
Còn tiếp
Kể Từ Khi Tôi Mắc Bệnh Tâm Thần
36
Chương
0
Lượt xem
294340
Đề cử
Giới Thiệu Kể Từ Khi Tôi Mắc Bệnh Tâm Thần Truyện Chữ
Văn án
Bác sĩ Khương đã từng nói bệnh nhân tâm thần phân liệt là một nhóm người bị xã hội đánh bại, bọn họ không hòa nhập vào xã hội mà là trốn ở bên cạnh bóng tối lặng lẽ quan sát.
Tôi cũng không biết tại sao, dù gì bác sĩ Khương cũng nói với tôi như vậy.
La Đông Nguyệt cũng là bệnh nhân tâm thần, nghe nói còn giết người.
Cô ấy là chị gái tôi, đã chết vào một ngày nào đó trong quãng thời gian nằm viện dài đằng đẵng của tôi, cũng vào một ngày mùa đông không có một chút hơi ấm thế này.
Vậy nhưng cái chết của cô ấy chỉ tạo ra vài dao động không đáng nhắc tới trong tâm trí tôi, thậm chí còn không sánh bằng không khí ẩm lạnh sáng nay, ít nhất chúng còn có thể làm tôi cảm thấy khó chịu.
Tôi đã 27 tuổi nhưng chức năng xã hội chỉ dừng lại ở trình độ năm 17 tuổi. Thời điểm học lớp 11, tôi được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần phân liệt hoang tưởng*, trước khi chẩn đoán đã phát bệnh nhiều lần, người trong nhà gần như không chống đỡ nổi đành đưa tôi vào bệnh viện tâm thần.
Cứ như vậy đi vào một lần, tôi ở liền mười năm không đi ra nữa.1
Tôi thực sự đã từng bị bệnh tật tra tấn đến không còn hình người, tôi nhiều lần có suy nghĩ tự sát ở trong đầu, cũng đã thử qua nhiều cách tự sát. Giờ đây, khi những hình ảnh điên điên khùng khùng hiện lên trong tâm trí, cảm giác nhục nhã đấy lại chà sát tới lui trên khắp người tôi.
Y tá nói rằng khi thời tiết lạnh, tôi luôn ngồi trên giường quấn chăn nói chuyện một mình suốt cả ngày, thỉnh thoảng bật cười với không khí, hoặc nhìn vào cửa sổ ngẩn người. Cửa sổ với hàng rào sắt khắc ghi thật sâu vào ký ức của tôi, âm thanh của cả trai lẫn gái đều liên tục vang lên không ngừng trong lỗ tai, đôi khi là lời nguyền rủa chửi bới, đôi khi là mệnh lệnh phục tùng.
Tôi đặc biệt sợ làm liệu pháp điện*, y tá sẽ nhét một miếng đệm răng vào miệng tôi, sau đó cơ thể tôi co giật, run rẩy; trong vô số những đêm lộn xộn mất trật tự, tôi bị trói trên giường mà vẫn còn ầm ĩ, ồn ào muốn tìm một cái máy nghe lén, giật lắc khung giường kim loại, làm cho toàn bộ hành lang đều là tiếng bang bang, quấy nhiễu làm mọi người không thể chịu được.
Bác sĩ Khương đã từng nói bệnh nhân tâm thần phân liệt là một nhóm người bị xã hội đánh bại, bọn họ không hòa nhập vào xã hội mà là trốn ở bên cạnh bóng tối lặng lẽ quan sát.
Tôi cũng không biết tại sao, dù gì bác sĩ Khương cũng nói với tôi như vậy.
La Đông Nguyệt cũng là bệnh nhân tâm thần, nghe nói còn giết người.
Cô ấy là chị gái tôi, đã chết vào một ngày nào đó trong quãng thời gian nằm viện dài đằng đẵng của tôi, cũng vào một ngày mùa đông không có một chút hơi ấm thế này.
Vậy nhưng cái chết của cô ấy chỉ tạo ra vài dao động không đáng nhắc tới trong tâm trí tôi, thậm chí còn không sánh bằng không khí ẩm lạnh sáng nay, ít nhất chúng còn có thể làm tôi cảm thấy khó chịu.
Tôi đã 27 tuổi nhưng chức năng xã hội chỉ dừng lại ở trình độ năm 17 tuổi. Thời điểm học lớp 11, tôi được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần phân liệt hoang tưởng*, trước khi chẩn đoán đã phát bệnh nhiều lần, người trong nhà gần như không chống đỡ nổi đành đưa tôi vào bệnh viện tâm thần.
Cứ như vậy đi vào một lần, tôi ở liền mười năm không đi ra nữa.1
Tôi thực sự đã từng bị bệnh tật tra tấn đến không còn hình người, tôi nhiều lần có suy nghĩ tự sát ở trong đầu, cũng đã thử qua nhiều cách tự sát. Giờ đây, khi những hình ảnh điên điên khùng khùng hiện lên trong tâm trí, cảm giác nhục nhã đấy lại chà sát tới lui trên khắp người tôi.
Y tá nói rằng khi thời tiết lạnh, tôi luôn ngồi trên giường quấn chăn nói chuyện một mình suốt cả ngày, thỉnh thoảng bật cười với không khí, hoặc nhìn vào cửa sổ ngẩn người. Cửa sổ với hàng rào sắt khắc ghi thật sâu vào ký ức của tôi, âm thanh của cả trai lẫn gái đều liên tục vang lên không ngừng trong lỗ tai, đôi khi là lời nguyền rủa chửi bới, đôi khi là mệnh lệnh phục tùng.
Tôi đặc biệt sợ làm liệu pháp điện*, y tá sẽ nhét một miếng đệm răng vào miệng tôi, sau đó cơ thể tôi co giật, run rẩy; trong vô số những đêm lộn xộn mất trật tự, tôi bị trói trên giường mà vẫn còn ầm ĩ, ồn ào muốn tìm một cái máy nghe lén, giật lắc khung giường kim loại, làm cho toàn bộ hành lang đều là tiếng bang bang, quấy nhiễu làm mọi người không thể chịu được.
Danh Sách Chương Kể Từ Khi Tôi Mắc Bệnh Tâm Thần TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26: Chuyện bên lề
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36