
Tạm dừng
Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu
107
Chương
0
Lượt xem
278366
Đề cử
Giới Thiệu Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu Truyện Chữ
Hạ Trúc lớn lên trong nhung lụa, muốn gì được nấy, chỉ riêng một người tuy cô muốn nhưng mãi chẳng thể có được.
Hứa Mặc khi học đại học từng có một mối tình, ngoại trừ điều kiện gia cảnh không môn đăng hộ đối, còn lại mọi thứ đều xứng đôi.
Nhưng Hạ Trúc, được sự ngầm cho phép của người lớn, lại cố tình chen vào phá hoại.
Vốn dĩ tính tình Hứa Mặc luôn điềm đạm, nhưng khi biết chuyện, anh lại nổi trận lôi đình.
Chẳng bao lâu sau, anh cắt đứt toàn bộ liên lạc trong nước, một mình sang nước ngoài.
Ngày anh ra sân bay, Hạ Trúc mặt mũi đẫm lệ, cố chấp giữ chặt tay anh, không chịu buông. Hứa Mặc kéo vali, nhìn cô gái mà anh đã chăm lo từ tấm bé, trong mắt đầy thất vọng:
“Hạ Trúc, đừng để anh phải chán ghét em.”
__
Vài năm sau, họ tình cờ gặp lại nhau ở Bắc Kinh.
Người từng bám lấy anh năm xưa, nay lại là người tránh anh thật xa.
Nhưng số mệnh trêu ngươi vì một sự cố, hai người bất ngờ kết hôn chớp nhoáng.
Hạ Trúc luôn cho rằng trong tim Hứa Mặc vẫn còn người khác, nên chẳng dám tiến thêm một bước.
Cho đến một đêm, anh say rượu, còn cô mặc độc chiếc áo ngủ mỏng manh giữa trời đông, lái xe đến đón anh.
Khi Hứa Mặc thấy cô run rẩy trong gió, ánh mắt hoảng loạn tìm mình giữa màn tuyết, mọi cảm xúc anh đè nén suốt bao năm bỗng vỡ òa.
Anh bước đến ôm chặt cô vào lòng, giọng khàn khàn mà ấm áp bên tai:
“Đồng chí Tiểu Hạ, anh chưa từng hối hận vì đã cưới em.”
Hứa Mặc khi học đại học từng có một mối tình, ngoại trừ điều kiện gia cảnh không môn đăng hộ đối, còn lại mọi thứ đều xứng đôi.
Nhưng Hạ Trúc, được sự ngầm cho phép của người lớn, lại cố tình chen vào phá hoại.
Vốn dĩ tính tình Hứa Mặc luôn điềm đạm, nhưng khi biết chuyện, anh lại nổi trận lôi đình.
Chẳng bao lâu sau, anh cắt đứt toàn bộ liên lạc trong nước, một mình sang nước ngoài.
Ngày anh ra sân bay, Hạ Trúc mặt mũi đẫm lệ, cố chấp giữ chặt tay anh, không chịu buông. Hứa Mặc kéo vali, nhìn cô gái mà anh đã chăm lo từ tấm bé, trong mắt đầy thất vọng:
“Hạ Trúc, đừng để anh phải chán ghét em.”
__
Vài năm sau, họ tình cờ gặp lại nhau ở Bắc Kinh.
Người từng bám lấy anh năm xưa, nay lại là người tránh anh thật xa.
Nhưng số mệnh trêu ngươi vì một sự cố, hai người bất ngờ kết hôn chớp nhoáng.
Hạ Trúc luôn cho rằng trong tim Hứa Mặc vẫn còn người khác, nên chẳng dám tiến thêm một bước.
Cho đến một đêm, anh say rượu, còn cô mặc độc chiếc áo ngủ mỏng manh giữa trời đông, lái xe đến đón anh.
Khi Hứa Mặc thấy cô run rẩy trong gió, ánh mắt hoảng loạn tìm mình giữa màn tuyết, mọi cảm xúc anh đè nén suốt bao năm bỗng vỡ òa.
Anh bước đến ôm chặt cô vào lòng, giọng khàn khàn mà ấm áp bên tai:
“Đồng chí Tiểu Hạ, anh chưa từng hối hận vì đã cưới em.”
