
Còn tiếp
Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm
136
Chương
0
Lượt xem
277630
Đề cử
Giới Thiệu Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm Truyện Chữ
Giới thiệu
Nhân vật chính: Trương Dược × Ngọc Lâm
Một người nam nhân liều mạng cầu chết × Một người nữ nhân liều mạng cầu sống.
Thể loại: Cổ đại, cung đình, triều đường, tranh đấu, chính kịch, nam nữ cường.
Độ dài: 126 chương
Văn án
Trương Dược: Ta muốn một vị thẩm quan có thể phán ta tội chết.
Ngọc Lâm: Được. Quỳ xuống.
Trương Dược là Chỉ huy sứ của Cẩm y vệ. Ban ngày tung hoành trên đường, giết người cười vang, ban đêm lại ngủ trong quan tài, trầm uất đến rên rỉ.
Rảnh rỗi là xách thùng nước tới miếu Bì Trường, lau rửa sàn, dọn dẹp hình trường cho tử tù.
Ngoài giết người, lau rửa nền máu, trong đầu hắn lúc nào cũng chỉ quanh quẩn một ý niệm: nên tìm ai để giết chính mình cho xong.
Cho đến một ngày, hắn nảy ra một ý nghĩ điên rồ, chi bằng lôi đại một kẻ tử tù sắp bị lăng trì về, để kẻ đó giết mình, chẳng phải vừa vặn hay sao?
Ngày hôm ấy, triều đình định xử tử vị Thị lang Hình bộ phát điên, tự bộc lộ thân phận nữ nhi kia.
Một ngày trước khi hành hình, vị thị lang ấy xõa mái tóc đen, bị trói ngồi cùng trên hình đài của người khác.
Chỉ liếc mắt một cái, đã nhìn thấy vị Chỉ huy sứ mặt mày tang thương, tay xách thùng nước, tay cầm giẻ lau ấy.
—
Góc nhìn nữ chính: Không có quyền mưu, chỉ có một cựu nữ quan tư pháp, ủy thân cho mật vụ triều đình, du hành giữa quan trường và nhân gian, cùng những con người thấp hèn như sâu kiến cứu rỗi lẫn nhau.
Góc nhìn nam chính: Bị ép bước vào con đường quyền mưu. Bởi nữ chính tuy khó giết, nhưng thân thể lại mong manh bẩm sinh. Hắn vì cái chết mà sống, tranh quyền đoạt lợi cả đời, chỉ để gom góp hết thảy những hình cụ từng dùng để trừng phạt, trói buộc nàng, để rồi giao hết cho nàng, để nàng… phán hắn một chữ ‘chết’.
[Chế độ mô phỏng thời Minh, các thiết lập khác đều là hư cấu, có thêm sáng tác riêng]
Nhân vật chính: Trương Dược × Ngọc Lâm
Một người nam nhân liều mạng cầu chết × Một người nữ nhân liều mạng cầu sống.
Thể loại: Cổ đại, cung đình, triều đường, tranh đấu, chính kịch, nam nữ cường.
Độ dài: 126 chương
Văn án
Trương Dược: Ta muốn một vị thẩm quan có thể phán ta tội chết.
Ngọc Lâm: Được. Quỳ xuống.
Trương Dược là Chỉ huy sứ của Cẩm y vệ. Ban ngày tung hoành trên đường, giết người cười vang, ban đêm lại ngủ trong quan tài, trầm uất đến rên rỉ.
Rảnh rỗi là xách thùng nước tới miếu Bì Trường, lau rửa sàn, dọn dẹp hình trường cho tử tù.
Ngoài giết người, lau rửa nền máu, trong đầu hắn lúc nào cũng chỉ quanh quẩn một ý niệm: nên tìm ai để giết chính mình cho xong.
Cho đến một ngày, hắn nảy ra một ý nghĩ điên rồ, chi bằng lôi đại một kẻ tử tù sắp bị lăng trì về, để kẻ đó giết mình, chẳng phải vừa vặn hay sao?
