
Tạm dừng
Mãn Cấp Sư Tổ Chỉ Muốn Làm Phế Vật
94
Chương
0
Lượt xem
277943
Đề cử
Giới Thiệu Mãn Cấp Sư Tổ Chỉ Muốn Làm Phế Vật Truyện Chữ
Ninh Dung có một vị sư muội phế vật. Nàng đi hai bước liền phải thở dốc, đứng lâu một chút thì eo đau, thuật pháp không nhớ được, ngay cả pháp khí cũng không cầm lên nổi.
Chẳng làm được việc gì, chỉ biết than vãn rên rỉ.
Sư muội cũng biết mình là một kẻ cùi bắp, vì thế một lòng dốc sức rót canh gà cổ vũ Ninh Dung, làm nàng thêm nỗ lực: "Sư tỷ chắc chắn có thể làm được, sư tỷ cứ từ từ mà tiến lên, toàn bộ Tu chân giới đều là của người."
"Sư tỷ mau mau trở nên lợi hại, cho ta ăn một ngụm cơm mềm được không?"
Ninh Dung bị canh gà của sư muội rót cho đến mức đầu óc mơ hồ, càng thêm hăm hở tiến lên, muốn trở thành chỗ dựa lớn nhất của sư muội, khiến nàng cả đời vô ưu vô lo.
Mãi cho đến khi xuống núi rèn luyện và gặp phải một đám ma thú, Ninh Dung kiệt sức, trong đầu chỉ nghĩ làm sao bảo vệ sư muội được an toàn.
Kết quả chỉ trong nháy mắt, tiểu sư muội mà nàng tưởng rằng ngay cả kiếm cũng không cầm lên nổi kia, đã xách vạt váy lên, một cước đá gãy cổ con ma thú còn thô hơn cả eo nàng.
Ninh Dung: "..."
Ma thú sợ đến mức tè ra quần mà bỏ chạy.
Sư muội buông váy xuống, vừa làm nũng vừa thút thít mà chạy đến, vùi đầu vào lòng ngực Ninh Dung: "Sư tỷ, giày của ta bị dơ rồi, ta không biết dùng Tẩy Tuyết thuật."
Ninh Dung nhìn đôi giày thêu màu hồng phấn dính đầy vết máu ma thú, lòng nóng như lửa đốt.
Phục Hạ đã phi thăng ngàn năm, một ngày xuyên vào sách, trở thành pháo hôi sư muội trong cuốn thoại bản kia. Nàng chỉ muốn chọc ghẹo sư tỷ, làm một kẻ cùi bắp tầm thường vô vị.
Nhưng mà, nàng trăm triệu lần không ngờ tới... thân phận lại bị bại lộ.
Ninh Dung: "Nói tốt là ăn cơm mềm của ta, vậy mà ngươi lại lén lút trở thành đại lão?!"
"Vậy ngươi có thể cho ta ăn cơm mềm của ngươi sao?"
Sư muội quái vật làm nũng rên rỉ, là Sư tổ Sát khí hình người x Sư tỷ thành thật chất phác, chuyên sủng sư muội.
Chờ ta dùng canh gà rót ra được một vị đại lão, ta liền có cơm mềm mà ăn.
Một câu tóm tắt: Ngươi uống canh gà, ta ăn cơm mềm.
Lập ý: Độc lập tự chủ, tự tin tự lực cánh sinh, chỉ có dựa vào lực lượng của chính mình, mới có thể bước lên đỉnh cao nhân sinh.
Chẳng làm được việc gì, chỉ biết than vãn rên rỉ.
Sư muội cũng biết mình là một kẻ cùi bắp, vì thế một lòng dốc sức rót canh gà cổ vũ Ninh Dung, làm nàng thêm nỗ lực: "Sư tỷ chắc chắn có thể làm được, sư tỷ cứ từ từ mà tiến lên, toàn bộ Tu chân giới đều là của người."
"Sư tỷ mau mau trở nên lợi hại, cho ta ăn một ngụm cơm mềm được không?"
Ninh Dung bị canh gà của sư muội rót cho đến mức đầu óc mơ hồ, càng thêm hăm hở tiến lên, muốn trở thành chỗ dựa lớn nhất của sư muội, khiến nàng cả đời vô ưu vô lo.
