
Tạm dừng
Triều Tư
77
Chương
0
Lượt xem
284054
Đề cử
Giới Thiệu Triều Tư Truyện Chữ
Vội vàng rời khỏi thành phố Đồng An, Khương Ninh dọn hết đồ đạc của mình để lại nhà chú ruột.
Chỉ còn lại một mình Tống Nguyên Dã.
Cô ôm theo cảm xúc thầm kín chứa đầy nỗi lòng thiếu nữ, đi từ nam chí bắc.
Khương Ninh vốn tưởng rằng, tình cảm thầm kín này sẽ không bao giờ có thể trông thấy ánh sáng nữa.
Cô cũng không bao giờ nghĩ rằng, sau một thời gian dài, người mà cô luôn nghĩ tới suốt tám năm lại đang "mở chiếc hộp bí mật" mà cô chôn giấu, tình yêu thầm kín của cô cứ vậy mà có thể nhìn thấy ánh mặt trời.
Khi còn trẻ, hầu như trong lòng mỗi người đều có một người để mong nhớ ngày đêm, Khương Ninh cũng không ngoại lệ.
Ngày đó cô bị đẩy ngã xuống mặt đất, Tống Nguyên Dã đi ngang qua đưa tay về phía cô, trong trái tim Khương Ninh liền chỉ có một người.
Nhưng vào thời điểm đó, Tống Nguyên Dã là người sáng chói nhất trường, anh ta kiêu ngạo, bất cần đời, trong mắt mọi người là một đứa con nhà người ta điển hình.
Khương Ninh không dám tiếp cận, làm một kẻ hèn nhát trong tình yêu.
Mãi cho đến một ngày, Khương Ninh và Tống Nguyên Dã vô tình nhận vai vào một cặp đôi trong trò Scenario Killer cùng đám bạn.
Nhờ vào kịch bản, cô lấy hết dũng khí tỏ tình với anh.
Nhưng những lời này lại bị mọi người cho là tình tiết trong kịch bản, ầm ĩ một hồi rồi lại im lặng bỏ qua.
Nhiều năm sau, trong trận tuyết đầu mùa bay đầy trời, Tống Nguyên Dã đứng cạnh Khương Ninh, câu ta thờ ơ hỏi: “Cậu còn nhớ lúc ta chơi Scenairo Killer đã nói gì với tôi không?”
Khương Ninh ngẩng đầu nhìn những bông hoa tuyết bay tung bay, nhẹ nhàng gật đầu.
“Lúc đó tôi cho rằng đó chỉ là kịch bản, nên cũng không để ý. Thật ra tôi muốn hỏi là…” Tống Nguyên Dã dừng một chút.
Hô hấp của Khương Ninh như thể nhanh chóng ngừng lại, cô quay đầu nhìn cậu ta, bắt gặp con mắt dịu dàng của hắn.
Cô nghỉ nghe cậu nói: “Bây giờ đáp lại liệu còn hiệu quả không?”
“Năm đó cậu dũng cảm thật đấy. Bây giờ, Khương Ninh, đến lượt tôi nói yêu cậu.”
Chỉ còn lại một mình Tống Nguyên Dã.
Cô ôm theo cảm xúc thầm kín chứa đầy nỗi lòng thiếu nữ, đi từ nam chí bắc.
Khương Ninh vốn tưởng rằng, tình cảm thầm kín này sẽ không bao giờ có thể trông thấy ánh sáng nữa.
Cô cũng không bao giờ nghĩ rằng, sau một thời gian dài, người mà cô luôn nghĩ tới suốt tám năm lại đang "mở chiếc hộp bí mật" mà cô chôn giấu, tình yêu thầm kín của cô cứ vậy mà có thể nhìn thấy ánh mặt trời.
Khi còn trẻ, hầu như trong lòng mỗi người đều có một người để mong nhớ ngày đêm, Khương Ninh cũng không ngoại lệ.
Ngày đó cô bị đẩy ngã xuống mặt đất, Tống Nguyên Dã đi ngang qua đưa tay về phía cô, trong trái tim Khương Ninh liền chỉ có một người.
Nhưng vào thời điểm đó, Tống Nguyên Dã là người sáng chói nhất trường, anh ta kiêu ngạo, bất cần đời, trong mắt mọi người là một đứa con nhà người ta điển hình.
Khương Ninh không dám tiếp cận, làm một kẻ hèn nhát trong tình yêu.
Mãi cho đến một ngày, Khương Ninh và Tống Nguyên Dã vô tình nhận vai vào một cặp đôi trong trò Scenario Killer cùng đám bạn.
Nhờ vào kịch bản, cô lấy hết dũng khí tỏ tình với anh.
