
Còn tiếp
Mỗi Ngày Đều Bị Chính Mình Cay Khóc
149
Chương
0
Lượt xem
297216
Đề cử
Giới Thiệu Mỗi Ngày Đều Bị Chính Mình Cay Khóc Truyện Chữ
Thể loại: trọng sinh - dị giới - chủ thụ
Tổng truyện: 137c + 2PN
Edit: Cáo khìn - Beta: Yuu
Nói cho mọi người biết một điều.
Trọng sinh không đáng sợ đâu
Xuyên qua đến một thế giới khác cũng không hề đáng sợ.
Dù cho thế giới toàn là sâu biến dị bò lết khắp nơi, không, đều không đáng sợ.
Điều đáng sợ là cậu trọng sinh thành một cây ớt chỉ thiên.
Chính là cái loại ớt chỉ thiên đỏ rực tàn phá thế giới, cay xé lưỡi, hà một hơi thôi thì chính mình cũng bị cay tới phát khóc!
Chuyện càng đáng sợ hơn là đám sâu kia rất thích ăn thực vật, cũng may cậu có thể điều khiển các loại thực vật khác, trốn thoát khỏi miệng đám sâu.
Có một vị tướng quân nọ rất thích cay, không cay không vui, một ngày nọ anh gặp một đám thực vật dùng đại kiệu khiêng một cây ớt chỉ thiên... đang nằm tư thế quý phi say rượu!
Vị tướng quân nọ: "..."
Cây ớt này vừa nhìn đã biết là cực phẩm ớt vương, ăn vào nhất định rất đã.
Bạn ớt chỉ thiên nào đó nhịn không được run lẩy bẩy, cảm thấy thân mình khó giữ!
Thật lâu thật lâu về sau, vị tướng quân nọ nhìn chằm chằm người nằm trên giường nói: "Biến thành cây ớt cho anh liếm vài ngụm đi, ăn không được cũng có thể liếm liếm một chút, vị cay thực hăng hái a."
Bạn nào đó vốn đã mặc quần áo quyến rũ nháy mắt đen mặt...
Đại tướng quân cái em gái anh, chỉ biết có ăn ớt thôi!
Sao không cay chết anh đi!
Kỳ thực đây là một câu chuyện xưa kể về một cây ớt chỉ thiên dựa vào dị năng của mình thành công hô phong hoán vũ ở thế giới nhân loại.
Vài lời gỡ mìn từ tác giả: truyện này không phải thể loại thánh mẫu, ai thích xem thánh mẫu văn cùng bàn phím đại hiệp xin mời quay ra.
Xin đừng phun tào nhân vật chính vì sao không hi sinh chính mình vì mọi người, cũng đừng nói cho dù bị người ta hãm hại thì vẫn phải bao dung, bởi vì chính bản thân tôi cũng không làm được, cám ơn.
Bình luận về tác phẩm: Chu Bách Triết trọng sinh biến thành một cây ớt chỉ thiên đỏ rực, cay xé lưỡi, hà một hơi thì chính mình cũng bị cay tới khóc thét. Đáng sợ hơn nữa là cậu bị một vị tướng quân không cay không vui để mắt.
Câu chuyện này được đặt ra ở thời tương lai, viễn tưởng khá nhiều. Song song với chuyện trọng sinh thành cây ớt thì chuyện làm người ta phải ôm bụng cười to là nhân thiết mâu thuẫn giữa công thụ, thụ thì sợ cay muốn chết, công lại không cay không thích, hai người gặp nhau sẽ tạo thành một câu chuyện kỳ diệu thế nào? Thật đáng giá chờ mong a.
...
[Cáo] truyện rất thú vị, đáng tiếc là kết thúc hơi nhanh một chút kakaka
Tổng truyện: 137c + 2PN
Edit: Cáo khìn - Beta: Yuu
Nói cho mọi người biết một điều.
Trọng sinh không đáng sợ đâu
Xuyên qua đến một thế giới khác cũng không hề đáng sợ.
Dù cho thế giới toàn là sâu biến dị bò lết khắp nơi, không, đều không đáng sợ.
Điều đáng sợ là cậu trọng sinh thành một cây ớt chỉ thiên.
Chính là cái loại ớt chỉ thiên đỏ rực tàn phá thế giới, cay xé lưỡi, hà một hơi thôi thì chính mình cũng bị cay tới phát khóc!
Chuyện càng đáng sợ hơn là đám sâu kia rất thích ăn thực vật, cũng may cậu có thể điều khiển các loại thực vật khác, trốn thoát khỏi miệng đám sâu.
Có một vị tướng quân nọ rất thích cay, không cay không vui, một ngày nọ anh gặp một đám thực vật dùng đại kiệu khiêng một cây ớt chỉ thiên... đang nằm tư thế quý phi say rượu!
Vị tướng quân nọ: "..."
Cây ớt này vừa nhìn đã biết là cực phẩm ớt vương, ăn vào nhất định rất đã.
Bạn ớt chỉ thiên nào đó nhịn không được run lẩy bẩy, cảm thấy thân mình khó giữ!
