
Tạm dừng
Lẳng Lơ Tao Nhã
437
Chương
0
Lượt xem
301826
Đề cử
Giới Thiệu Lẳng Lơ Tao Nhã Truyện Chữ
Nhân vật chính Trương Nguyên, xuyên qua đến năm Vạn Lịch thứ bốn mươi, một lòng muốn sống cuộc sống nhàn nhã phong lưu nhưng không ngờ lại cứu nước.
(Vạn Lịch: niên hiệu của Vua Thần Tông thời Minh, Trung Quốc, 1573-1620)
Đây là một câu chuyện tràn ngập mâu thuẫn thú vị.
Giang Nam cuối thời Minh phồn hoa, nhã có "Thái Căn đàm"; tục có "Kim Bình Mai"; nhà sư buôn bán, danh kỹ lễ phật.
(Thái Căn Đàm: sách bàn về gốc rễ đạo đức; Kim Bình Mai: thời xưa bị liệt vào "dâm thư")
Viên Hồng Đạo phẩm trà trồng hoa; Lý Trác Ngô cất rượu tham thiền liên tục đốt sách
Đổng Kỳ Xương thi họa song tuyệt, nhưng cuối cùng lại là ác bá thân hào nông thôn.
Trương Tông Tử tuổi trẻ con nhà quyền quý, lúc về già lại mộng quay về Tây Hồ.
Người thanh cao gặp người phong nhã; người lẳng lơ gặp người lẳng lơ.
Đó là sự mâu thuẫn thú vị trong truyện: Lẳng lơ Tao nhã
Lời của dịch giả:
Truyện Lẳng Lơ Tao Nhã là một bộ truyện hay, truyện kể về tài thơ văn xuất thần của một chàng trai khôi ngô tuấn tú có tên gọi là Trương Nguyên. Chàng đã vượt thời gian quay về quá khứ vào thời điểm cuối đời Minh. Hòa hồn vào một cậu bé ngơ ngác vừa tròn 15 tuổi. Với tài học và kiến thức của thời hiện đại, chàng mang trong mình khối kiến thức sâu rộng cùng tấm lòng nhân nghĩa tốt bụng.
Dường như ai đã gặp chàng đều phải nể phục tài năng cao thâm và phẩm chất cao thượng của chàng.
Những màn khoa cử học tài thi phận, vốn chỉ được đọc trong sách vở, xem trên phim ảnh, giờ đây đã tái hiện thực tiễn trên người Trương Nguyên, trải qua nhiều vòng thi tuyển gắt gao, nào là thi huyện, thi hương... đối chọi với hàng trăm hàng ngàn thí sinh, thế mà chàng vẫn không ngừng đỗ đạt, công danh tấn tới.
Và mặc dù trong khoa cử có nhiều trò gian lận, như là mua chuộc quan lại, phe phái bè cánh trong triều ỷ thế hiếp người, nhưng Trương Nguyên đã bản lĩnh vượt qua tất cả, chàng từng bước đạt đươc công danh vang dội, tiến thẳng đến đỉnh cao vinh quang, lại tiến thêm bước thay đổi cục diện éo le của thời phong kiến tối tăm, chàng bênh vực kẻ yếu, giúp đỡ người nghèo, chống lại cường quyền, giành lấy chính nghĩa...
Trương Nguyên sẽ thể hiện bản lĩnh của mình như thế nào, trước khoa cử với hàng trăm ngàn thí sinh?
Tài đánh cờ mồm của chàng có thật như lời đồn? Thơ văn của chàng có thật sự xuất chúng hơn người?
Chàng sẽ phải làm sao để đối đầu với bọn tham quan ô lại, phường hào ác bá?
Giữa tình yêu và chính nghĩa chàng sẽ chọn lựa ra sao?
Để biết được truyện sẽ diễn biến như thế nào, xin mời các bạn đón đọc Lẳng Lơ Tao Nhã.
(Vạn Lịch: niên hiệu của Vua Thần Tông thời Minh, Trung Quốc, 1573-1620)
Đây là một câu chuyện tràn ngập mâu thuẫn thú vị.
Giang Nam cuối thời Minh phồn hoa, nhã có "Thái Căn đàm"; tục có "Kim Bình Mai"; nhà sư buôn bán, danh kỹ lễ phật.
(Thái Căn Đàm: sách bàn về gốc rễ đạo đức; Kim Bình Mai: thời xưa bị liệt vào "dâm thư")
Viên Hồng Đạo phẩm trà trồng hoa; Lý Trác Ngô cất rượu tham thiền liên tục đốt sách
Đổng Kỳ Xương thi họa song tuyệt, nhưng cuối cùng lại là ác bá thân hào nông thôn.
Trương Tông Tử tuổi trẻ con nhà quyền quý, lúc về già lại mộng quay về Tây Hồ.
Người thanh cao gặp người phong nhã; người lẳng lơ gặp người lẳng lơ.
Đó là sự mâu thuẫn thú vị trong truyện: Lẳng lơ Tao nhã
Lời của dịch giả:
Truyện Lẳng Lơ Tao Nhã là một bộ truyện hay, truyện kể về tài thơ văn xuất thần của một chàng trai khôi ngô tuấn tú có tên gọi là Trương Nguyên. Chàng đã vượt thời gian quay về quá khứ vào thời điểm cuối đời Minh. Hòa hồn vào một cậu bé ngơ ngác vừa tròn 15 tuổi. Với tài học và kiến thức của thời hiện đại, chàng mang trong mình khối kiến thức sâu rộng cùng tấm lòng nhân nghĩa tốt bụng.