Mãi cho đến khi xuống núi rèn luyện và gặp phải một đám ma thú, Ninh Dung kiệt sức, trong đầu chỉ nghĩ làm sao bảo vệ sư muội được an toàn.
Kết quả chỉ trong nháy mắt, tiểu sư muội mà nàng tưởng rằng ngay cả kiếm cũng không cầm lên nổi kia, đã xách vạt váy lên, một cước đá gãy cổ con ma thú còn thô hơn cả eo nàng.
Ninh Dung: "..."
Ma thú sợ đến mức tè ra quần mà bỏ chạy.
Sư muội buông váy xuống, vừa làm nũng vừa thút thít mà chạy đến, vùi đầu vào lòng ngực Ninh Dung: "Sư tỷ, giày của ta bị dơ rồi, ta không biết dùng Tẩy Tuyết thuật."
Ninh Dung nhìn đôi giày thêu màu hồng phấn dính đầy vết máu ma thú, lòng nóng như lửa đốt.
Phục Hạ đã phi thăng ngàn năm, một ngày xuyên vào sách, trở thành pháo hôi sư muội trong cuốn thoại bản kia. Nàng chỉ muốn chọc ghẹo sư tỷ, làm một kẻ cùi bắp tầm thường vô vị.
Nhưng mà, nàng trăm triệu lần không ngờ tới... thân phận lại bị bại lộ.
Ninh Dung: "Nói tốt là ăn cơm mềm của ta, vậy mà ngươi lại lén lút trở thành đại lão?!"
"Vậy ngươi có thể cho ta ăn cơm mềm của ngươi sao?"
Sư muội quái vật làm nũng rên rỉ, là Sư tổ Sát khí hình người x Sư tỷ thành thật chất phác, chuyên sủng sư muội.
Chờ ta dùng canh gà rót ra được một vị đại lão, ta liền có cơm mềm mà ăn.
Một câu tóm tắt: Ngươi uống canh gà, ta ăn cơm mềm.
Lập ý: Độc lập tự chủ, tự tin tự lực cánh sinh, chỉ có dựa vào lực lượng của chính mình, mới có thể bước lên đỉnh cao nhân sinh.
Danh Sách Chương Mãn Cấp Sư Tổ Chỉ Muốn Làm Phế Vật TruyenChu
- #51Chương 51
- #52Chương 52: Là Nơi Nào Xảy Ra Vấn Đề?
- #53Chương 53: Tự Bạo
- #54Chương 54: Ngọc Tủy
- #55Chương 55: Đừng làm ồn, ta có chút phiền
- #56Chương 56: Vị Kia
- #57Chương 57: Dịch An Nhai Có Sương Sớm
- #58Chương 58: Tỉnh
- #59Chương 59: Vậy không cần ta nữa à?
- #60Chương 60: Ngươi Cái Gì Cũng Không Biết, Ngươi Chỉ Để Ý Chính Ngươi!
- #61Chương 61: Thói Quen Khó Sửa
- #62Chương 62: Quả Nhiên Là Ma Tôn
- #63Chương 63: Nhưng nàng hiện tại không ở đây
- #64Chương 64: Gia môn bất hạnh
- #65Chương 65
- #66Chương 66: Cốt Ngọc mờ mịt
- #67Chương 67: Ngươi là thích nàng đúng không?
- #68Chương 68: Có lẽ ngươi nên đi hỏi ý tứ Ninh Dung
- #69Chương 69: Khắp Chốn Mừng Vui!
- #70Chương 70: Chúng ta lập khế ước được không?
- #71Chương 71: A...... Nữ nhân, ngươi có phải đã quên, ngươi là...
- #72Chương 72: Chuẩn Bị Quay Ngựa
- #73Chương 73: Quá Đáng Sợ
- #74Chương 74: Quay Ngựa!
- #75Chương 75: Một Cái Suy Đoán
- #76Chương 76: Cứ Như Vậy Đi.
- #77Chương 77: Hương Vị Quen Thuộc
- #78Chương 78: Bị Vứt Bỏ
- #79Chương 79: Mọi Cách Trù Tính
- #80Chương 80: Tiền Bối?
- #81Chương 81
- #82Chương 82
- #83Chương 83
- #84Chương 84: Hoàn
- #85Chương 85
- #86Chương 86
- #87Chương 87
- #88Chương 88
- #89Chương 89
- #90Chương 90
- #91Chương 91
- #92Chương 92
- #93Chương 93
- #94Chương 94