
Tạm dừng
Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả
150
Chương
0
Lượt xem
278186
Đề cử
Giới Thiệu Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả Truyện Chữ
Tác giả: Chiết Chi
Editor: Anh Đào (onlynianshang)
Tag: Nguyên tác, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trùng sinh, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, Vả mặt, 1v1, Thật giả thiếu gia
Vai chính: Vinh Nhung, Vinh Tranh (Vinh Tranh công, Vinh Nhung thụ) ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Không làm nam phụ pháo hôi! Ái ai ai!Ý chính: Mệnh mình do mình không do trời
Giới thiệu:
Vinh Nhung chết.
Vì kiếm tiền để tự mình đi khám bệnh, cậu ở làm việc sơn tường ngoài ở công trường, dây an toàn đứt, té cao tầng mà chết.
Sau khi chết cậu mới biết hóa ra mình là một thiếu gia giả trong một quyển đam mỹ thể loại “ôm nhầm con”.
Trong sách cậu vì để có được nam chính Chu Chỉ, lì lợm la liếm
Thiếu gia giả được tìm thấy, cậu bị đuổi ra khỏi cửa.
Rơi một kết cục chúng bạn xa lánh.
Tỉnh lại lần nữa.
Vinh Nhung trở lại năm cậu hai mươi tuổi, trở lại ngày sinh nhật đó của anh cậu Vinh Tranh.
Cũng tại bữa tiệc sinh nhật, bởi vì một người bạn của anh trai vũ nhục Chu Chỉ, cậu liền làm loạn một trận ở tiệc sinh nhật.
Sống lại sao?
Cái chết đó? (*)
—
Vinh Tranh là ai?
Chủ tịch tập đoàn Vinh thị, người cuồng công việc không gần nữ sắc, ngay cả sau này cũng là nhân vật Chu Chỉ phải kính sợ ba phần, trong sách được thiết lập là một “công cụ hình người”.
Vinh Nhung: Cậu còn có thể cứu vãn một chút!
Ánh mắt Vinh Tranh lạnh như băng, “Làm sao, còn muốn anh nói xin lỗi Chu Chỉ sao?”
Vinh Nhung cầm ly rượu vang, khẽ cười, “Anh hai nói đùa à. Anh là thái tử gia của tập đoàn Vinh thị, Chu Chỉ xứng sao?”
Chu Chỉ: “!!!”
Khách mời trong bữa tiệc: “???”
—
Chu Chỉ phát hiện, tiểu thiếu gia Vinh gia thay đổi.
Trước đây luôn là tiểu thiếu gia vây lấy y, bây giờ thấy y liền quay đầu rời đi.
Một ngày, Chu Chỉ ở phòng vệ sinh ngăn người lại: “Vinh Nhung, cậu rốt cuộc đang chơi trò gì?”
Vinh Nhung nhếch miệng cười một tiếng, “Chu Chỉ, cậu vẫn không hiểu sao? Tôi không thích cậu.”
Vứt cái kịch bản liếm cẩu (simp) của mi đi, ai mà thèm quan tâm Chu Chỉ yêu ai thì yêu, cậu không “hầu” đâu!
—
Mới đầu, ý tưởng Vinh Nhung rất đơn giản, cậu chỉ muốn góp đủ tiền, như vậy mới không giống như đời trước bị bệnh chỉ có thể một mình co rúc ở trong phòng trọ cũ, cắn răng chịu đựng qua ốm đau.
Thiếu gia thật xuất hiện, Vinh Nhung thức thời chủ động nói rời đi.
Vinh chủ tịch kinh hãi: “Là do tháng trước là sinh nhật con không thích màu chiếc siêu xe mà ba tặng à? Hay là ba giao cho con quản lý một đại lý ô tô dưới danh nghĩa công ty, mỗi ngày con đổi một chiếc lái chơi chơi nhé?”
Vinh phu nhân khẽ nhíu mày: “Nhung Nhung ghen tị với chiếc đồng hồ vũ trụ tinh tú mà mẹ tặng cho Tiểu Dật à? Không phải mẹ cũng tặng cho con sao? Đồng hồ của con là đồng hồ đặt làm riêng duy nhất trên thế giới này. Con yên tâm, cho dù sau này Tiểu Dật có chuyển đến, con và Tiểu Dật đều là con trai cưng của mẹ, vậy nên sau này không được nhắc đến chuyện dọn ra ở riêng nữa biết chưa?”