Dường như ai đã gặp chàng đều phải nể phục tài năng cao thâm và phẩm chất cao thượng của chàng.
Những màn khoa cử học tài thi phận, vốn chỉ được đọc trong sách vở, xem trên phim ảnh, giờ đây đã tái hiện thực tiễn trên người Trương Nguyên, trải qua nhiều vòng thi tuyển gắt gao, nào là thi huyện, thi hương... đối chọi với hàng trăm hàng ngàn thí sinh, thế mà chàng vẫn không ngừng đỗ đạt, công danh tấn tới.
Và mặc dù trong khoa cử có nhiều trò gian lận, như là mua chuộc quan lại, phe phái bè cánh trong triều ỷ thế hiếp người, nhưng Trương Nguyên đã bản lĩnh vượt qua tất cả, chàng từng bước đạt đươc công danh vang dội, tiến thẳng đến đỉnh cao vinh quang, lại tiến thêm bước thay đổi cục diện éo le của thời phong kiến tối tăm, chàng bênh vực kẻ yếu, giúp đỡ người nghèo, chống lại cường quyền, giành lấy chính nghĩa...
Trương Nguyên sẽ thể hiện bản lĩnh của mình như thế nào, trước khoa cử với hàng trăm ngàn thí sinh?
Tài đánh cờ mồm của chàng có thật như lời đồn? Thơ văn của chàng có thật sự xuất chúng hơn người?
Chàng sẽ phải làm sao để đối đầu với bọn tham quan ô lại, phường hào ác bá?
Giữa tình yêu và chính nghĩa chàng sẽ chọn lựa ra sao?
Để biết được truyện sẽ diễn biến như thế nào, xin mời các bạn đón đọc Lẳng Lơ Tao Nhã.
Danh Sách Chương Lẳng Lơ Tao Nhã TruyenChu
- #301Chương 264-1: Tế Tửu coi thi trực tiếp (1)
- #302Chương 264-2: Tế Tửu coi thi trực tiếp (2)
- #303Chương 265: Trường bắn
- #304Chương 266: Thà rằng chịu thiệt trước mắt
- #305Chương 267: Ti Nghiệp và Tế Tửu (1)
- #306Chương 268: Ti Nghiệp và Tế Tửu (2)
- #307Chương 269: Cấm địa hồ Huyền Vũ
- #308Chương 270-1: Sơ long (1)
- #309Chương 270-2: Sơ long (2)
- #310Chương 271: Ba phương án tiến hành cùng lúc
- #311Chương 272-1: Người thông minh đệ nhất (1)
- #312Chương 272-2: Người thông minh đệ nhất (2)
- #313Chương 273: Nữ hoa vinh
- #314Chương 274-1: Đánh vỡ đầu chó (1)
- #315Chương 274-2: Đánh vỡ đầu chó (2)
- #316Chương 275-1: Thư nhà đỡ ngàn vàng (1)
- #317Chương 275-2: Thư nhà đỡ ngàn vàng (2)
- #318Chương 276-1: Phương xa và bầu trời (1)
- #319Chương 276-2: Phương xa và bầu trời (2)
- #320Chương 277-1: Xin chào Vi Cô, tìm quân cờ (1)
- #321Chương 277-2: Xin chào Vi Cô, tìm quân cờ (2)
- #322Chương 277-3: Xin chào Vi Cô, tìm quân cờ (3)
- #323Chương 278-1: Đào Diệp Độ (1)
- #324Chương 278-2: Đào Diệp Độ (2)
- #325Chương 279: Lý Bạch, Đỗ Phủ cũng khen ta
- #326Chương 280-1: Giá họa đại danh sĩ (1)
- #327Chương 280-2: Giá họa đại danh sĩ (2)
- #328Chương 281: Điệu hổ ly sơn
- #329Chương 282: Không kết bạn với người không có đam mê (1)
- #330Chương 283-284: Không kết bạn với người không có đam mê (2)
- #331Chương 285: Bất tri ngã giả vị ngã hà cầu (1)
- #332Chương 286-1: Lời hứa hẹn thời thơ ấu (1)
- #333Chương 286-2: Lời hứa hẹn thời thơ ấu (2)
- #334Chương 286-3: Lời hứa hẹn thời thơ ấu (3)
- #335Chương 287-1: Mệt vì thích sạch (1)
- #336Chương 287-2: Mệt vì thích sạch (2)
- #337Chương 288: Một trận mưa thu, một trận lạnh
- #338Chương 289: Bức thư từ xa đến
- #339Chương 290-1: Ai là người hái lan nơi vách núi? (1)
- #340Chương 290-2: Ai là người hái lan nơi vách núi? (2)
- #341Chương 291: Đông Lâm tranh luận
- #342Chương 292: Kinh tài tuyệt diễm
- #343Chương 293-1: Lưu thủy thiên lý (1)
- #344Chương 293-2: Lưu thủy thiên lý (2)
- #345Chương 293-3: Lưu thủy thiên lý (3)
- #346Chương 294-1: Ngắm tuyết ở Hồ Tâm đình (1)
- #347Chương 294-2: Ngắm tuyết ở Hồ Tâm đình (2)
- #348Chương 295: Món ngon khoai nướng
- #349Chương 296: Hẹn nghênh thân
- #350Chương 297: Không ai hiểu con mình hơn cha