
Còn tiếp
Liệu Nguyên
85
Chương
0
Lượt xem
297561
Đề cử
Giới Thiệu Liệu Nguyên Truyện Chữ
Thể loại: đam mỹ, cường cường, hiện đại, tình hữu độc chung, đổi thụ…
Chuyển ngữ: Muối
(Văn án cập nhật 11/01/2020)
Thang Sách Ngôn là bác sĩ của em trai Đào Hiểu Đông.
Cậu bé bị mù, và vị bác sĩ ôn hoà, điềm tĩnh này chính là người cậu thích nhất, rất chu đáo và kiên nhẫn lắng nghe cậu.
Vì em trai mình yêu thích bác sĩ này, cho nên Đào Hiểu Đông cũng cực kì có thiện cảm với anh.
Những thứ dễ dàng có được lại không biết trân trọng.
Đường Ninh được Thang Sách Ngôn nuông chiều bao nhiêu năm, không biết đây chính là “của lạ” được bao nhiêu người để ý tới. Đá xong lại muốn quay đầu, muốn nhặt lại.
Nhưng chậm mất rồi, Đào Hiểu Đông đã ra tay rồi.
Đào Hiểu Đông nhìn Đường Ninh, cười bảo với anh: “Bác sĩ Đường à, mặc kệ trước kia là của ai, thì giờ cũng là người của tôi rồi. Phàm là thứ trong tay tôi, chỉ cần tôi không buông tay, cả đời này anh không mang đi nổi đâu.”
Nhà cũ bén lửa, bập bùng đốt cháy.
Đổi thụ.
(Liệu nguyên: Lửa thiêu đồng nội. Một đốm lửa nhỏ có thể thiêu cháy đồng quê. Ám chỉ thế lực mạnh mẽ, không thể ngăn cản.)
Chuyển ngữ: Muối
(Văn án cập nhật 11/01/2020)
Thang Sách Ngôn là bác sĩ của em trai Đào Hiểu Đông.
Cậu bé bị mù, và vị bác sĩ ôn hoà, điềm tĩnh này chính là người cậu thích nhất, rất chu đáo và kiên nhẫn lắng nghe cậu.
Vì em trai mình yêu thích bác sĩ này, cho nên Đào Hiểu Đông cũng cực kì có thiện cảm với anh.
Những thứ dễ dàng có được lại không biết trân trọng.
Đường Ninh được Thang Sách Ngôn nuông chiều bao nhiêu năm, không biết đây chính là “của lạ” được bao nhiêu người để ý tới. Đá xong lại muốn quay đầu, muốn nhặt lại.
Nhưng chậm mất rồi, Đào Hiểu Đông đã ra tay rồi.
Đào Hiểu Đông nhìn Đường Ninh, cười bảo với anh: “Bác sĩ Đường à, mặc kệ trước kia là của ai, thì giờ cũng là người của tôi rồi. Phàm là thứ trong tay tôi, chỉ cần tôi không buông tay, cả đời này anh không mang đi nổi đâu.”
Nhà cũ bén lửa, bập bùng đốt cháy.
Đổi thụ.
(Liệu nguyên: Lửa thiêu đồng nội. Một đốm lửa nhỏ có thể thiêu cháy đồng quê. Ám chỉ thế lực mạnh mẽ, không thể ngăn cản.)
Danh Sách Chương Liệu Nguyên TruyenChu
- #1Chương 1: “Nằm chiêm bao mộng cũ, tỉnh lại đã sang năm.”
- #2Chương 2: “Cho nên làm gì có thần tiên, bác sĩ giỏi giang đến mấy cũng chỉ là người phàm.”
- #3Chương 3: “Giữa chừng tan tan hợp hợp, họ cũng đã chia tay nhau mấy lần rồi.”
- #4Chương 4: “Ngạc nhiên rồi cẩn thận suy xét hai người, suy ngẫm từ ngoại hình cho tới khí chất của từng người một lượt, an
- #5Chương 5: “Anh Ngôn à, em nghĩ kỹ rồi.. Bỏ đi!””
- #6Chương 6: “Bình thường Thang Sách Ngôn gọi anh là “Tiểu Ninh”, chưa từng gọi thẳng tên anh. Hôm nay hắn vẫn luôn gọi là Đư?
- #7Chương 7: “Bệnh viện là nơi cho con người hy vọng, nhưng cũng đồng thời là nơi lấy đi hy vọng.”
- #8Chương 8: “Anh biết em đau.”
- #9Chương 9: “Đào Hiểu Đông nhìn qua một lượt rồi cất tiếng chào: ?Bác sĩ Thang.””
- #10Chương 10: “Cậu không giúp được nhưng tôi vẫn có thể giúp sức một chút, tâm lý muốn làm gì đó rất đáng quý, đừng bỏ cu?
