
Còn tiếp
Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm
136
Chương
0
Lượt xem
277630
Đề cử
Giới Thiệu Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm Truyện Chữ
Giới thiệu
Nhân vật chính: Trương Dược × Ngọc Lâm
Một người nam nhân liều mạng cầu chết × Một người nữ nhân liều mạng cầu sống.
Thể loại: Cổ đại, cung đình, triều đường, tranh đấu, chính kịch, nam nữ cường.
Độ dài: 126 chương
Văn án
Trương Dược: Ta muốn một vị thẩm quan có thể phán ta tội chết.
Ngọc Lâm: Được. Quỳ xuống.
Trương Dược là Chỉ huy sứ của Cẩm y vệ. Ban ngày tung hoành trên đường, giết người cười vang, ban đêm lại ngủ trong quan tài, trầm uất đến rên rỉ.
Rảnh rỗi là xách thùng nước tới miếu Bì Trường, lau rửa sàn, dọn dẹp hình trường cho tử tù.
Ngoài giết người, lau rửa nền máu, trong đầu hắn lúc nào cũng chỉ quanh quẩn một ý niệm: nên tìm ai để giết chính mình cho xong.
Cho đến một ngày, hắn nảy ra một ý nghĩ điên rồ, chi bằng lôi đại một kẻ tử tù sắp bị lăng trì về, để kẻ đó giết mình, chẳng phải vừa vặn hay sao?
Ngày hôm ấy, triều đình định xử tử vị Thị lang Hình bộ phát điên, tự bộc lộ thân phận nữ nhi kia.
Một ngày trước khi hành hình, vị thị lang ấy xõa mái tóc đen, bị trói ngồi cùng trên hình đài của người khác.
Chỉ liếc mắt một cái, đã nhìn thấy vị Chỉ huy sứ mặt mày tang thương, tay xách thùng nước, tay cầm giẻ lau ấy.
—
Góc nhìn nữ chính: Không có quyền mưu, chỉ có một cựu nữ quan tư pháp, ủy thân cho mật vụ triều đình, du hành giữa quan trường và nhân gian, cùng những con người thấp hèn như sâu kiến cứu rỗi lẫn nhau.
Góc nhìn nam chính: Bị ép bước vào con đường quyền mưu. Bởi nữ chính tuy khó giết, nhưng thân thể lại mong manh bẩm sinh. Hắn vì cái chết mà sống, tranh quyền đoạt lợi cả đời, chỉ để gom góp hết thảy những hình cụ từng dùng để trừng phạt, trói buộc nàng, để rồi giao hết cho nàng, để nàng… phán hắn một chữ ‘chết’.
[Chế độ mô phỏng thời Minh, các thiết lập khác đều là hư cấu, có thêm sáng tác riêng]
Nhân vật chính: Trương Dược × Ngọc Lâm
Một người nam nhân liều mạng cầu chết × Một người nữ nhân liều mạng cầu sống.
Thể loại: Cổ đại, cung đình, triều đường, tranh đấu, chính kịch, nam nữ cường.
Độ dài: 126 chương
Văn án
Trương Dược: Ta muốn một vị thẩm quan có thể phán ta tội chết.
Ngọc Lâm: Được. Quỳ xuống.
Trương Dược là Chỉ huy sứ của Cẩm y vệ. Ban ngày tung hoành trên đường, giết người cười vang, ban đêm lại ngủ trong quan tài, trầm uất đến rên rỉ.
Rảnh rỗi là xách thùng nước tới miếu Bì Trường, lau rửa sàn, dọn dẹp hình trường cho tử tù.
Ngoài giết người, lau rửa nền máu, trong đầu hắn lúc nào cũng chỉ quanh quẩn một ý niệm: nên tìm ai để giết chính mình cho xong.
Cho đến một ngày, hắn nảy ra một ý nghĩ điên rồ, chi bằng lôi đại một kẻ tử tù sắp bị lăng trì về, để kẻ đó giết mình, chẳng phải vừa vặn hay sao?
