
Còn tiếp
Trước Khi Tuyết Rơi Hãy Chia Tay
206
Chương
0
Lượt xem
279130
Đề cử
Giới Thiệu Trước Khi Tuyết Rơi Hãy Chia Tay Truyện Chữ
Thể loại: Đô thị hiện đại, Hào môn thế gia, Tình cũ không rủ cũng tới, Con cưng của trời, Chính kịch
Văn Án
【Truyện dài, bởi vì đây là tám năm tình yêu đầy thăng trầm của họ】
Thời kỳ đầu: Công tử chán đời × Nữ sinh tỉnh táo
Tái ngộ: Đại lão quyền cao chức trọng trong giới Bắc Kinh × Nữ đạo diễn tài năng
Tái ngộ sau thời gian dài × Gương chưa vỡ nhưng vẫn phải lành × Giai đoạn sau chuyển hướng giới giải trí
Tỷ lệ thời gian quá khứ và hiện tại cân bằng, không phải kiểu “gương vỡ lại lành” chính thống.
“Ngày trước em từng nói, chúng ta hãy chia tay trước khi tuyết rơi. Sau đó em dọn đến một thành phố không bao giờ có tuyết, định dựa vào ký ức để sống nốt phần đời còn lại.”
Phân cảnh tái ngộ:
Đêm mưa nơi ngoại ô, phía trước Lương Quyến là phim trường rực rỡ ánh đèn đang đợi cô quay lại chủ trì toàn cục;
Phía sau là Lục Hạc Nam đứng trong vũng nước tăm tối, chỉ cầu cô một ánh nhìn đoái thương.
Lương Quyến không hề do dự, nhấc chân định bước vào ánh sáng phía trước.
Đi được vài bước, như nhớ ra điều gì, cô hơi nghiêng đầu, giọng nói nhạt nhẽo và xa cách: “Phải rồi, vừa rồi quên chúc mừng sếp Lục vì đón quý tử.”
Người luôn từ tốn cao quý như Lục Hạc Nam đêm nay lại phát điên giữa cơn mưa.
Anh nghiến răng, cố gắng giữ bình tĩnh: “Lương Quyến, em phải biết, anh không hứng thú cũng không có nghĩa vụ làm cha dượng cho con của người khác.”
“Trừ khi, mẹ của đứa trẻ đó là em.”
Thiên hạ đều nói, công tử và nữ sinh, nghe đã biết không có kết cục tốt.
Lục Hạc Nam không tin vào số phận, anh nhất định muốn cùng Lương Quyến có một cái kết viên mãn.
*
Giới thiệu nữ chính:
Thời đại học, Lương Quyến từng yêu một công tử nổi tiếng của Kinh Châu – một mối tình rực rỡ mà kết thúc chẳng đi tới đâu.
Năm chia tay, cô chẳng được lợi lộc gì, suýt nữa còn mất cả mạng.
Có lẽ vì thấy cô quá thảm, người đàn ông đó mới để lại cho cô một lời hứa vô thưởng vô phạt: “Sau này có chuyện gì không thể giải quyết, dù có rắc rối cỡ nào, dù nhà họ Lục có sụp đổ hay không, chỉ cần trên báo chưa đăng cáo phó của Lục Hạc Nam, em đều có thể tìm người của anh để giải quyết.”
Năm thứ năm không qua lại với nhau, lần liên lạc lại là khi Lương Quyến ngượng ngùng đến tìm Lục Hạc Nam để anh thực hiện lời hứa: “Anh có thể giúp em liên hệ một bác sĩ khoa tim mạch ở Cảng Châu được không? Loại phù hợp để phẫu thuật tim cho trẻ sơ sinh ấy.”
*
Giới thiệu nam chính:
Nửa đời đầu của Lục Hạc Nam luôn tin vào triết lý “sống được ngày nào hay ngày đó”.
Mãi đến năm 24 tuổi, lần đầu đến Bắc Thành, anh mới đem cả nửa đời còn lại giao vào tay một cô gái phương Bắc không dịu dàng cũng chẳng ân cần. Lúc đó, anh mới dám mơ ước xa vời – rằng đời này có thể sống lâu trăm tuổi.
Năm năm sau khi chia tay, mỗi đêm cô đơn không ngủ được, nhắm mắt lại là thấy đôi mắt đầy đau thương nhưng vẫn kiên cường không chịu rơi lệ của cô.
Cô từng nói: “Lục Hạc Nam, em không muốn lừa mình dối người cùng dầm tuyết cùng bạc đầu, nếu mối tình này vốn không có kết cục tốt, vậy thì hãy chia tay trước khi tuyết rơi.”
“Chúng ta đừng để lại hồi ức cho nhau, cũng đừng chừa đường lui cho chính mình.”
