
Tạm dừng
Mãn Cấp Sư Tổ Chỉ Muốn Làm Phế Vật
94
Chương
0
Lượt xem
277943
Đề cử
Giới Thiệu Mãn Cấp Sư Tổ Chỉ Muốn Làm Phế Vật Truyện Chữ
Ninh Dung có một vị sư muội phế vật. Nàng đi hai bước liền phải thở dốc, đứng lâu một chút thì eo đau, thuật pháp không nhớ được, ngay cả pháp khí cũng không cầm lên nổi.
Chẳng làm được việc gì, chỉ biết than vãn rên rỉ.
Sư muội cũng biết mình là một kẻ cùi bắp, vì thế một lòng dốc sức rót canh gà cổ vũ Ninh Dung, làm nàng thêm nỗ lực: "Sư tỷ chắc chắn có thể làm được, sư tỷ cứ từ từ mà tiến lên, toàn bộ Tu chân giới đều là của người."
"Sư tỷ mau mau trở nên lợi hại, cho ta ăn một ngụm cơm mềm được không?"
Ninh Dung bị canh gà của sư muội rót cho đến mức đầu óc mơ hồ, càng thêm hăm hở tiến lên, muốn trở thành chỗ dựa lớn nhất của sư muội, khiến nàng cả đời vô ưu vô lo.
Mãi cho đến khi xuống núi rèn luyện và gặp phải một đám ma thú, Ninh Dung kiệt sức, trong đầu chỉ nghĩ làm sao bảo vệ sư muội được an toàn.
Kết quả chỉ trong nháy mắt, tiểu sư muội mà nàng tưởng rằng ngay cả kiếm cũng không cầm lên nổi kia, đã xách vạt váy lên, một cước đá gãy cổ con ma thú còn thô hơn cả eo nàng.
Ninh Dung: "..."
Ma thú sợ đến mức tè ra quần mà bỏ chạy.
Sư muội buông váy xuống, vừa làm nũng vừa thút thít mà chạy đến, vùi đầu vào lòng ngực Ninh Dung: "Sư tỷ, giày của ta bị dơ rồi, ta không biết dùng Tẩy Tuyết thuật."
Ninh Dung nhìn đôi giày thêu màu hồng phấn dính đầy vết máu ma thú, lòng nóng như lửa đốt.
Phục Hạ đã phi thăng ngàn năm, một ngày xuyên vào sách, trở thành pháo hôi sư muội trong cuốn thoại bản kia. Nàng chỉ muốn chọc ghẹo sư tỷ, làm một kẻ cùi bắp tầm thường vô vị.
Nhưng mà, nàng trăm triệu lần không ngờ tới... thân phận lại bị bại lộ.
Ninh Dung: "Nói tốt là ăn cơm mềm của ta, vậy mà ngươi lại lén lút trở thành đại lão?!"
"Vậy ngươi có thể cho ta ăn cơm mềm của ngươi sao?"
Sư muội quái vật làm nũng rên rỉ, là Sư tổ Sát khí hình người x Sư tỷ thành thật chất phác, chuyên sủng sư muội.
Chờ ta dùng canh gà rót ra được một vị đại lão, ta liền có cơm mềm mà ăn.
Một câu tóm tắt: Ngươi uống canh gà, ta ăn cơm mềm.
Lập ý: Độc lập tự chủ, tự tin tự lực cánh sinh, chỉ có dựa vào lực lượng của chính mình, mới có thể bước lên đỉnh cao nhân sinh.
Chẳng làm được việc gì, chỉ biết than vãn rên rỉ.
Sư muội cũng biết mình là một kẻ cùi bắp, vì thế một lòng dốc sức rót canh gà cổ vũ Ninh Dung, làm nàng thêm nỗ lực: "Sư tỷ chắc chắn có thể làm được, sư tỷ cứ từ từ mà tiến lên, toàn bộ Tu chân giới đều là của người."
"Sư tỷ mau mau trở nên lợi hại, cho ta ăn một ngụm cơm mềm được không?"
Ninh Dung bị canh gà của sư muội rót cho đến mức đầu óc mơ hồ, càng thêm hăm hở tiến lên, muốn trở thành chỗ dựa lớn nhất của sư muội, khiến nàng cả đời vô ưu vô lo.
Mãi cho đến khi xuống núi rèn luyện và gặp phải một đám ma thú, Ninh Dung kiệt sức, trong đầu chỉ nghĩ làm sao bảo vệ sư muội được an toàn.
Kết quả chỉ trong nháy mắt, tiểu sư muội mà nàng tưởng rằng ngay cả kiếm cũng không cầm lên nổi kia, đã xách vạt váy lên, một cước đá gãy cổ con ma thú còn thô hơn cả eo nàng.
Ninh Dung: "..."
Ma thú sợ đến mức tè ra quần mà bỏ chạy.
