
Tạm dừng
Mềm Mại Đối Lạnh Lùng - Tiêu Diêm Tiểu Điềm Bính
200
Chương
0
Lượt xem
284050
Đề cử
Giới Thiệu Mềm Mại Đối Lạnh Lùng - Tiêu Diêm Tiểu Điềm Bính Truyện Chữ
Gia Ninh công chúa, Lý Tiện Ngư, vốn ngoan ngoãn từ nhỏ, điều duy nhất mà nàng từng làm trái là vào ngày sinh nhật năm đó đã tự mình mua về một thiếu niên lạnh lùng tuấn tú.
Lý Tiện Ngư đặt tên cho hắn là Lâm Uyên, để hắn làm ảnh vệ của mình.
Cung nhân đều biết, ảnh vệ tên Lâm Uyên kia tuy tuấn mỹ nhưng ít nói, tính tình lạnh nhạt đến cực điểm.
Cho dù là cung nga mỹ mạo rơi xuống nước ngay trước mặt hắn, hắn cũng tuyệt không duỗi tay cứu giúp.
Nhưng chỉ cần Lý Tiện Ngư gọi tên hắn, bất cứ lúc nào, bất cứ đâu, Lâm Uyên luôn xuất hiện ở bên cạnh công chúa, nói một câu —— “Thần ở đây.”
Sau này ——
Địch Nhung tiếp cận, kiếm chỉ đế kinh, việc mất nước chỉ còn là chuyện một sớm một chiều.
Các cung nhân đều tìm cơ hội trốn đi, cuối cùng, ngay cả Lâm Uyên suốt ngày trầm mặc bên người công chúa cũng không xuất hiện nữa.
Mọi người đều nói Lâm Uyên đã rời bỏ công chúa nhỏ để bỏ trốn một mình.
Lý Tiện Ngư tránh trong chăn gấm khóc suốt một đêm, khi tỉnh lại hốc mắt nàng đỏ hồng, cản lại người muốn bắt mình.
—— Dù sao thì thân thủ Lâm Uyên tốt như vậy, nhất định có thể bình an sống sót trong loạn quân.
Chỉ cần không mang theo gánh nặng là nàng.
***
Ngày mất nước, công chúa đầu rơi trâm cài, váy áo nhiễm máu, mắt thấy sắp bị làm nhục dưới người Nhung.
Một nhánh thiết kỵ phá trận mà đến, nam tử cầm đầu mặc giáp sắt đeo trường kiếm, rạch ra một đường máu trong loạn quân, cứu Lý Tiện Ngư.
Lý Tiện Ngư nghe thấy người khác gọi hắn là ‘ bệ hạ ’, nơm nớp lo sợ ngẩng đầu lên từ trong lòng ngực hắn, đối diện với gương mặt thanh lãnh, nghẹn ngào mở miệng.
“Lâm Uyên?”
Nam tử ôm lấy nàng, hôn lên nước mắt trên đuôi mắt nàng, thấp giọng đáp lại.
“Thần ở đây.”
“Nguyện vì công chúa, một đời làm thần.”
Lý Tiện Ngư đặt tên cho hắn là Lâm Uyên, để hắn làm ảnh vệ của mình.
Cung nhân đều biết, ảnh vệ tên Lâm Uyên kia tuy tuấn mỹ nhưng ít nói, tính tình lạnh nhạt đến cực điểm.
Cho dù là cung nga mỹ mạo rơi xuống nước ngay trước mặt hắn, hắn cũng tuyệt không duỗi tay cứu giúp.
Nhưng chỉ cần Lý Tiện Ngư gọi tên hắn, bất cứ lúc nào, bất cứ đâu, Lâm Uyên luôn xuất hiện ở bên cạnh công chúa, nói một câu —— “Thần ở đây.”
Sau này ——
Địch Nhung tiếp cận, kiếm chỉ đế kinh, việc mất nước chỉ còn là chuyện một sớm một chiều.
Các cung nhân đều tìm cơ hội trốn đi, cuối cùng, ngay cả Lâm Uyên suốt ngày trầm mặc bên người công chúa cũng không xuất hiện nữa.
Mọi người đều nói Lâm Uyên đã rời bỏ công chúa nhỏ để bỏ trốn một mình.
