
Tạm dừng
Lẳng Lơ Tao Nhã
437
Chương
0
Lượt xem
301826
Đề cử
Giới Thiệu Lẳng Lơ Tao Nhã Truyện Chữ
Nhân vật chính Trương Nguyên, xuyên qua đến năm Vạn Lịch thứ bốn mươi, một lòng muốn sống cuộc sống nhàn nhã phong lưu nhưng không ngờ lại cứu nước.
(Vạn Lịch: niên hiệu của Vua Thần Tông thời Minh, Trung Quốc, 1573-1620)
Đây là một câu chuyện tràn ngập mâu thuẫn thú vị.
Giang Nam cuối thời Minh phồn hoa, nhã có "Thái Căn đàm"; tục có "Kim Bình Mai"; nhà sư buôn bán, danh kỹ lễ phật.
(Thái Căn Đàm: sách bàn về gốc rễ đạo đức; Kim Bình Mai: thời xưa bị liệt vào "dâm thư")
Viên Hồng Đạo phẩm trà trồng hoa; Lý Trác Ngô cất rượu tham thiền liên tục đốt sách
Đổng Kỳ Xương thi họa song tuyệt, nhưng cuối cùng lại là ác bá thân hào nông thôn.
Trương Tông Tử tuổi trẻ con nhà quyền quý, lúc về già lại mộng quay về Tây Hồ.
Người thanh cao gặp người phong nhã; người lẳng lơ gặp người lẳng lơ.
Đó là sự mâu thuẫn thú vị trong truyện: Lẳng lơ Tao nhã
Lời của dịch giả:
Truyện Lẳng Lơ Tao Nhã là một bộ truyện hay, truyện kể về tài thơ văn xuất thần của một chàng trai khôi ngô tuấn tú có tên gọi là Trương Nguyên. Chàng đã vượt thời gian quay về quá khứ vào thời điểm cuối đời Minh. Hòa hồn vào một cậu bé ngơ ngác vừa tròn 15 tuổi. Với tài học và kiến thức của thời hiện đại, chàng mang trong mình khối kiến thức sâu rộng cùng tấm lòng nhân nghĩa tốt bụng.
Dường như ai đã gặp chàng đều phải nể phục tài năng cao thâm và phẩm chất cao thượng của chàng.
Những màn khoa cử học tài thi phận, vốn chỉ được đọc trong sách vở, xem trên phim ảnh, giờ đây đã tái hiện thực tiễn trên người Trương Nguyên, trải qua nhiều vòng thi tuyển gắt gao, nào là thi huyện, thi hương... đối chọi với hàng trăm hàng ngàn thí sinh, thế mà chàng vẫn không ngừng đỗ đạt, công danh tấn tới.
Và mặc dù trong khoa cử có nhiều trò gian lận, như là mua chuộc quan lại, phe phái bè cánh trong triều ỷ thế hiếp người, nhưng Trương Nguyên đã bản lĩnh vượt qua tất cả, chàng từng bước đạt đươc công danh vang dội, tiến thẳng đến đỉnh cao vinh quang, lại tiến thêm bước thay đổi cục diện éo le của thời phong kiến tối tăm, chàng bênh vực kẻ yếu, giúp đỡ người nghèo, chống lại cường quyền, giành lấy chính nghĩa...
Trương Nguyên sẽ thể hiện bản lĩnh của mình như thế nào, trước khoa cử với hàng trăm ngàn thí sinh?
Tài đánh cờ mồm của chàng có thật như lời đồn? Thơ văn của chàng có thật sự xuất chúng hơn người?
Chàng sẽ phải làm sao để đối đầu với bọn tham quan ô lại, phường hào ác bá?
Giữa tình yêu và chính nghĩa chàng sẽ chọn lựa ra sao?
Để biết được truyện sẽ diễn biến như thế nào, xin mời các bạn đón đọc Lẳng Lơ Tao Nhã.
(Vạn Lịch: niên hiệu của Vua Thần Tông thời Minh, Trung Quốc, 1573-1620)
Đây là một câu chuyện tràn ngập mâu thuẫn thú vị.
Giang Nam cuối thời Minh phồn hoa, nhã có "Thái Căn đàm"; tục có "Kim Bình Mai"; nhà sư buôn bán, danh kỹ lễ phật.
(Thái Căn Đàm: sách bàn về gốc rễ đạo đức; Kim Bình Mai: thời xưa bị liệt vào "dâm thư")
Viên Hồng Đạo phẩm trà trồng hoa; Lý Trác Ngô cất rượu tham thiền liên tục đốt sách
Đổng Kỳ Xương thi họa song tuyệt, nhưng cuối cùng lại là ác bá thân hào nông thôn.
Trương Tông Tử tuổi trẻ con nhà quyền quý, lúc về già lại mộng quay về Tây Hồ.
Người thanh cao gặp người phong nhã; người lẳng lơ gặp người lẳng lơ.
Đó là sự mâu thuẫn thú vị trong truyện: Lẳng lơ Tao nhã
Lời của dịch giả:
Truyện Lẳng Lơ Tao Nhã là một bộ truyện hay, truyện kể về tài thơ văn xuất thần của một chàng trai khôi ngô tuấn tú có tên gọi là Trương Nguyên. Chàng đã vượt thời gian quay về quá khứ vào thời điểm cuối đời Minh. Hòa hồn vào một cậu bé ngơ ngác vừa tròn 15 tuổi. Với tài học và kiến thức của thời hiện đại, chàng mang trong mình khối kiến thức sâu rộng cùng tấm lòng nhân nghĩa tốt bụng.
