
Còn tiếp
Sau Khi Ly Hôn Em Vẫn Còn Mặc Áo Khoác Của Anh
82
Chương
0
Lượt xem
286556
Đề cử
Giới Thiệu Sau Khi Ly Hôn Em Vẫn Còn Mặc Áo Khoác Của Anh Truyện Chữ
Edit:Muối
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, giới giải trí, gương vỡ lại lành, tình hữu độc chung, ảnh đế công x tác giả thụ..
Đã mười năm Nguyên Dã kết hôn cùng ảnh đế Phương Thiệu Nhất,nhưng đến phút cuối cùng lại tự mình mang số tới cục dân chính đế nộp đơn ly hôn, sổ hồng nay thành sổ xanh. Ngày trước kết hôn thì rầm rộ thông báo với thiên hạ, bây giờ ly hôn lại giấu lại giếm, cũng không ai dám hé lời.
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, giới giải trí, gương vỡ lại lành, tình hữu độc chung, ảnh đế công x tác giả thụ..
Đã mười năm Nguyên Dã kết hôn cùng ảnh đế Phương Thiệu Nhất,nhưng đến phút cuối cùng lại tự mình mang số tới cục dân chính đế nộp đơn ly hôn, sổ hồng nay thành sổ xanh. Ngày trước kết hôn thì rầm rộ thông báo với thiên hạ, bây giờ ly hôn lại giấu lại giếm, cũng không ai dám hé lời.
Danh Sách Chương Sau Khi Ly Hôn Em Vẫn Còn Mặc Áo Khoác Của Anh TruyenChu
- #1Chương 1: Nguyên Dã gật đầu nói, “Ừ, chia tay rồi.”
- #2Chương 2: “Nguyên Dã không phải tác giả, chỉ là một trục nhân”
- #3Chương 3: “Phương Thiệu Nhất ba mươi sáu tuổi, và Phương Thiệu Nhất hai mươi tuổi, suy cho cùng vẫn khác nhau”
- #4Chương 4: “…Nhưng em vẫn muốn quay.”
- #5Chương 5: “Em nằm bên cạnh anh.. Anh chỉ muốn làm em.”
- #6Chương 6: “Người khác luôn nói trời xám, nhưng tôi nhìn thế nào.. Cũng thấy trời xanh tươi.”
- #7Chương 7: “Em cũng từng dũng cảm, ai mà chẳng có một thời không sợ trời chẳng sợ đất.”
- #8Chương 8: “Anh Nhất à, người anh thơm quá.”
- #9Chương 9: “”Em còn có thể cảm nhận được anh khó chịu sao? Còn có thể sao?”
- #10Chương 10: “Sao em ngả ngớn như vậy.”
- #11Chương 11: “Chỉ là em.. Muốn nhìn anh một chút.”
- #12Chương 12: “Văn nhân có mấy ai mà không phong lưu.”
- #13Chương 13: “Lòng bàn tay nóng ran dán vào da đầu anh, nhiệt độ ấy khiến Nguyên Dã chỉ muốn say giấc”
- #14Chương 14: “Cảm ơn vận mệnh đã an bài những điều này.”
- #15Chương 15: “Anh không phải trai tân à? Anh đã ngủ với ai chưa?”
- #16Chương 16: “Em có thích không?”
- #17Chương 17: “Thế anh hối hận không?”
- #18Chương 18: “Nguyên Dã nhoẻn cười, xoay người lại rồi bước đi, cất cao giọng nói: ?Lời tâm tình!”
- #19Chương 19: “Anh làm gì vậy..”
- #20Chương 20: “Đừng tiếp tục lôi Nguyên Dã ra kiếm chuyện nữa.”
- #21Chương 21: “Em không đăng lên weibo, em gửi cho anh Dã.”
- #22Chương 22: “Đúng là đều có tật con bà nó xấu.”
- #23Chương 23: “Nghe nói có người muốn bóc phốt tôi, tưởng dễ chắc, để tôi tự bóc.”
- #24Chương 24: “Em muốn quay lại với anh”
- #25Chương 25: “Đợi duyên phận rơi xuống đầu em à?”
- #26Chương 26: “Cư dân mạng: Nguyên Dã à anh còn theo đuổi không?”
- #27Chương 27: “Không thể theo đuổi như vậy được.”
- #28Chương 28: “‘Nắng’ thì ‘nắng’ cho chói chang, đừng nín nhịn, thẳng thắn đi nào.”
- #29Chương 29: “‘Hầy, câu kia nói thế nào ấy nhỉ, truy thê hỏa táng tràng.”
- #30Chương 30: “‘Lúc đó anh thả thính em.. Em mới mười bảy thôi đấy.”
- #31Chương 31: “Đúng vậy, em đang theo đuổi người ta đấy.”
- #32Chương 32: “Họa một chút ánh sáng cho em, có được không?”
- #33Chương 33: “Trước khi có nó, thế giới của tôi vẫn luôn là một đại lục hỗn độn, nhưng kể từ khi nó xuất hiện, tôi đượ
- #34Chương 34: “Xoa xoa cho anh, ngủ đi nào.”
- #35Chương 35: “Có ý gì? Thiếu cắn hả?”
- #36Chương 36: “Ừm, vâng, em sợ lắm.”
- #37Chương 37: “Ai nói tôi nghe coi? Song nam chủ là có ý gì?”
- #38Chương 38: “Cảm thấy anh không có thứ bản lĩnh của một nhà làm phim.”
- #39Chương 39: “Trước mắt là người trước mắt, trước mắt cũng là tháng năm.”
- #40Chương 40: “Em rất nhớ ngài.”
- #41Chương 41: “Tuổi 37 vui vẻ!”
- #42Chương 42: “Phương bảy tuổi”
- #43Chương 43: “Nhưng chuyện này khác xa với nguyên tắc của Nguyên Dã, thậm chí nó khiến anh cảm thấy có chút hoang đường và điên
- #44Chương 44: “Phảng phất như môi hôn ấy đã chạm đến trái tim ai kia ấm áp dịu dàng nhưng cũng rắn rỏi mạnh mẽ..”
- #45Chương 45: “Đừng làm loạn nữa anh.”
- #46Chương 46: “Thay mấy lượt quản lý rồi, chẳng chịu ai cả.”
- #47Chương 47: “Em thấy ly hôn vẫn chưa đủ, có phải không?”
- #48Chương 48: “Em mất đi mới biết đau, nhưng lúc anh nói lời từ bỏ em.. đã thấy đau rồi.”
- #49Chương 49: “Chúng ta chấp nhận mình ở trong nghề này ngày càng trở nên thờ ơ, hy vọng sự thờ ơ đấy đừng nhuộm đen trái tim
- #50Chương 50: “Nguyên Dã chính là ngọn lửa mà Phương Thiệu Nhất nâng niu trong lòng bàn tay.”