
Còn tiếp
Mỗi Ngày Đều Bị Chính Mình Cay Khóc
149
Chương
0
Lượt xem
297216
Đề cử
Giới Thiệu Mỗi Ngày Đều Bị Chính Mình Cay Khóc Truyện Chữ
Thể loại: trọng sinh - dị giới - chủ thụ
Tổng truyện: 137c + 2PN
Edit: Cáo khìn - Beta: Yuu
Nói cho mọi người biết một điều.
Trọng sinh không đáng sợ đâu
Xuyên qua đến một thế giới khác cũng không hề đáng sợ.
Dù cho thế giới toàn là sâu biến dị bò lết khắp nơi, không, đều không đáng sợ.
Điều đáng sợ là cậu trọng sinh thành một cây ớt chỉ thiên.
Chính là cái loại ớt chỉ thiên đỏ rực tàn phá thế giới, cay xé lưỡi, hà một hơi thôi thì chính mình cũng bị cay tới phát khóc!
Chuyện càng đáng sợ hơn là đám sâu kia rất thích ăn thực vật, cũng may cậu có thể điều khiển các loại thực vật khác, trốn thoát khỏi miệng đám sâu.
Có một vị tướng quân nọ rất thích cay, không cay không vui, một ngày nọ anh gặp một đám thực vật dùng đại kiệu khiêng một cây ớt chỉ thiên... đang nằm tư thế quý phi say rượu!
Vị tướng quân nọ: "..."
Cây ớt này vừa nhìn đã biết là cực phẩm ớt vương, ăn vào nhất định rất đã.
Bạn ớt chỉ thiên nào đó nhịn không được run lẩy bẩy, cảm thấy thân mình khó giữ!
Thật lâu thật lâu về sau, vị tướng quân nọ nhìn chằm chằm người nằm trên giường nói: "Biến thành cây ớt cho anh liếm vài ngụm đi, ăn không được cũng có thể liếm liếm một chút, vị cay thực hăng hái a."
Bạn nào đó vốn đã mặc quần áo quyến rũ nháy mắt đen mặt...
Đại tướng quân cái em gái anh, chỉ biết có ăn ớt thôi!
Sao không cay chết anh đi!
Kỳ thực đây là một câu chuyện xưa kể về một cây ớt chỉ thiên dựa vào dị năng của mình thành công hô phong hoán vũ ở thế giới nhân loại.
Vài lời gỡ mìn từ tác giả: truyện này không phải thể loại thánh mẫu, ai thích xem thánh mẫu văn cùng bàn phím đại hiệp xin mời quay ra.
Xin đừng phun tào nhân vật chính vì sao không hi sinh chính mình vì mọi người, cũng đừng nói cho dù bị người ta hãm hại thì vẫn phải bao dung, bởi vì chính bản thân tôi cũng không làm được, cám ơn.
Bình luận về tác phẩm: Chu Bách Triết trọng sinh biến thành một cây ớt chỉ thiên đỏ rực, cay xé lưỡi, hà một hơi thì chính mình cũng bị cay tới khóc thét. Đáng sợ hơn nữa là cậu bị một vị tướng quân không cay không vui để mắt.
Câu chuyện này được đặt ra ở thời tương lai, viễn tưởng khá nhiều. Song song với chuyện trọng sinh thành cây ớt thì chuyện làm người ta phải ôm bụng cười to là nhân thiết mâu thuẫn giữa công thụ, thụ thì sợ cay muốn chết, công lại không cay không thích, hai người gặp nhau sẽ tạo thành một câu chuyện kỳ diệu thế nào? Thật đáng giá chờ mong a.
...
[Cáo] truyện rất thú vị, đáng tiếc là kết thúc hơi nhanh một chút kakaka
Tổng truyện: 137c + 2PN
Edit: Cáo khìn - Beta: Yuu
Nói cho mọi người biết một điều.
Trọng sinh không đáng sợ đâu
Xuyên qua đến một thế giới khác cũng không hề đáng sợ.
Dù cho thế giới toàn là sâu biến dị bò lết khắp nơi, không, đều không đáng sợ.
Điều đáng sợ là cậu trọng sinh thành một cây ớt chỉ thiên.
Chính là cái loại ớt chỉ thiên đỏ rực tàn phá thế giới, cay xé lưỡi, hà một hơi thôi thì chính mình cũng bị cay tới phát khóc!
Chuyện càng đáng sợ hơn là đám sâu kia rất thích ăn thực vật, cũng may cậu có thể điều khiển các loại thực vật khác, trốn thoát khỏi miệng đám sâu.
Có một vị tướng quân nọ rất thích cay, không cay không vui, một ngày nọ anh gặp một đám thực vật dùng đại kiệu khiêng một cây ớt chỉ thiên... đang nằm tư thế quý phi say rượu!
Vị tướng quân nọ: "..."