*
Từ đầu đến cuối, cả hai đều yêu một cách đàng hoàng, không có bất cứ mối quan hệ mờ ám nào.
Nữ chính luôn tỉnh táo, độc lập – không yếu đuối, không ủy mị, không “làm màu”.
Nhân vật chính: Lương Quyến × Lục Hạc Nam
Một câu tóm tắt: “Cùng dầm tuyết đến bạc đầu – là lời nói dối của em.”
Thông điệp: Hãy là người tỉnh táo dù đang yêu.
Văn Án
【Truyện dài, bởi vì đây là tám năm tình yêu đầy thăng trầm của họ】
Thời kỳ đầu: Công tử chán đời × Nữ sinh tỉnh táo
Tái ngộ: Đại lão quyền cao chức trọng trong giới Bắc Kinh × Nữ đạo diễn tài năng
Tái ngộ sau thời gian dài × Gương chưa vỡ nhưng vẫn phải lành × Giai đoạn sau chuyển hướng giới giải trí
Tỷ lệ thời gian quá khứ và hiện tại cân bằng, không phải kiểu “gương vỡ lại lành” chính thống.
“Ngày trước em từng nói, chúng ta hãy chia tay trước khi tuyết rơi. Sau đó em dọn đến một thành phố không bao giờ có tuyết, định dựa vào ký ức để sống nốt phần đời còn lại.”
Phân cảnh tái ngộ:
Đêm mưa nơi ngoại ô, phía trước Lương Quyến là phim trường rực rỡ ánh đèn đang đợi cô quay lại chủ trì toàn cục;
Phía sau là Lục Hạc Nam đứng trong vũng nước tăm tối, chỉ cầu cô một ánh nhìn đoái thương.
Lương Quyến không hề do dự, nhấc chân định bước vào ánh sáng phía trước.
Đi được vài bước, như nhớ ra điều gì, cô hơi nghiêng đầu, giọng nói nhạt nhẽo và xa cách: “Phải rồi, vừa rồi quên chúc mừng sếp Lục vì đón quý tử.”
Người luôn từ tốn cao quý như Lục Hạc Nam đêm nay lại phát điên giữa cơn mưa.
Anh nghiến răng, cố gắng giữ bình tĩnh: “Lương Quyến, em phải biết, anh không hứng thú cũng không có nghĩa vụ làm cha dượng cho con của người khác.”
“Trừ khi, mẹ của đứa trẻ đó là em.”
Thiên hạ đều nói, công tử và nữ sinh, nghe đã biết không có kết cục tốt.
Lục Hạc Nam không tin vào số phận, anh nhất định muốn cùng Lương Quyến có một cái kết viên mãn.
*
Giới thiệu nữ chính:
Thời đại học, Lương Quyến từng yêu một công tử nổi tiếng của Kinh Châu – một mối tình rực rỡ mà kết thúc chẳng đi tới đâu.
Năm chia tay, cô chẳng được lợi lộc gì, suýt nữa còn mất cả mạng.
Có lẽ vì thấy cô quá thảm, người đàn ông đó mới để lại cho cô một lời hứa vô thưởng vô phạt: “Sau này có chuyện gì không thể giải quyết, dù có rắc rối cỡ nào, dù nhà họ Lục có sụp đổ hay không, chỉ cần trên báo chưa đăng cáo phó của Lục Hạc Nam, em đều có thể tìm người của anh để giải quyết.”
Năm thứ năm không qua lại với nhau, lần liên lạc lại là khi Lương Quyến ngượng ngùng đến tìm Lục Hạc Nam để anh thực hiện lời hứa: “Anh có thể giúp em liên hệ một bác sĩ khoa tim mạch ở Cảng Châu được không? Loại phù hợp để phẫu thuật tim cho trẻ sơ sinh ấy.”
*
Giới thiệu nam chính:
Nửa đời đầu của Lục Hạc Nam luôn tin vào triết lý “sống được ngày nào hay ngày đó”.
Mãi đến năm 24 tuổi, lần đầu đến Bắc Thành, anh mới đem cả nửa đời còn lại giao vào tay một cô gái phương Bắc không dịu dàng cũng chẳng ân cần. Lúc đó, anh mới dám mơ ước xa vời – rằng đời này có thể sống lâu trăm tuổi.
Năm năm sau khi chia tay, mỗi đêm cô đơn không ngủ được, nhắm mắt lại là thấy đôi mắt đầy đau thương nhưng vẫn kiên cường không chịu rơi lệ của cô.
Cô từng nói: “Lục Hạc Nam, em không muốn lừa mình dối người cùng dầm tuyết cùng bạc đầu, nếu mối tình này vốn không có kết cục tốt, vậy thì hãy chia tay trước khi tuyết rơi.”
“Chúng ta đừng để lại hồi ức cho nhau, cũng đừng chừa đường lui cho chính mình.”
