
Tạm dừng
Lột Xác
212
Chương
0
Lượt xem
296572
Đề cử
Giới Thiệu Lột Xác Truyện Chữ
Chuyển ngữ: Pussycat
Thể loại: Trọng sinh, hiện đạiChuyện trước khi sống lại là như vầy:
Đối với em gái thì giày vò ăn hiếp, chắp tay tặng gia sản cho người đàn ông cặn bã, trêu chọc tới vị hôn phu thần kinh biến thái, có thể nói là nổi tiếng xấu xa, báo ứng liên tục, cuối cùng chết.
Chuyện sau khi sống lại là như vầy:
Ăn hiếp em gái?
Mối thù giết mẹ của cô, có thể nào không báo!
Gia sản bị lừa gạt?
Mối thù lừa gạt như vậy, có thể nào không báo!
Nhưng mà cái vị hôn phu kia?
Khi thế gian phỉ báng cô, ức hiếp cô, nhục mạ cô, mắng cô, lừa cô, chỉ có y còn nguyện đứng ở bên cạnh cô. Vị hôn phu này là người như thế nào?
Có người nói, gia thế y hiển hách, bối cảnh hùng mạnh, bàn tay che trời ở thành phố Long.
Có người nói, y buồn vui thất thường, tuỳ ý kiêu ngạo, khiến người khác kiêng nể vạn phần.
Có người nói, y mặt mũi tuấn tú, gợi tình, giương môi cười nhạt ngay cả phong cảnh xung quanh mình đều say đắm. Y dùng hết thủ đoạn để có được cô.
Y nghĩ hết biện pháp để nuôi nhốt cô.
Y dùng tất cả tâm tư cưng chiều cô. Cho dù lúc bắt đầu, cách thức yêu thương có chút điên cuồng cố chấp, nhưng vẫn là tình yêu.
Cho dù linh hồn của cô sớm đã ngàn vết thương trăm lỗ hổng, nhưng vẫn có y sẵn lòng đến bù vào.
Tiểu kịch trường:
Một
Ngày nào đó, khi Mộc Lạp Lạp bị vị hôn phu biến thái Phó Cảnh Phi nuôi nhốt ở trong nhà.
“Nếu muốn báo thù thì ký phần khế ước bán thân này.” Người đàn ông nào đó giọng nói trầm khàn, thành thật chất phác, dụ dỗ.
“… Anh cũng đã là vị hôn phu của tôi.” Còn cần ký khế ước bán thân gì?
“Không có hiệu lực của pháp luật thì không tính, chẳng lẽ bây giờ em muốn kết hôn với tôi?”
“…”
“Được rồi, khế ước bán thân đã không còn giá trị, kết hôn đi.” Người đàn ông nào đó sâu xa cười một tiếng, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý.
“Tôi ký!”
Hai
Ngày nào đó, thù lớn đã được báo, Mộc Lạp Lạp khẽ hát ở trong phòng.
“Sao anh cảm thấy em gần đây hơi kỳ lạ?” Người đàn ông nào đó híp mắt lại.
“Có sao? Em rất bình thường mà, nhất định là anh nhìn lầm rồi.”
“Có phải là em lại nghĩ đến làm thế nào rời khỏi anh!” Người đàn ông nào đó nghiến răng nghiến lợi.
Mộc Lạp Lạp chỉ có thể quàng cánh tay lên cổ người đàn ông, ghé vào lỗ tai anh ta khẽ nói: “Phó Cảnh Phi, em chỉ là đang suy nghĩ làm sao đổi khế ước bán thân thành… Để cho em nuôi anh?”
Ba
Ngày nào đó, rốt cuộc được tự do, Mộc Lạp Lạp tâm trạng thật tốt chuẩn bị ra ngoài dạo phố.
“Không về ăn cơm tối, không cần chờ em!”
“Em hẹn ai?” Người đàn ông nào đó vẻ mặt bình tĩnh.
“Là người thầm mến em trước đây thời đại học, nghe nói em bây giờ thay đổi tốt hơn, hẹn em đi xem phim.”
“Vậy à.” Người đàn ông nào đó vẻ mặt trở nên lạnh lẽo.
