
Còn tiếp
Năm Xuân Thứ Hai Mươi Tám
104
Chương
0
Lượt xem
298030
Đề cử
Giới Thiệu Năm Xuân Thứ Hai Mươi Tám Truyện Chữ
Thể loại: Hiện đại, HE
Edit: LuChan, Qin Zồ
Một câu chuyện tình yêu bắt nguồn từ ghế nhà trường, thanh mai trúc mã, cùng nhau trãi qua những khó khăn trong cuộc sống.
Hồi cấp ba, Vu Hảo và Lục Hoài Chinh từng có quan hệ mập mờ mà mọi người đều biết, người của cả Thập Bát trung đều biết đội trưởng Lục Hoài Chinh của đội bóng rổ trường thích Vu Hảo lớp 5, rất sủng cô, rất nhường cô. Kết quả sau khi Vu Hảo chuyển trường, hai người cắt đứt liên lạc, đến khi gặp lại nhau lần nữa là khi ở trong đơn vị đồn trú của anh, cô vô tình trở thành nhà nghiên cứu tâm lý trong đội bọn họ.
Cô hỏi có phải tiểu đội trưởng của các anh có phải cũng phụ trách phòng ăn tên Bếp Số Sáu không.
Anh cười nhạt: “Không thì cô tưởng mình có thể được đặc cách đặc biệt à?”
Cô phớt lờ, truy hỏi đến cùng: “Vậy vì sao gọi là Bếp Số Sáu?”
Lúc này, giọng anh càng khó chịu: “Sao cô nói nhảm nhiều thế?”
Vu Hảo cảm thấy có lẽ anh ghét mình thật, thế là không dám tiếp lời nữa, tránh anh từ xa.
Cho đến một lần.
Khắp người dính đầy ‘máu, anh bước đến từ đối diện, Vu Hảo kinh hãi đi lên kéo tay anh xem xét, Lục Hoài Chinh đau đớn gập người, tưởng mình đã động đến vết thương của anh nên vội đưa người tới quân y.
Nhưng lại phát hiện anh ôm cánh tay dựa vào bàn cười không ngừng.
Vu Hảo chợt cảm thấy bị mắc lừa, tức máu xoay người định đi, nhưng bị anh kéo tay, nói xin lỗi một cách thẳng thắn thoải mái: “Xin lỗi, chỉ vì muốn một mình ở bên em một lúc, nên mới lừa em.”
Người đàn ông như Lục Hoài Chinh, dù ở đâu dù là lúc nào, luôn có sức hút mãnh liệt với Vu Hảo, vì quả thật cô chẳng còn gặp được người đàn ông nào có thể “quân tử háo sắc nhưng không dâm, phong lưu nhưng không hạ lưu” như anh nữa.
Edit: LuChan, Qin Zồ
Một câu chuyện tình yêu bắt nguồn từ ghế nhà trường, thanh mai trúc mã, cùng nhau trãi qua những khó khăn trong cuộc sống.
Hồi cấp ba, Vu Hảo và Lục Hoài Chinh từng có quan hệ mập mờ mà mọi người đều biết, người của cả Thập Bát trung đều biết đội trưởng Lục Hoài Chinh của đội bóng rổ trường thích Vu Hảo lớp 5, rất sủng cô, rất nhường cô. Kết quả sau khi Vu Hảo chuyển trường, hai người cắt đứt liên lạc, đến khi gặp lại nhau lần nữa là khi ở trong đơn vị đồn trú của anh, cô vô tình trở thành nhà nghiên cứu tâm lý trong đội bọn họ.
Cô hỏi có phải tiểu đội trưởng của các anh có phải cũng phụ trách phòng ăn tên Bếp Số Sáu không.
Anh cười nhạt: “Không thì cô tưởng mình có thể được đặc cách đặc biệt à?”
Cô phớt lờ, truy hỏi đến cùng: “Vậy vì sao gọi là Bếp Số Sáu?”
Lúc này, giọng anh càng khó chịu: “Sao cô nói nhảm nhiều thế?”
Vu Hảo cảm thấy có lẽ anh ghét mình thật, thế là không dám tiếp lời nữa, tránh anh từ xa.
Cho đến một lần.
Khắp người dính đầy ‘máu, anh bước đến từ đối diện, Vu Hảo kinh hãi đi lên kéo tay anh xem xét, Lục Hoài Chinh đau đớn gập người, tưởng mình đã động đến vết thương của anh nên vội đưa người tới quân y.
