122: Trường An, em có nguyện ý hay không? (2)
- #123Chương 123: Cô thật sự quá mệt mỏi
- #124Chương 124: Em được hưởng chút ánh sáng của anh
- #125Chương 125: Anh nói tôi là con nhóc vô dụng ?
- #126Chương 126: Đây mới là cường hào
- #127Chương 127: Kim Gia kỳ lạ
- #128Chương 128: Tử vong
- #129Chương 129: Năm năm sau
- #130Chương 130: Ai nói tôi xấu xí
- #131Chương 131: Cô ấy sẽ không chết
- #132Chương 132: Gặp nhau
- #133Chương 133: Người phụ nữ không tim không phổi
- #134Chương 134: Đính hôn, chưa kết hôn
- #135Chương 135: Đồng Trác Khiêm tìm tới
- #136Chương 136: Anh cho rằng em đã chết
- #137Chương 137: Mạnh thiếu gia mất tích
- #138Chương 138: Tỏ tình làm bạn là say tình trường
- #139Chương 139: Năm tháng đã qua lâu như vậy
- #140Chương 140: Để cho bọn họ đến được nhưng không đi được
- #141Chương 141: Tôi ở thủ đô nghênh đón bà trở về
- #142Chương 142: Tự mình gạt mình
- #143Chương 143: Thật sự đi sao?
- #144Chương 144: Có quan hệ như thế nào với tôi
- #145Chương 145: Ông ta không quan tâm
- #146Chương 146: Suy đoán rõ ràng chính xác lúc đầu
- #147Chương 147: Tôi là mẹ ruột của Mạnh Phục Linh
- #148Chương 148: Đại kết cục 1
- #149Chương 149: Đại kết cục 2
- #150Chương 150: Đại kết cục 3