“Nghe nói anh ta bây giờ thay đổi dễ nhìn hơn so với thời đại học ý.”
“Mộc, Lạp, Lạp.” Người đàn ông nào đó nổi giận. “Xem ra là em muốn tiếp tục ở chỗ này, không muốn ra ngoài.”
Mộc Lạp Lạp giãn mặt ra, cười to, nhào về phía Phó Cảnh Phi vẻ mặt ghen tuông: “Người em nói là anh á, ông xã.”
Đây là câu chuyện sau khi sống lại của một người phụ nữ giả ác độc, nỗ lực báo thù, biến một người đàn ông xấu xa phúc hắc thành một chú chó trung thành.
Cũng là câu chuyện của nhân vật nữ chính phấn đấu kiếm tiền, đồng thời phải nuôi nổi nhân vật nam chính và cùng y yêu thương lẫn nhau!
*Tên của tác giả có nghĩa là: Rau Thơm Thịt Bò Bánh Chẻo
Thể loại: Trọng sinh, hiện đạiChuyện trước khi sống lại là như vầy:
Đối với em gái thì giày vò ăn hiếp, chắp tay tặng gia sản cho người đàn ông cặn bã, trêu chọc tới vị hôn phu thần kinh biến thái, có thể nói là nổi tiếng xấu xa, báo ứng liên tục, cuối cùng chết.
Chuyện sau khi sống lại là như vầy:
Ăn hiếp em gái?
Mối thù giết mẹ của cô, có thể nào không báo!
Gia sản bị lừa gạt?
Mối thù lừa gạt như vậy, có thể nào không báo!
Nhưng mà cái vị hôn phu kia?
Khi thế gian phỉ báng cô, ức hiếp cô, nhục mạ cô, mắng cô, lừa cô, chỉ có y còn nguyện đứng ở bên cạnh cô. Vị hôn phu này là người như thế nào?
Có người nói, gia thế y hiển hách, bối cảnh hùng mạnh, bàn tay che trời ở thành phố Long.
Có người nói, y buồn vui thất thường, tuỳ ý kiêu ngạo, khiến người khác kiêng nể vạn phần.
Có người nói, y mặt mũi tuấn tú, gợi tình, giương môi cười nhạt ngay cả phong cảnh xung quanh mình đều say đắm. Y dùng hết thủ đoạn để có được cô.
Y nghĩ hết biện pháp để nuôi nhốt cô.
Y dùng tất cả tâm tư cưng chiều cô. Cho dù lúc bắt đầu, cách thức yêu thương có chút điên cuồng cố chấp, nhưng vẫn là tình yêu.
Cho dù linh hồn của cô sớm đã ngàn vết thương trăm lỗ hổng, nhưng vẫn có y sẵn lòng đến bù vào.
Tiểu kịch trường:
Một
Ngày nào đó, khi Mộc Lạp Lạp bị vị hôn phu biến thái Phó Cảnh Phi nuôi nhốt ở trong nhà.
“Nếu muốn báo thù thì ký phần khế ước bán thân này.” Người đàn ông nào đó giọng nói trầm khàn, thành thật chất phác, dụ dỗ.
“… Anh cũng đã là vị hôn phu của tôi.” Còn cần ký khế ước bán thân gì?
“Không có hiệu lực của pháp luật thì không tính, chẳng lẽ bây giờ em muốn kết hôn với tôi?”
“…”
“Được rồi, khế ước bán thân đã không còn giá trị, kết hôn đi.” Người đàn ông nào đó sâu xa cười một tiếng, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý.
“Tôi ký!”
Hai
Ngày nào đó, thù lớn đã được báo, Mộc Lạp Lạp khẽ hát ở trong phòng.
“Sao anh cảm thấy em gần đây hơi kỳ lạ?” Người đàn ông nào đó híp mắt lại.
“Có sao? Em rất bình thường mà, nhất định là anh nhìn lầm rồi.”
“Có phải là em lại nghĩ đến làm thế nào rời khỏi anh!” Người đàn ông nào đó nghiến răng nghiến lợi.
Mộc Lạp Lạp chỉ có thể quàng cánh tay lên cổ người đàn ông, ghé vào lỗ tai anh ta khẽ nói: “Phó Cảnh Phi, em chỉ là đang suy nghĩ làm sao đổi khế ước bán thân thành… Để cho em nuôi anh?”