Danh Sách Chương Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu TruyenChu
- #51Chương 51: “Cảm ơn anh.”
- #52Chương 52: “Có lẽ... sở thích của Hứa Mặc đổi rồi chăng.”
- #53Chương 53: "Hứa Mặc, anh sẽ không lừa dối em, đúng không?"
- #54Chương 54: “Hạ Trúc, anh cũng sợ.”
- #55Chương 55: “Mệt thì ngủ một lát đi, về đến nhà anh gọi em.”
- #56Chương 56: “Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”
- #57Chương 57: Hạ Trúc ghen.
- #58Chương 58: “Trước khi lấy giấy kết hôn, anh đã nói với em: Giữa chúng ta sẽ không có người thứ ba. Anh nói được làm được.?
- #59Chương 59: Lão cán bộ.
- #60Chương 60: “Sau này muốn ăn gì, anh sẽ làm cho em.”
- #61Chương 61: “Đồng chí Tiểu Hạ vất vả rồi.”
- #62Chương 62: “Ai cũng được, Hứa Mặc thì không.”
- #63Chương 63: “Đồng chí Tiểu Hạ, đêm hôm khuya khoắt, đừng làm anh lo lắng nhé.”
- #64Chương 64: “Đồng chí Tiểu Hạ, có chuyện gì thế?”
- #65Chương 65: “Thật quyến rũ, thật xinh đẹp.”
- #66Chương 66: “Đồng chí Tiểu Hạ định khi nào dẫn anh về gặp phụ huynh đây?”
- #67Chương 67: “Nếu em bị mắng, anh sẽ rất đau lòng.”
- #68Chương 68: "Đồng chí Tiểu Hạ, anh chưa bao giờ hối hận vì đã kết hôn với em."
- #69Chương 69: “Chỉ được ngủ cùng anh.”
- #70Chương 70: Bố cô bị tai nạn xe.
- #71Chương 71: “Chúng ta là vợ chồng, là một thể, không ai có thể chia rẽ chúng ta.”
- #72Chương 72: Theo dì út về nhà.
- #73Chương 73: “Anh thật sự không định quay lại trường để dạy à?”
- #74Chương 74: Văn Cầm ly hôn.
- #75Chương 75: “Hạ Trúc, cháu có sợ không?”
- #76Chương 76: “Hứa Mặc, anh thật đáng sợ.”
- #77Chương 77: “Giờ em không bám nữa được không? Mình ly hôn đi.”
- #78Chương 78: “Đừng chạm vào em!”
- #79Chương 79: "Cô ấy muốn ly hôn với tôi."
- #80Chương 80: “Em với người ngoài thì nhân từ, với anh lại nhẫn tâm.”
- #81Chương 81: “Đồng chí Tiểu Hạ, anh không muốn cãi nhau với em, cũng không muốn mâu thuẫn.”
- #82Chương 82: “Được rồi, anh đúng là đồ lòng lang dạ sói, được chưa?”
- #83Chương 83: "Sao vậy, anh nói anh yêu em mà em cũng không tin à?"
- #84Chương 84: “Hồi đó anh từng thích em.”
- #85Chương 85: Cầu hôn.
- #86Chương 86: Lần đầu gặp gỡ.
- #87Chương 87: “Em nói nhiều là đủ rồi, anh nghe em nói.”
- #88Chương 88: “Anh ơi, em ngoan lắm mà.”
- #89Chương 89: "Sau này sẽ không mua nữa."
- #90Chương 90: “Anh ơi, em không còn mẹ nữa rồi.”
- #91Chương 91: Anh có người thích trong trường không?
- #92Chương 92: “Từ nay, con sẽ tránh xa Hạ Trúc.”
- #93Chương 93: “Anh thích em.”
- #94Chương 94: Cả đời này, anh chỉ yêu Hạ Trúc.
- #95Chương 95: Đám cưới.
- #96Chương 96: Ngoại truyện 3: Hạ Trúc mang thai.
- #97Chương 97: Ngoại truyện 4: Gia đình 3 người hạnh phúc.
- #98Chương 98
- #99Chương 99
- #100Chương 100