Ngày hôm ấy, triều đình định xử tử vị Thị lang Hình bộ phát điên, tự bộc lộ thân phận nữ nhi kia.
Một ngày trước khi hành hình, vị thị lang ấy xõa mái tóc đen, bị trói ngồi cùng trên hình đài của người khác.
Chỉ liếc mắt một cái, đã nhìn thấy vị Chỉ huy sứ mặt mày tang thương, tay xách thùng nước, tay cầm giẻ lau ấy.
—
Góc nhìn nữ chính: Không có quyền mưu, chỉ có một cựu nữ quan tư pháp, ủy thân cho mật vụ triều đình, du hành giữa quan trường và nhân gian, cùng những con người thấp hèn như sâu kiến cứu rỗi lẫn nhau.
Góc nhìn nam chính: Bị ép bước vào con đường quyền mưu. Bởi nữ chính tuy khó giết, nhưng thân thể lại mong manh bẩm sinh. Hắn vì cái chết mà sống, tranh quyền đoạt lợi cả đời, chỉ để gom góp hết thảy những hình cụ từng dùng để trừng phạt, trói buộc nàng, để rồi giao hết cho nàng, để nàng… phán hắn một chữ ‘chết’.
[Chế độ mô phỏng thời Minh, các thiết lập khác đều là hư cấu, có thêm sáng tác riêng]
Danh Sách Chương Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm TruyenChu
- #1Chương 1: Miếu Bì Trường
- #2Chương 2: Ngục Hình bộ
- #3Chương 3: Chương 3: Tiền bán thân
- #4Chương 4: Nữ thẩm quan (1)
- #5Chương 5: Nữ thẩm quan (2)
- #6Chương 6: Đại Lương Luật
- #7Chương 7: Tiếng chuông trong mưa dầm
- #8Chương 8: Bản tự thú
- #9Chương 9: Tuyết của sáng nay
- #10Chương 10: Sinh ra trong cõi bẩn
- #11Chương 11: Chó gỗ*
- #12Chương 12: Vốn mua quan tài
- #13Chương 13: Gian phòng ác mộng
- #14Chương 14: Xót thương nhân gian
- #15Chương 15: Biến cố cháy lớn
- #16Chương 16: Tháp Bồ Đề
- #17Chương 17: Lưu Ảnh Liên
- #18Chương 18: Sâu kiến chến theo
- #19Chương 19: Giang Huệ Vân
- #20Chương 20: Tên của tội nô
- #21Chương 21: Mưa nện xương
- #22Chương 22: Từ biệt ân sư
- #23Chương 23: Ván cờ sinh tử
- #24Chương 24: Trống Đăng Văn
- #25Chương 25: Giấy ngự phê
- #26Chương 26: Tuẫn theo trời
- #27Chương 27: Đặt tạm quân cờ
- #28Chương 28: Ân nghĩa xưa
- #29Chương 29: Giữa vũng máu
- #30Chương 30: Cùng chung chiếu
- #31Chương 31: Trà hoa quế
- #32Chương 32: Nữ nhân điên
- #33Chương 33: Tai đỏ bừng
- #34Chương 34: Ngũ giác bừng tỉnh
- #35Chương 35: Lời nói có sai
- #36Chương 36: Xỏ kim luồn chỉ
- #37Chương 37: Áo gai
- #38Chương 38: Một trăm roi
- #39Chương 39: Đêm bình an
- #40Chương 40: Bướm trắng
- #41Chương 41: Trái ý vua
- #42Chương 42: Quân thần đối diện
- #43Chương 43: Trâm vàng
- #44Chương 44: Làm người ác
- #45Chương 45: Triệu Hà Minh
- #46Chương 46: Quan hình danh
- #47Chương 47: Tranh biện trước cửa
- #48Chương 48: Quẻ vàng bạc
- #49Chương 49: Lời phù cơ
- #50Chương 50: Đường quay đầu