Dường như ai đã gặp chàng đều phải nể phục tài năng cao thâm và phẩm chất cao thượng của chàng.
Những màn khoa cử học tài thi phận, vốn chỉ được đọc trong sách vở, xem trên phim ảnh, giờ đây đã tái hiện thực tiễn trên người Trương Nguyên, trải qua nhiều vòng thi tuyển gắt gao, nào là thi huyện, thi hương... đối chọi với hàng trăm hàng ngàn thí sinh, thế mà chàng vẫn không ngừng đỗ đạt, công danh tấn tới.
Và mặc dù trong khoa cử có nhiều trò gian lận, như là mua chuộc quan lại, phe phái bè cánh trong triều ỷ thế hiếp người, nhưng Trương Nguyên đã bản lĩnh vượt qua tất cả, chàng từng bước đạt đươc công danh vang dội, tiến thẳng đến đỉnh cao vinh quang, lại tiến thêm bước thay đổi cục diện éo le của thời phong kiến tối tăm, chàng bênh vực kẻ yếu, giúp đỡ người nghèo, chống lại cường quyền, giành lấy chính nghĩa...
Trương Nguyên sẽ thể hiện bản lĩnh của mình như thế nào, trước khoa cử với hàng trăm ngàn thí sinh?
Tài đánh cờ mồm của chàng có thật như lời đồn? Thơ văn của chàng có thật sự xuất chúng hơn người?
Chàng sẽ phải làm sao để đối đầu với bọn tham quan ô lại, phường hào ác bá?
Giữa tình yêu và chính nghĩa chàng sẽ chọn lựa ra sao?
Để biết được truyện sẽ diễn biến như thế nào, xin mời các bạn đón đọc Lẳng Lơ Tao Nhã.
Danh Sách Chương Lẳng Lơ Tao Nhã TruyenChu
- #351Chương 298-1: Trăm năm đời người, chân trời góc bể (1)
- #352Chương 298-2: Trăm năm đời người, chân trời góc bể (2)
- #353Chương 298-3: Trăm năm đời người, chân trời góc bể (3)
- #354Chương 299: Tháp thông thiên
- #355Chương 300: Gặp lại Vương Anh Tư
- #356Chương 301-1: Hoành đao đoạt ái (1)
- #357Chương 301-2: Hoành đao đoạt ái (2)
- #358Chương 302-1: Vấn đề nan giải (1)
- #359Chương 302-2: Vấn đề nan giải (2)
- #360Chương 303: Có nữ hoài xuân
- #361Chương 304: Vết bẩn động tâm
- #362Chương 305-1: Vương gặp Vương (1)
- #363Chương 305-2: Vương gặp Vương (2)
- #364Chương 306: Hỏi Giới Tử xem xấu hay không
- #365Chương 307: Lời nói dối cao thượng
- #366Chương 308-1: Lòng của nữ nhân (1)
- #367Chương 308-2: Lòng của nữ nhân (2)
- #368Chương 309-1: Ta nhìn thấy cũng thương (1)
- #369Chương 309-2: Ta nhìn thấy cũng thương (2)
- #370Chương 310: Đêm ở Giới Viên
- #371Chương 311-1: Du viên kinh biệt (1)
- #372Chương 311-2: Du viên kinh biệt (2)
- #373Chương 312-1: Muốn gửi thư cho người tôi yêu (1)
- #374Chương 312-2: Muốn gửi thư cho người tôi yêu (2)
- #375Chương 313-1: Tường đầu mã thượng (1)
- #376Chương 313-2: Tường đầu mã thượng (2)
- #377Chương 314-1: Động phòng hoa chúc (1)
- #378Chương 314-2: Động phòng hoa chúc (2)
- #379Chương 314-3: Động phòng hoa chúc (3)
- #380Chương 315: Cầu độc mộc (1)
- #381Chương 316: Cầu độc mộc (1)
- #382Chương 317: Đồ vật yêu thích
- #383Chương 318-1: Tổng tài Tiền Khiêm Ích (1)
- #384Chương 318-2: Tổng tài Tiền Khiêm Ích (2)
- #385Chương 318-3: Tổng tài Tiền Khiêm Ích (3)
- #386Chương 319-1: Cuộc sống nở rộ (1)
- #387Chương 319-2: Cuộc sống nở rộ (2)
- #388Chương 319-3: Cuộc sống nở rộ (3)
- #389Chương 320: Hủy hoại và danh dự
- #390Chương 321: Lên đường
- #391Chương 322: Người làm rối lòng ta
- #392Chương 323-1: Nhất kiếm tây lai, thiên nhai củng liệt (1)
- #393Chương 323-2: Nhất kiếm tây lai, thiên nhai củng liệt (2)
- #394Chương 324: Nghi quan bản phòng
- #395Chương 325-1: Khéo gặp (1)
- #396Chương 325-2: Khéo gặp (2)
- #397Chương 325-3: Khéo gặp (3)
- #398Chương 326-1: Ta thích súng Toại Phát (1)
- #399Chương 326-2: Ta thích súng Toại Phát (1)
- #400Chương 326-3: Ta thích súng Toại Phát (3)