Ngày hôm ấy, triều đình định xử tử vị Thị lang Hình bộ phát điên, tự bộc lộ thân phận nữ nhi kia.
Một ngày trước khi hành hình, vị thị lang ấy xõa mái tóc đen, bị trói ngồi cùng trên hình đài của người khác.
Chỉ liếc mắt một cái, đã nhìn thấy vị Chỉ huy sứ mặt mày tang thương, tay xách thùng nước, tay cầm giẻ lau ấy.
—
Góc nhìn nữ chính: Không có quyền mưu, chỉ có một cựu nữ quan tư pháp, ủy thân cho mật vụ triều đình, du hành giữa quan trường và nhân gian, cùng những con người thấp hèn như sâu kiến cứu rỗi lẫn nhau.
Góc nhìn nam chính: Bị ép bước vào con đường quyền mưu. Bởi nữ chính tuy khó giết, nhưng thân thể lại mong manh bẩm sinh. Hắn vì cái chết mà sống, tranh quyền đoạt lợi cả đời, chỉ để gom góp hết thảy những hình cụ từng dùng để trừng phạt, trói buộc nàng, để rồi giao hết cho nàng, để nàng… phán hắn một chữ ‘chết’.
[Chế độ mô phỏng thời Minh, các thiết lập khác đều là hư cấu, có thêm sáng tác riêng]
Danh Sách Chương Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm TruyenChu
- #51Chương 51: Giữa nam và nữ
- #52Chương 52: Trận bạc trắng
- #53Chương 53: Canh Bát Trân
- #54Chương 54: Tấm lòng giúp đỡ
- #55Chương 55: Áo lót trắng
- #56Chương 56: Trao trọn chân tâm
- #57Chương 57: Bạc trong kho Thái Thương
- #58Chương 58: Kế tầm thường
- #59Chương 59: Người phá vỡ cục diện
- #60Chương 60: Không tự biết
- #61Chương 61: Sáng tỏ như tuyết
- #62Chương 62: Cái giá phải trả
- #63Chương 63: Huyết thượng thư
- #64Chương 64: Tốt tốt tốt
- #65Chương 65: Quỳ dưới công đường
- #66Chương 66: Lệnh của phụ mẫu
- #67Chương 67: Chuyện cũ Úc Châu
- #68Chương 68: Dáng vẻ đói khổ
- #69Chương 69: Nếu trở thành chiếc ô
- #70Chương 70: Thuỷ Quan Môn
- #71Chương 71: Giữa đống bùn nhơ
- #72Chương 72: Cùng người tranh đấu
- #73Chương 73: Vạt áo lộn xộn
- #74Chương 74: Quan thế âm
- #75Chương 75: Rời bỏ luyện ngục
- #76Chương 76: Thà làm chiếc ô
- #77Chương 77: Bước lên đài cao
- #78Chương 78: Giữa mây trời và ân huệ
- #79Chương 79: Người trôi nổi giữa thế gian
- #80Chương 80: Triệu Hồ Linh
- #81Chương 81: Giữa nước và lửa
- #82Chương 82: Cõi đời như nước sôi
- #83Chương 83: Tâm hồn thơ văn
- #84Chương 84: Cùng chung một con đường
- #85Chương 85: Biến cố kỳ thi xuân
- #86Chương 86: Cùng hạ bút
- #87Chương 87: Nếu lên bờ
- #88Chương 88: Việc của trời
- #89Chương 89: Gỡ giải bí ẩn
- #90Chương 90: Đạo trong lòng tan vỡ
- #91Chương 91: Sống lại lần nữa
- #92Chương 92: Cố nhân đến
- #93Chương 93: Trở lại chốn xưa
- #94Chương 94: Kẻ hoang đường
- #95Chương 95: Gió kéo tới
- #96Chương 96: Văn của quân tử
- #97Chương 97: Xuân vẫn như xưa
- #98Chương 98: Cây ngô đồng xưa
- #99Chương 99: Ngày kéo tơ
- #100Chương 100: Tống Ẩm Băng