- #11Chương 11: “Tay anh lạnh thế.”
- #12Chương 12: “Tình cảm sâu đậm cách mấy cũng không thể chịu giày vò hoài, bao nhiêu năm qua Đường Ninh đã mài trái tim Thang Sách N
- #13Chương 13: “Không thể vì anh nói em chưa trưởng thành thì em cứ hành xử như trẻ con mãi được.”
- #14Chương 14: “Thế ông đỏm dáng như vậy làm gì? Cưa sừng làm nghé như vậy ông tính làm gì hả?”
- #15Chương 15: “Trên eo hai tấc đồng thân, đoạn hẹp nhất ấy.”
- #16Chương 16: “Nơi này trời xanh thăm thẳm, đất đá vàng đượm.”
- #17Chương 17: “Tôi vừa mới uống, nếu anh không chê…”
- #18Chương 18: “Anh mặc quần áo chưa thế?”
- #19Chương 19: “Dáng cậu đẹp lắm mà.”
- #20Chương 20: “Lần tới muốn tìm người thế nào?”
- #21Chương 21: “Chỉ muốn đi ăn với anh một bữa, có được không?”
- #22Chương 22: “Tiếng “Anh Ngôn” này gần như khiến ba người mang ba suy nghĩ khác nhau.”
- #23Chương 23: “Thang Sách Ngôn mà anh nói là bạn của tôi. Mấy lời anh nói tôi thấy chướng tai, nghe không lọt.”
- #24Chương 24: “Là anh ta nói quá muộn.”
- #25Chương 25: “Dùng bữa này xong, Đào Hiểu Đông hớn hở cả lên.”
- #26Chương 26: “Cho nên trời mưa tay anh ấy bị đau, lúc mệt mỏi tay cũng đau.”
- #27Chương 27: “Không phải muốn nghe ngóng chuyện Đường Ninh từ cậu, muốn biết cũng không hỏi cậu vòng vo như vậy.”
- #28Chương 28: “Anh nói mấy lời này khiến em đắc ý quá, cảm giác như anh đang muốn giải thích với em ấy, thực sự không cần đâu.
- #29Chương 29: “Anh…” Đường Ninh chớp mắt, hàng mi dài khẽ run lên, “Không cho em vào à?”
- #30Chương 30: “Anh đừng buồn, phù hợp thì đến với nhau, nếu có thể đến với nhau thật, sau này em sẽ không để anh phải tiếc nu
- #31Chương 31: “Cảm ơn Hiểu Đông.”
- #32Chương 32: “Hai hôm nay mưa miết, anh có đau tay không?”
- #33Chương 33: “Mọi người đều không sống dễ dàng gì, nhưng luôn có người khổ cực hơn bạn.”
- #34Chương 34: “Em chỉ có chút tiền đồ Như vậy, dồn hết sức mà chỉ dám chạm vào tay.”
- #35Chương 35: “Thế em bỏ gối ôm ra cho tôi xem.”
- #36Chương 36: “Em nghiêm túc đấy, lần này em thực sự.. Rất mong muốn.”
- #37Chương 37: “Ném mồi lửa vào đống củi khô, lửa nung đỏ thấu nền trời.”
- #38Chương 38: “Lúc cởi áo choàng ngoài, phần gáy và xương quai xanh bị lộ ra, mặc áo phẫu thuật không che đi được.”
- #39Chương 39: “Hôm nay tôi…. đã gặp anh Ngôn.”
- #40Chương 40: “Tôi thấy chắc gãy rồi.”
- #41Chương 41: “”Đừng cắt.” Thang Sách Ngôn mở mức gió yếu nhất sấy tóc cho anh, bàn tay nhẹ nhàng gẩy mái tóc anh.”
- #42Chương 42: “Buộc lỏng thôi không được à? Cái kiểu buộc của em.. Sao có thể buộc cho nó dựng lên được?”
- #43Chương 43: “Dữ dội hiển nhiên sẽ động tình.”
- #44Chương 44: “Đừng hối hận, nhìn về phía trước đi.”
- #45Chương 45: “Vừa mới lên làm người nhà bác sĩ, em vẫn còn chưa quen.”
- #46Chương 46: “Anh từng làm vì bác sĩ Đường, em cũng có thể làm vì anh.”
- #47Chương 47: “Anh khẽ “xùy”, mở cửa xuống xe, cửa xe đóng lại “rầm” một tiếng.”
- #48Chương 48: “Sinh nhật vui vẻ. Có ca phẫu thuật, tôi đến muộn một chút.”
- #49Chương 49: “Hôm nay anh Ngôn đóng một cái dấu”
- #50Chương 50: “Nơi nhỏ hẹp nhất trong trái tim co thắt đến độ tê dại, đưa mắt nhìn sang người bên gối, thấy sao mà thích quá ch