Cây ớt này vừa nhìn đã biết là cực phẩm ớt vương, ăn vào nhất định rất đã.
Bạn ớt chỉ thiên nào đó nhịn không được run lẩy bẩy, cảm thấy thân mình khó giữ!
Thật lâu thật lâu về sau, vị tướng quân nọ nhìn chằm chằm người nằm trên giường nói: "Biến thành cây ớt cho anh liếm vài ngụm đi, ăn không được cũng có thể liếm liếm một chút, vị cay thực hăng hái a."
Bạn nào đó vốn đã mặc quần áo quyến rũ nháy mắt đen mặt...
Đại tướng quân cái em gái anh, chỉ biết có ăn ớt thôi!
Sao không cay chết anh đi!
Kỳ thực đây là một câu chuyện xưa kể về một cây ớt chỉ thiên dựa vào dị năng của mình thành công hô phong hoán vũ ở thế giới nhân loại.
Vài lời gỡ mìn từ tác giả: truyện này không phải thể loại thánh mẫu, ai thích xem thánh mẫu văn cùng bàn phím đại hiệp xin mời quay ra.
Xin đừng phun tào nhân vật chính vì sao không hi sinh chính mình vì mọi người, cũng đừng nói cho dù bị người ta hãm hại thì vẫn phải bao dung, bởi vì chính bản thân tôi cũng không làm được, cám ơn.
Bình luận về tác phẩm: Chu Bách Triết trọng sinh biến thành một cây ớt chỉ thiên đỏ rực, cay xé lưỡi, hà một hơi thì chính mình cũng bị cay tới khóc thét. Đáng sợ hơn nữa là cậu bị một vị tướng quân không cay không vui để mắt.
Câu chuyện này được đặt ra ở thời tương lai, viễn tưởng khá nhiều. Song song với chuyện trọng sinh thành cây ớt thì chuyện làm người ta phải ôm bụng cười to là nhân thiết mâu thuẫn giữa công thụ, thụ thì sợ cay muốn chết, công lại không cay không thích, hai người gặp nhau sẽ tạo thành một câu chuyện kỳ diệu thế nào? Thật đáng giá chờ mong a.
...
[Cáo] truyện rất thú vị, đáng tiếc là kết thúc hơi nhanh một chút kakaka
Danh Sách Chương Mỗi Ngày Đều Bị Chính Mình Cay Khóc TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102: Ớt đại vương nấu lẩu
- #103Chương 103: Đem ớt đại vương ăn với cơm
- #104Chương 104: Trùng biến dị cấp bảy
- #105Chương 105: Trùng biến dị cấp bảy hóa ra là...
- #106Chương 106: Đút tôi ăn quả quả của em
- #107Chương 107: Ớt đại vương là trùng tộc?
- #108Chương 108: Ớt đại vương không phải trùng
- #109Chương 109: Dạ dày lại bắt đầu đau, 18 số thay đổi
- #110Chương 110: Tướng quân bày tỏ?
- #111Chương 111: Có phải ảnh yêu thích mình không?
- #112Chương 112: Quả nhiên mình thích ảnh
- #113Chương 113: Rời khỏi tân thủ thôn
- #114Chương 114: Muốn giết ớt đại vương
- #115Chương 115: Chúng ta sẽ không chết chứ?
- #116Chương 116: Bỏ cây ớt vào túi
- #117Chương 117: Cây ớt ói...
- #118Chương 118: Chúng ta đều là tiểu khả ái vô tội
- #119Chương 119: Hình như tôi thích anh
- #120Chương 120: Áo cổ đinh phiền não
- #121Chương 121: Áo cổ đinh rốt cuộc thích ai?
- #122Chương 122: Áo cổ đinh ăn cây ớt khác
- #123Chương 123: Áo cổ đinh bại lộ thân phận
- #124Chương 124: Áo tướng quân chính là áo cổ đinh? (thượng)
- #125Chương 125: Áo cổ đinh chính là áo tướng quân? (hạ)
- #126Chương 126: Ớt đại vương biến thành người khổng lồ
- #127Chương 127: Đại vương, tôi nhớ ngài muốn chết
- #128Chương 128: Tôm hùm ăn thật ngon
- #129Chương 129: Tướng quân thăng cấp thành nguyên soái rồi
- #130Chương 130: Thế giới giả tưởng
- #131Chương 131: Thổ lộ
- #132Chương 132: Áo cổ đinh cấu kết trùng tộc
- #133Chương 133: Ớt đại vương bại lộ
- #134Chương 134: Ớt đại vương cay chết toàn bộ nhân loại
- #135Chương 135: Đếm ngược thời gian (1)
- #136Chương 136: Đếm ngược thời gian (2)
- #137Chương 137: Toàn văn hoàn
- #138Chương 138: Phiên ngoại ngọt he
- #139Chương 139: Phiên ngoại ngọt he 2
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149