Vinh Tranh: “Ừ.”
Vinh Nhung:?? Ủa vai nam phụ bia đỡ đạn đã hẹn đâu? Sao đột nhiên thành kịch bản đoàn sủng rồi?
Editor: Anh Đào (onlynianshang)
Tag: Nguyên tác, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trùng sinh, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, Vả mặt, 1v1, Thật giả thiếu gia
Vai chính: Vinh Nhung, Vinh Tranh (Vinh Tranh công, Vinh Nhung thụ) ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Không làm nam phụ pháo hôi! Ái ai ai!Ý chính: Mệnh mình do mình không do trời
Giới thiệu:
Vinh Nhung chết.
Vì kiếm tiền để tự mình đi khám bệnh, cậu ở làm việc sơn tường ngoài ở công trường, dây an toàn đứt, té cao tầng mà chết.
Sau khi chết cậu mới biết hóa ra mình là một thiếu gia giả trong một quyển đam mỹ thể loại “ôm nhầm con”.
Trong sách cậu vì để có được nam chính Chu Chỉ, lì lợm la liếm
Thiếu gia giả được tìm thấy, cậu bị đuổi ra khỏi cửa.
Rơi một kết cục chúng bạn xa lánh.
Tỉnh lại lần nữa.
Vinh Nhung trở lại năm cậu hai mươi tuổi, trở lại ngày sinh nhật đó của anh cậu Vinh Tranh.
Cũng tại bữa tiệc sinh nhật, bởi vì một người bạn của anh trai vũ nhục Chu Chỉ, cậu liền làm loạn một trận ở tiệc sinh nhật.
Sống lại sao?
Cái chết đó? (*)
—
Vinh Tranh là ai?
Chủ tịch tập đoàn Vinh thị, người cuồng công việc không gần nữ sắc, ngay cả sau này cũng là nhân vật Chu Chỉ phải kính sợ ba phần, trong sách được thiết lập là một “công cụ hình người”.
Vinh Nhung: Cậu còn có thể cứu vãn một chút!
Ánh mắt Vinh Tranh lạnh như băng, “Làm sao, còn muốn anh nói xin lỗi Chu Chỉ sao?”
Vinh Nhung cầm ly rượu vang, khẽ cười, “Anh hai nói đùa à. Anh là thái tử gia của tập đoàn Vinh thị, Chu Chỉ xứng sao?”
Chu Chỉ: “!!!”
Khách mời trong bữa tiệc: “???”
—
Chu Chỉ phát hiện, tiểu thiếu gia Vinh gia thay đổi.
Trước đây luôn là tiểu thiếu gia vây lấy y, bây giờ thấy y liền quay đầu rời đi.
Một ngày, Chu Chỉ ở phòng vệ sinh ngăn người lại: “Vinh Nhung, cậu rốt cuộc đang chơi trò gì?”
Vinh Nhung nhếch miệng cười một tiếng, “Chu Chỉ, cậu vẫn không hiểu sao? Tôi không thích cậu.”
Vứt cái kịch bản liếm cẩu (simp) của mi đi, ai mà thèm quan tâm Chu Chỉ yêu ai thì yêu, cậu không “hầu” đâu!
—
Mới đầu, ý tưởng Vinh Nhung rất đơn giản, cậu chỉ muốn góp đủ tiền, như vậy mới không giống như đời trước bị bệnh chỉ có thể một mình co rúc ở trong phòng trọ cũ, cắn răng chịu đựng qua ốm đau.
Thiếu gia thật xuất hiện, Vinh Nhung thức thời chủ động nói rời đi.
Vinh chủ tịch kinh hãi: “Là do tháng trước là sinh nhật con không thích màu chiếc siêu xe mà ba tặng à? Hay là ba giao cho con quản lý một đại lý ô tô dưới danh nghĩa công ty, mỗi ngày con đổi một chiếc lái chơi chơi nhé?”
Vinh phu nhân khẽ nhíu mày: “Nhung Nhung ghen tị với chiếc đồng hồ vũ trụ tinh tú mà mẹ tặng cho Tiểu Dật à? Không phải mẹ cũng tặng cho con sao? Đồng hồ của con là đồng hồ đặt làm riêng duy nhất trên thế giới này. Con yên tâm, cho dù sau này Tiểu Dật có chuyển đến, con và Tiểu Dật đều là con trai cưng của mẹ, vậy nên sau này không được nhắc đến chuyện dọn ra ở riêng nữa biết chưa?”