Sư muội buông váy xuống, vừa làm nũng vừa thút thít mà chạy đến, vùi đầu vào lòng ngực Ninh Dung: "Sư tỷ, giày của ta bị dơ rồi, ta không biết dùng Tẩy Tuyết thuật."
Ninh Dung nhìn đôi giày thêu màu hồng phấn dính đầy vết máu ma thú, lòng nóng như lửa đốt.
Phục Hạ đã phi thăng ngàn năm, một ngày xuyên vào sách, trở thành pháo hôi sư muội trong cuốn thoại bản kia. Nàng chỉ muốn chọc ghẹo sư tỷ, làm một kẻ cùi bắp tầm thường vô vị.
Nhưng mà, nàng trăm triệu lần không ngờ tới... thân phận lại bị bại lộ.
Ninh Dung: "Nói tốt là ăn cơm mềm của ta, vậy mà ngươi lại lén lút trở thành đại lão?!"
"Vậy ngươi có thể cho ta ăn cơm mềm của ngươi sao?"
Sư muội quái vật làm nũng rên rỉ, là Sư tổ Sát khí hình người x Sư tỷ thành thật chất phác, chuyên sủng sư muội.
Chờ ta dùng canh gà rót ra được một vị đại lão, ta liền có cơm mềm mà ăn.
Một câu tóm tắt: Ngươi uống canh gà, ta ăn cơm mềm.
Lập ý: Độc lập tự chủ, tự tin tự lực cánh sinh, chỉ có dựa vào lực lượng của chính mình, mới có thể bước lên đỉnh cao nhân sinh.
Danh Sách Chương Mãn Cấp Sư Tổ Chỉ Muốn Làm Phế Vật TruyenChu
- #1Chương 1: Chẳng lẽ còn chưa nếm thử liền thỏa hiệp đi!
- #2Chương 2: Thành công chính là do từng bước tiến bộ nhỏ mà xây nên!
- #3Chương 3: Ngày qua ngày kiên trì.
- #4Chương 4: Cứ thản nhiên đối mặt, ánh mặt trời rồi sẽ đến sau mưa gió!
- #5Chương 5: Dũng cảm kiên định mà đi đuổi theo điều mình muốn!
- #6Chương 6: Từ từ tới, thời gian sẽ không cô phụ người!
- #7Chương 7: Đi thôi, Phục Hạ sư muội
- #8Chương 8: Sư tỷ đau lòng ta, ta liền không khó chịu.
- #9Chương 9: Sư tỷ không ở, ta liền sợ tối
- #10Chương 10: Thật ngọt
- #11Chương 11: Cơ thể như sắt thép
- #12Chương 12: Chuyện trước khi phi thăng
- #13Chương 13: Rõ ràng đã đến tuổi dưỡng thọ
- #14Chương 14: Được một tấc lại muốn tiến một thước
- #15Chương 15: Bắt đầu thi đấu
- #16Chương 16: Cốt Ngọc ma khí
- #17Chương 17: Nữ Tôn liền ở phụ cận
- #18Chương 18: Quá ngọt
- #19Chương 19: Ta thích nàng, liền phải ở bên nhau, liền phải lâu dài.
- #20Chương 20: Kết Giới
- #21Chương 21: Ngươi Để Ta Từ Từ Đã
- #22Chương 22: Thủ Diệp Vân (1)
- #23Chương 23: Thủ Diệp Vân (2)
- #24Chương 24: Kiếm Trủng
- #25Chương 25: Bị Khiêu Khích
- #26Chương 26: Yếm Xuân Tiền Bối?!
- #27Chương 27: Tình kiếp
- #28Chương 28: Vị Tỷ Tỷ này cũng rất tốt
- #29Chương 29: Ở lại Trần Lang liền không cần đi
- #30Chương 30: Sợ cao
- #31Chương 31: đường hồ lô
- #32Chương 32: Tố Miểu uỷ khuất
- #33Chương 33: Gặp lại Hư Chiêu Hàm
- #34Chương 34: Ta cứu không nổi Chiêu Hàm, cũng hộ không được ngươi
- #35Chương 35: Niệm Hàn Tông còn ở ngày nào, ngươi liền có thể an nhàn ngày đó
- #36Chương 36
- #37Chương 37: Nhớ Tiểu Chỗ Dựa
- #38Chương 38: Xuất Quan
- #39Chương 39: Lạc Mai Cốc (1)
- #40Chương 40: Lạc Mai Cốc (2)
- #41Chương 41: Lạc Mai Cốc (3)
- #42Chương 42: Đêm Giao Thừa
- #43Chương 43: Vẫn Là Lạc Mai Cốc
- #44Chương 44
- #45Chương 45: Vỡ
- #46Chương 46: Ngươi Để Ta Đi Xem
- #47Chương 47: Tiền Bối Nếu Nhìn Thấy Sư Muội, Nhất Định Sẽ Thích
- #48Chương 48: Không Có
- #49Chương 49: Sùng Bái Hay Là Hướng Tới
- #50Chương 50: Ngươi không phải một sự tồn tại có thể có, có thể không