Ba
Ngày nào đó, rốt cuộc được tự do, Mộc Lạp Lạp tâm trạng thật tốt chuẩn bị ra ngoài dạo phố.
“Không về ăn cơm tối, không cần chờ em!”
“Em hẹn ai?” Người đàn ông nào đó vẻ mặt bình tĩnh.
“Là người thầm mến em trước đây thời đại học, nghe nói em bây giờ thay đổi tốt hơn, hẹn em đi xem phim.”
“Vậy à.” Người đàn ông nào đó vẻ mặt trở nên lạnh lẽo.
“Nghe nói anh ta bây giờ thay đổi dễ nhìn hơn so với thời đại học ý.”
“Mộc, Lạp, Lạp.” Người đàn ông nào đó nổi giận. “Xem ra là em muốn tiếp tục ở chỗ này, không muốn ra ngoài.”
Mộc Lạp Lạp giãn mặt ra, cười to, nhào về phía Phó Cảnh Phi vẻ mặt ghen tuông: “Người em nói là anh á, ông xã.”
Đây là câu chuyện sau khi sống lại của một người phụ nữ giả ác độc, nỗ lực báo thù, biến một người đàn ông xấu xa phúc hắc thành một chú chó trung thành.
Cũng là câu chuyện của nhân vật nữ chính phấn đấu kiếm tiền, đồng thời phải nuôi nổi nhân vật nam chính và cùng y yêu thương lẫn nhau!
*Tên của tác giả có nghĩa là: Rau Thơm Thịt Bò Bánh Chẻo
Danh Sách Chương Lột Xác TruyenChu
- #101Chương 101: Weibo
- #102Chương 102: Tài khoản phụ
- #103Chương 103: Tuổi trẻ
- #104Chương 104: Bị then tỵ
- #105Chương 105: Họp bạn
- #106Chương 106: Khiêu khích
- #107Chương 107: Thiếu cái gì thì để ý cái nấy
- #108Chương 108: Vị hôn phu
- #109Chương 109: Tôi tới đón em
- #110Chương 110: Tới
- #111Chương 111: Nhân vật lớn
- #112Chương 112: Không cần phiền phức
- #113Chương 113: Thế giới khác nhau
- #114Chương 114: Tốt ở đâu
- #115Chương 115: Phó nam thần
- #116Chương 116: Đang online chờ rất gấp
- #117Chương 117: Hoan nghênh về nhà
- #118Chương 118: Chị Ba
- #119Chương 119: Nguyền rủa
- #120Chương 120: Già bảy tám mươi
- #121Chương 121: Bức ảnh lật úp
- #122Chương 122: Thím
- #123Chương 123: Vuốt mông ngựa
- #124Chương 124: Ngữ Đồng
- #125Chương 125: Tìm tòi nghiên cứu
- #126Chương 126: Ánh mắt
- #127Chương 127: Câu hỏi
- #128Chương 128: Cố chấp
- #129Chương 129: Tiến triển
- #130Chương 130: Đùa với lửa
- #131Chương 131: Một mình
- #132Chương 132: Chân thật
- #133Chương 133: Cho cô chạy trốn
- #134Chương 134: Hiểu lầm quá độ
- #135Chương 135: Lời trong lòng
- #136Chương 136: Địa vị
- #137Chương 137: Chỗ ngồi
- #138Chương 138: Thanh mai trúc mã
- #139Chương 139: Bị đùa giỡn
- #140Chương 140: Cùng một phòng
- #141Chương 141-1: Đính hôn (1)
- #142Chương 141-2: Đính hôn (2)
- #143Chương 141-3: Đính hôn (3)
- #144Chương 141-4: Đính hôn (4)
- #145Chương 142-1: Không sơ hở tý nào (1)
- #146Chương 142-2: Không sơ hở tý nào (2)
- #147Chương 142-3: Không sơ hở tý nào (3)
- #148Chương 143: Tình bạn mỉa mai
- #149Chương 144-1: To gan lớn mật (1)
- #150Chương 144-2: To gan lớn mật (2)