Nhưng lại phát hiện anh ôm cánh tay dựa vào bàn cười không ngừng.
Vu Hảo chợt cảm thấy bị mắc lừa, tức máu xoay người định đi, nhưng bị anh kéo tay, nói xin lỗi một cách thẳng thắn thoải mái: “Xin lỗi, chỉ vì muốn một mình ở bên em một lúc, nên mới lừa em.”
Người đàn ông như Lục Hoài Chinh, dù ở đâu dù là lúc nào, luôn có sức hút mãnh liệt với Vu Hảo, vì quả thật cô chẳng còn gặp được người đàn ông nào có thể “quân tử háo sắc nhưng không dâm, phong lưu nhưng không hạ lưu” như anh nữa.
Danh Sách Chương Năm Xuân Thứ Hai Mươi Tám TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8: “Tối thứ bảy này có rảnh không?”
- #9Chương 9: “Hôm nay tôi mới biết, thì ra cô thích người lớn tuổi.”
- #10Chương 10: “Thôi đi, rõ như ban ngày mà còn vờ vịt cái gì.”
- #11Chương 11: Ly biệt ái tình
- #12Chương 12: Lục Hoài Chinh chỉ mới tạm thời quyết định coi Vu Hảo như “bạn gái trước” mấy giây trước.”
- #13Chương 13
- #14Chương 14: “Bác sĩ Vu, cô cũng có thể nghe cái này à?”
- #15Chương 15: Cô Vu Hảo, cô thích like moment của tôi quá đó nha
- #16Chương 16: Lồng ngực Lục Hoài Chinh tắc nghẽn, anh lấy dũng khí kéo xuống xem tiếp
- #17Chương 17: Bảo vệ nước nhà, dũng cảm tiên phong, thế hệ chúng ta phải kiên cường
- #18Chương 18: Đảm nhận trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa muôn đời. Một lòng tận trung với cương vị, sinh ở nơi nào ra đi
- #19Chương 19: “Tôi nhớ biển số xe rồi, mai tôi sẽ tìm người điều tra xem rốt cuộc cậu này có lai lịch thế nào.”
- #20Chương 20: Thế giới này nguy hiểm hơn cậu tưởng tượng nhiều, nhưng nó cũng tốt lành hơn cậu nghĩ nhiều
- #21Chương 21: Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa
- #22Chương 22: Nếu còn cảm giác, vậy cậu do dự cái gì? Theo đuổi mau!
- #23Chương 23: Hàm én cổ hổ, bay mà ăn thịt, thực là tướng vạn lý phong hầu
- #24Chương 24: Thực ra nếu là người khác thì ai tôi cũng dám, duy chỉ có cô ấy là không
- #25Chương 25: Không phải chỉ có đứa trẻ vì sao mới có thể cầu nguyện, bất kể cậu cầu nguyện điều gì, sẽ có một người li?
- #26Chương 26: Hành lang dài một tấc tương tư, mười năm vẫn hoài một tấm lòng
- #27Chương 27: “Sai rồi.” Lục Hoài Chinh sửa lại, “Không phải dỗ con gái, mà là dỗ em.”
- #28Chương 28: “Sau này trong nhà có một người biết gói là đủ rồi.”
- #29Chương 29: Lục Hoài Chinh luôn cảm thấy, anh nguyện ý vì cô thì đó cũng chỉ là một phía bên anh, còn cô, hẳn là cần tự do
- #30Chương 30: Non sông bất khuất
- #31Chương 31: “Có phải thích ngửi mùi son không?!”
- #32Chương 32: “Không được, bác sĩ Tiểu Vu của cậu xấu hổ, có mấy lời, tôi tự nói riêng với cô ấy là đủ.”
- #33Chương 33: Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió - Tháng 3 năm 2014, không thể nổ súng bình thường, phải huấn luyện thể
- #34Chương 34
- #35Chương 35: “Anh cũng rất nhớ em. Rất rất nhớ.”
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39: Em có manh mối mới
- #40Chương 40: “Hẳn bây giờ hắn ta đang ở ngoài hội trường này.”
- #41Chương 41: Nếu không phải thì chúng ta kết hôn nhé, có được không?
- #42Chương 42: “Thẩm Hi Nguyên, anh ấy đến Vân Nam nghiên cứu, giáo sư Hàn nhờ anh ấy đem vài thứ đến.”
- #43Chương 43: Tác thành? Người của tôi, anh ta dám tiếp ư?”
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50: “Cãi nhau với Gia Miện rồi, không về bên kia nữa, thu nhận anh có được không?”