Vinh Tranh: “Ừ.”
Vinh Nhung:?? Ủa vai nam phụ bia đỡ đạn đã hẹn đâu? Sao đột nhiên thành kịch bản đoàn sủng rồi?
Danh Sách Chương Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả TruyenChu
- #51Chương 37-1: Trái tim lập tức bình tĩnh lại
- #52Chương 37-2: Trái tim lập tức bình tĩnh lại
- #53Chương 38: Chó làm sao có thể bỏ ăn phân
- #54Chương 39-1: Anh hai, em mượn phòng tắm trong phòng nghỉ của anh một chút nhé
- #55Chương 39-2: Anh hai, em mượn phòng tắm trong phòng nghỉ của anh một chút nhé
- #56Chương 40: Từng yêu đương chưa
- #57Chương 41-1: Nhóc bạc hà của cậu
- #58Chương 41-2: Nhóc bạc hà của cậu
- #59Chương 42-1: Anh hai và nhóc Bạc hà chỉ có thể giữ lại một...
- #60Chương 42-2: Anh hai và nhóc Bạc hà chỉ có thể giữ một...
- #61Chương 43: Môi của cậu va vào cằm của Vinh Tranh
- #62Chương 44: Môi sưng lên rồi
- #63Chương 45-1: Vinh Nhung đặt tay lên ngực Vinh Tranh
- #64Chương 45-2: Vinh Nhung đặt tay lên ngực Vinh Tranh
- #65Chương 46: Tô Nhiên cười hỏi: "Bạn trai à?"
- #66Chương 47: Đầu ngón tay Vinh Nhung chạm vào Vinh Tranh trên màn hình
- #67Chương 48: Vinh Tranh bung ô bước xuống xe
- #68Chương 49: Anh hai, chúng ta tắm chung đi
- #69Chương 50-1: Vinh Tranh men theo cổ của cậu, tiếp tục bôi bọt xuống dưới
- #70Chương 50-2: Vinh Tranh men theo cổ của cậu, tiếp tục bôi bọt xuống dưới
- #71Chương 51-1: Có hẹn
- #72Chương 51-2: Có hẹn
- #73Chương 52: Đầu lưỡi của Vinh Tranh lướt qua ngón tay Vinh Nhung
- #74Chương 53: Anh hai, em chuẩn bị hôn đây
- #75Chương 54-1: Anh hai, em thích anh
- #76Chương 54-2: Anh hai, em thích anh
- #77Chương 55-1: Hôn nhẹ lên cằm anh trai
- #78Chương 55-2: Hôn nhẹ lên cằm anh trai
- #79Chương 56: Vinh Nhung sao có thể không phải là em trai của anh?
- #80Chương 57-1: Hôn một miệng kem
- #81Chương 57-2: Hôn một miệng kem
- #82Chương 58-1: Vinh Nhung cắn một miếng, đúng vào chỗ anh trai vừa cắn qua
- #83Chương 58-2: Vinh Nhung cắn một miếng, đúng vào chỗ anh trai vừa cắn qua
- #84Chương 59: Không có quan hệ huyết thống sinh học
- #85Chương 60: Hôn lên khóe môi của anh trai
- #86Chương 61: Em là con của ba mẹ sao?
- #87Chương 62-1: Nhung Nhung mới là con ruột của hai người
- #88Chương 62-2: Nhung Nhung mới là con ruột của hai người
- #89Chương 63: Môi của Vinh Nhung như chạm thoáng qua lòng bàn tay của Vinh Tranh
- #90Chương 64-1: Muốn ôm ôm
- #91Chương 64-2: Muốn ôm ôm
- #92Chương 65-1: Có phải con định chuyển ra ngoài sống không?
- #93Chương 65-2: Có phải con định chuyển ra ngoài sống không?
- #94Chương 66: Em yêu anh quá trời quá đất luôn
- #95Chương 67: Dỗ dành
- #96Chương 68: Vinh Tranh hôn nhẹ lên đầu Vinh Nhung
- #97Chương 69: Nhẹ nhàng cắn một cái vào cằm anh trai
- #98Chương 70: Anh, em có phản ứng rồi
- #99Chương 71: Vinh Nhung nới hai cúc áo sơ mi
- #100Chương 72: Có một số người luôn thích giả vờ nghiêm túc.