Nhưng những lời này lại bị mọi người cho là tình tiết trong kịch bản, ầm ĩ một hồi rồi lại im lặng bỏ qua.
Nhiều năm sau, trong trận tuyết đầu mùa bay đầy trời, Tống Nguyên Dã đứng cạnh Khương Ninh, câu ta thờ ơ hỏi: “Cậu còn nhớ lúc ta chơi Scenairo Killer đã nói gì với tôi không?”
Khương Ninh ngẩng đầu nhìn những bông hoa tuyết bay tung bay, nhẹ nhàng gật đầu.
“Lúc đó tôi cho rằng đó chỉ là kịch bản, nên cũng không để ý. Thật ra tôi muốn hỏi là…” Tống Nguyên Dã dừng một chút.
Hô hấp của Khương Ninh như thể nhanh chóng ngừng lại, cô quay đầu nhìn cậu ta, bắt gặp con mắt dịu dàng của hắn.
Cô nghỉ nghe cậu nói: “Bây giờ đáp lại liệu còn hiệu quả không?”
“Năm đó cậu dũng cảm thật đấy. Bây giờ, Khương Ninh, đến lượt tôi nói yêu cậu.”
Danh Sách Chương Triều Tư TruyenChu
- #1Chương 1: Trái tim dường như có chút rung động
- #2Chương 2: Cậu có sao không?
- #3Chương 3: Có người tỏ tình với cậu ta
- #4Chương 4: Có thể nhặt giúp tôi cây bút không?
- #5Chương 5: Trực nhật chung
- #6Chương 6: Kẻ nhát gan
- #7Chương 7: Trời mưa rồi
- #8Chương 8: Chỉ tiếc rằng, cậu không phải là ánh dương của riêng cô
- #9Chương 9: Kẻ hèn nhát thậm chí còn không dám thích thầm
- #10Chương 10: Bí mật đưa thuốc
- #11Chương 11: Tốt xấu khác nhau từ một niệm, thiên đường hay địa ngục chỉ ở một ý nghĩ
- #12Chương 12: Đi cùng nhau
- #13Chương 13: Cậu ấy nói tin cô
- #14Chương 14: Ảnh nhóm
- #15Chương 15: Mọi vui buồn đều do cậu gây ra
- #16Chương 16: Ước mơ của cậu
- #17Chương 17: Mọi thứ liên quan đến cậu đều vô cùng quý giá
- #18Chương 18: Người thiếu niên mà cô hằng mong nhớ đang đứng dưới ánh mặt trời
- #19Chương 19: Bí mật trong lòng không thể nói ra
- #20Chương 20: Hôm nay là một ngày đáng nhớ
- #21Chương 21: Những người táo bạo sẽ dễ dàng có được tình yêu
- #22Chương 22: Thanh xuân của mọi người
- #23Chương 23: Jls
- #24Chương 24: Chúc mừng năm mới
- #25Chương 25: Trước kia là người xa lạ, bây giờ là bạn bè
- #26Chương 26: Chúc cậu đạt được ước nguyện
- #27Chương 27: Trong lòng rất đau
- #28Chương 28: Tôi sẽ chạy tới chỗ cậu, không chút do dự
- #29Chương 29: Hình như cậu ấy có người mình thích rồi
- #30Chương 30: Ảnh tốt nghiệp
- #31Chương 31: Tống Nguyên Dã, thi tốt nhé
- #32Chương 32: Thực ra, em cũng thích anh
- #33Chương 33: Thanh xuân của cô, cứ thế khép lại mà rời đi
- #34Chương 34: Là Tống Nguyên Dã
- #35Chương 35: Hóa ra Khương Ninh đã biến mất khỏi thế giới của anh từ lâu
- #36Chương 36: Cô bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của Tống Nguyên Dã
- #37Chương 37: Trong đêm tối, trái tim không ngừng đập loạn
- #38Chương 38: Đội trưởng Tống đưa bạn gái tới rồi
- #39Chương 39: Ở lại ăn với tôi nhé
- #40Chương 40: Bạn trai vừa cãi nhau với cô tới đây rồi à
- #41Chương 41: Nảy sinh những cảm xúc khác lạ
- #42Chương 42: Trở về Bắc Kinh là quyết định đúng đắn của cô
- #43Chương 43: Đúng là một kết quả tốt
- #44Chương 44: Vô tình nắm tay Tống Nguyên Dã
- #45Chương 45: Như gia đình ba người
- #46Chương 46: Nếu có cơ hội, ta cùng nhau trở về Đồng An đi
- #47Chương 47: Tống Nguyên Dã điên cuồng chạy về phía cô
- #48Chương 48: Tôi thích Khương Ninh
- #49Chương 49: Ghen
- #50Chương 50: Tôi sẽ tới