*
Từ đầu đến cuối, cả hai đều yêu một cách đàng hoàng, không có bất cứ mối quan hệ mờ ám nào.
Nữ chính luôn tỉnh táo, độc lập – không yếu đuối, không ủy mị, không “làm màu”.
Nhân vật chính: Lương Quyến × Lục Hạc Nam
Một câu tóm tắt: “Cùng dầm tuyết đến bạc đầu – là lời nói dối của em.”
Thông điệp: Hãy là người tỉnh táo dù đang yêu.
Danh Sách Chương Trước Khi Tuyết Rơi Hãy Chia Tay TruyenChu
- #1Chương 1: Còn có cô Lương nào đáng để Lục Hạc Nam đích thân hỏi đến nữa?
- #2Chương 2: Hoặc là cùng lún xuống, hoặc là cùng tỉnh giấc
- #3Chương 3: Bắt nữ sinh luyện tửu lượng là sở thích mới của ông dạo gần đây?
- #4Chương 4: Thì cảm xúc ấy, hẳn là liên quan đến d.ục v.ọng
- #5Chương 5: Phương Bắc có giai nhân
- #6Chương 6: Tâm tư con gái đúng là khó đoán
- #7Chương 7: Người chưa từng hiểu tình yêu như Lương Quyến không thể đoán nổi
- #8Chương 8: Rõ ràng là muốn giấu kỹ như báu vật riêng mình
- #9Chương 9: Hôm nay còn phải đãi ai khác ăn nữa sao?
- #10Chương 10: Cô Lương, còn chưa dùng xong anh mà đã định bỏ lại rồi sao?
- #11Chương 11: Lúc nãy dò hỏi anh sao không nghĩ đến chuyện riêng tư vậy?
- #12Chương 12: Chỉ những người có cầu cạnh anh mới sợ anh. Em cần gì ở anh sao?
- #13Chương 13: Để cô ấy nếm chút khổ đã
- #14Chương 14: Bàn tay kia vẫn không hề có ý định rút lại
- #15Chương 15: Nhưng - anh không từ chối
- #16Chương 16: Sao nào, sợ anh chết lắm à?
- #17Chương 17: Đừng cố nữa mà
- #18Chương 18: Đàn ông mà không rung động thì không phải đàn ông
- #19Chương 19: Trái tim còn chưa kịp nguôi ngoai
- #20Chương 20: Nghe nói ở Bắc Thành, em có một đoạn 'tình duyên sớm nở tối tàn'
- #21Chương 21: Giây phút này đây, anh nhớ cô
- #22Chương 22: Cháu trai ông ta và nữ sinh trường Hoa Thanh kia có gì đó mờ ám
- #23Chương 23: Nếu nói tôi có giúp đỡ gì, thì cũng là giúp Lương Quyến thôi
- #24Chương 24: Em có thể lên xe anh, nhưng bó hoa đó thì không được
- #25Chương 25: Em thích anh ấy
- #26Chương 26: Yêu nhau mà lại làm người dưng, thì quá tàn nhẫn
- #27Chương 27: Cũng chỉ vì tôi muốn gặp lại cô ấy
- #28Chương 28: Em ở bên cạnh, làm sao anh tập trung được?
- #29Chương 29: Vui là tốt rồi
- #30Chương 30: Giờ mà tỏ tình chắc không gọi là đột ngột đâu nhỉ?
- #31Chương 31: Giây phút này anh mới thực sự hiểu
- #32Chương 32: Ra là đồng hồ đôi
- #33Chương 33: Chỉ mong cô Lương được trời quyến cố, mọi sự hanh thông
- #34Chương 34: Lục Hạc Nam, có phải anh đang theo đuổi em không?
- #35Chương 35: Cho nên, em có muốn làm bạn gái anh không?
- #36Chương 36: Với tư cách là một người bạn trai danh chính ngôn thuận
- #37Chương 37: Thứ bị bỏ đi, có lẽ... không chỉ là một cái ôm
- #38Chương 38: 'Cuối cùng' của tình yêu này... là gì?
- #39Chương 39: Không biết là ở cùng ai, chỉ biết là không phải ở cùng cô
- #40Chương 40: Chị dâu
- #41Chương 41: Cô ấy là của tôi
- #42Chương 42: Em hôn anh một cái, có được không?
- #43Chương 43: Hóa ra là em đang ghen
- #44Chương 44: Kẻ dưới váy cô
- #45Chương 45: Phải không đó, bà chủ?
- #46Chương 46: Muốn có được cô
- #47Chương 47: Mở miệng ra, làm lại lần nữa
- #48Chương 48: Không chết không thôi, cho đến mãi mãi
- #49Chương 49: Một cặp đồng hồ, một cặp nhẫn
- #50Chương 50: Một ngày lễ Tình nhân tốt đẹp như vậy, sao lại thành lễ chia ly?