Thật lâu thật lâu về sau, vị tướng quân nọ nhìn chằm chằm người nằm trên giường nói: "Biến thành cây ớt cho anh liếm vài ngụm đi, ăn không được cũng có thể liếm liếm một chút, vị cay thực hăng hái a."
Bạn nào đó vốn đã mặc quần áo quyến rũ nháy mắt đen mặt...
Đại tướng quân cái em gái anh, chỉ biết có ăn ớt thôi!
Sao không cay chết anh đi!
Kỳ thực đây là một câu chuyện xưa kể về một cây ớt chỉ thiên dựa vào dị năng của mình thành công hô phong hoán vũ ở thế giới nhân loại.
Vài lời gỡ mìn từ tác giả: truyện này không phải thể loại thánh mẫu, ai thích xem thánh mẫu văn cùng bàn phím đại hiệp xin mời quay ra.
Xin đừng phun tào nhân vật chính vì sao không hi sinh chính mình vì mọi người, cũng đừng nói cho dù bị người ta hãm hại thì vẫn phải bao dung, bởi vì chính bản thân tôi cũng không làm được, cám ơn.
Bình luận về tác phẩm: Chu Bách Triết trọng sinh biến thành một cây ớt chỉ thiên đỏ rực, cay xé lưỡi, hà một hơi thì chính mình cũng bị cay tới khóc thét. Đáng sợ hơn nữa là cậu bị một vị tướng quân không cay không vui để mắt.
Câu chuyện này được đặt ra ở thời tương lai, viễn tưởng khá nhiều. Song song với chuyện trọng sinh thành cây ớt thì chuyện làm người ta phải ôm bụng cười to là nhân thiết mâu thuẫn giữa công thụ, thụ thì sợ cay muốn chết, công lại không cay không thích, hai người gặp nhau sẽ tạo thành một câu chuyện kỳ diệu thế nào? Thật đáng giá chờ mong a.
...
[Cáo] truyện rất thú vị, đáng tiếc là kết thúc hơi nhanh một chút kakaka
Danh Sách Chương Mỗi Ngày Đều Bị Chính Mình Cay Khóc TruyenChu
- #51Chương 51: Ớt tiểu thiên sứ
- #52Chương 52: Sau khi lập quốc không cho phép thành tinh
- #53Chương 53: Tôi là ớt tinh
- #54Chương 54: Cây ớt đẹp nhất toàn tinh tế
- #55Chương 55: Em ấy là của tôi!
- #56Chương 56: Tướng quân biến thái và cây ớt nhỏ đơn thuần
- #57Chương 57
- #58Chương 58: Tìm được rồi
- #59Chương 59: Cay đến mức chính mình cũng hoảng sợ
- #60Chương 60: Tướng quân từ nhỏ đã không sợ cay
- #61Chương 61: Lá cây bị bứt sạch
- #62Chương 62: Ăn lá cây của tôi đi
- #63Chương 63: Cây ớt vô sỉ
- #64Chương 64: Tướng quân hắt xì hơi
- #65Chương 65: Cười nhạo
- #66Chương 66: Ngứa răng
- #67Chương 67: Tiểu thuyết đều gạt người
- #68Chương 68: Chó được thả xích
- #69Chương 69: Tướng quân ăn ớt
- #70Chương 70: Không có khả năng!
- #71Chương 71: Tướng quân trở về [thượng]
- #72Chương 72: Tướng quân trở vệ [hạ]
- #73Chương 73: Phó tướng bị khiếp sợ
- #74Chương 74: Dế nhũi cư nhiên rất trâu bò
- #75Chương 75: Cây ớt, mi thật lợi hại a
- #76Chương 76: Cây ớt trâu bò
- #77Chương 77: Ăn lá cây là có thể thăng cấp?
- #78Chương 78: Tôi có thể là giả nhân loại
- #79Chương 79: Đại phát thần uy (thượng)
- #80Chương 80: Đại phát thần uy (hạ)
- #81Chương 81: Nguyên nhân là làn sương đỏ
- #82Chương 82: Tự mình chôn mình
- #83Chương 83: Thôn dân rung động
- #84Chương 84: Đút tướng quân ăn ớt
- #85Chương 85: Một lần nữa đút tướng quân ăn ớt
- #86Chương 86: Quần chúng ăn dưa khiếp sợ
- #87Chương 87: Kích hoạt chế độ buff thiên sứ [canh một]
- #88Chương 88: Kích hoạt chế độ buff thiên sứ [canh hai]
- #89Chương 89: Cảm giác này thật tuyệt vời
- #90Chương 90: Nhất định là lão ớt
- #91Chương 91: Áo cổ đinh đại nhân là tấm gương!
- #92Chương 92: Áo cổ đinh tự hại
- #93Chương 93: Quả ớt làm tôi vui sướng
- #94Chương 94: Ớt đại vương bị phơi nắng chết rồi
- #95Chương 95: Con sông quỷ dị
- #96Chương 96: Mò vào áo áo cổ đinh...
- #97Chương 97: Đút anh ăn ớt
- #98Chương 98: Cây ớt này thực hăng hái
- #99Chương 99: Phun phấn hoa đầy mặt tướng quân
- #100Chương 100: Các người cảm động không?