Lý Tiện Ngư tránh trong chăn gấm khóc suốt một đêm, khi tỉnh lại hốc mắt nàng đỏ hồng, cản lại người muốn bắt mình.
—— Dù sao thì thân thủ Lâm Uyên tốt như vậy, nhất định có thể bình an sống sót trong loạn quân.
Chỉ cần không mang theo gánh nặng là nàng.
***
Ngày mất nước, công chúa đầu rơi trâm cài, váy áo nhiễm máu, mắt thấy sắp bị làm nhục dưới người Nhung.
Một nhánh thiết kỵ phá trận mà đến, nam tử cầm đầu mặc giáp sắt đeo trường kiếm, rạch ra một đường máu trong loạn quân, cứu Lý Tiện Ngư.
Lý Tiện Ngư nghe thấy người khác gọi hắn là ‘ bệ hạ ’, nơm nớp lo sợ ngẩng đầu lên từ trong lòng ngực hắn, đối diện với gương mặt thanh lãnh, nghẹn ngào mở miệng.
“Lâm Uyên?”
Nam tử ôm lấy nàng, hôn lên nước mắt trên đuôi mắt nàng, thấp giọng đáp lại.
“Thần ở đây.”
“Nguyện vì công chúa, một đời làm thần.”
Danh Sách Chương Mềm Mại Đối Lạnh Lùng - Tiêu Diêm Tiểu Điềm Bính TruyenChu
- #1Chương 1: Xuất cung
- #2Chương 2: Mua hắn về
- #3Chương 3: Ta có thể giết người cho ngài xem
- #4Chương 4: Không muốn thiếu nợ ai
- #5Chương 5: Lâm Uyên
- #6Chương 6: Chọn nơi ở
- #7Chương 7: Ta muốn giữ hắn ở lại
- #8Chương 8: Ảnh vệ
- #9Chương 9: Sau này không cần như vậy nữa
- #10Chương 10: Quy củ mới
- #11Chương 11: Ma ma ác độc bị “trời” phạt
- #12Chương 12: Mẫu phi của tiểu công chúa
- #13Chương 13: Ngươi chiếm tiện nghi của ta
- #14Chương 14: Thắc mắc lớn của công chúa nhỏ
- #15Chương 15: Ảnh vệ đặc biệt
- #16Chương 16: Làm nàng vui vẻ
- #17Chương 17: Chơi cờ lục bác
- #18Chương 18: Làm giá kiếm
- #19Chương 19: Thêu hầu bao
- #20Chương 20: Nghe tiếng đoán vị trí
- #21Chương 21: Muốn tặng quà cho hắn
- #22Chương 22: Biểu ca
- #23Chương 23: Khó chịu
- #24Chương 24: Tượng Chu Tước
- #25Chương 25: Nhiếp Chính Vương
- #26Chương 26: Ta sẽ chịu trách nhiệm với ngươi
- #27Chương 27: Giận dỗi
- #28Chương 28: Cầu cứu Lâm Uyên
- #29Chương 29: Ngươi muốn mang ta ra ngoài chơi sao?
- #30Chương 30: Công chúa nhỏ học hư
- #31Chương 31: Đánh đu
- #32Chương 32: Uống rượu hoa
- #33Chương 33: Cảm ơn ngươi
- #34Chương 34: Bài tập về nhà của tiểu công chúa
- #35Chương 35: Danh gia vọng tộc
- #36Chương 36: Lý giải của Lâm Uyên
- #37Chương 37: Hà ma ma chết rồi
- #38Chương 38: Không ai có thể làm khó công chúa nữa
- #39Chương 39: Bùa bình an
- #40Chương 40: Hoàng tỷ Nhã Thiện
- #41Chương 41: Bởi vì ta muốn ăn cùng ngươi
- #42Chương 42: Ảnh vệ nào đó lại “ăn dấm”
- #43Chương 43: Ta mang ngươi đi chơi
- #44Chương 44: Không nỡ rời xa
- #45Chương 45: Cá đỏ lật thuyền
- #46Chương 46: Tìm được người nọ
- #47Chương 47: Báo thù
- #48Chương 48: Nhiếp Chính Vương hỏi tội, Lâm Uyên mãi chưa về
- #49Chương 49: Lâm Uyên trở về
- #50Chương 50: Trúng độc