
Còn tiếp
Năm Xuân Thứ Hai Mươi Tám
104
Chương
0
Lượt xem
298030
Đề cử
Giới Thiệu Năm Xuân Thứ Hai Mươi Tám Truyện Chữ
Thể loại: Hiện đại, HE
Edit: LuChan, Qin Zồ
Một câu chuyện tình yêu bắt nguồn từ ghế nhà trường, thanh mai trúc mã, cùng nhau trãi qua những khó khăn trong cuộc sống.
Hồi cấp ba, Vu Hảo và Lục Hoài Chinh từng có quan hệ mập mờ mà mọi người đều biết, người của cả Thập Bát trung đều biết đội trưởng Lục Hoài Chinh của đội bóng rổ trường thích Vu Hảo lớp 5, rất sủng cô, rất nhường cô. Kết quả sau khi Vu Hảo chuyển trường, hai người cắt đứt liên lạc, đến khi gặp lại nhau lần nữa là khi ở trong đơn vị đồn trú của anh, cô vô tình trở thành nhà nghiên cứu tâm lý trong đội bọn họ.
Cô hỏi có phải tiểu đội trưởng của các anh có phải cũng phụ trách phòng ăn tên Bếp Số Sáu không.
Anh cười nhạt: “Không thì cô tưởng mình có thể được đặc cách đặc biệt à?”
Cô phớt lờ, truy hỏi đến cùng: “Vậy vì sao gọi là Bếp Số Sáu?”
Lúc này, giọng anh càng khó chịu: “Sao cô nói nhảm nhiều thế?”
Vu Hảo cảm thấy có lẽ anh ghét mình thật, thế là không dám tiếp lời nữa, tránh anh từ xa.
Cho đến một lần.
Khắp người dính đầy ‘máu, anh bước đến từ đối diện, Vu Hảo kinh hãi đi lên kéo tay anh xem xét, Lục Hoài Chinh đau đớn gập người, tưởng mình đã động đến vết thương của anh nên vội đưa người tới quân y.
Nhưng lại phát hiện anh ôm cánh tay dựa vào bàn cười không ngừng.
Vu Hảo chợt cảm thấy bị mắc lừa, tức máu xoay người định đi, nhưng bị anh kéo tay, nói xin lỗi một cách thẳng thắn thoải mái: “Xin lỗi, chỉ vì muốn một mình ở bên em một lúc, nên mới lừa em.”
Người đàn ông như Lục Hoài Chinh, dù ở đâu dù là lúc nào, luôn có sức hút mãnh liệt với Vu Hảo, vì quả thật cô chẳng còn gặp được người đàn ông nào có thể “quân tử háo sắc nhưng không dâm, phong lưu nhưng không hạ lưu” như anh nữa.
Edit: LuChan, Qin Zồ
Một câu chuyện tình yêu bắt nguồn từ ghế nhà trường, thanh mai trúc mã, cùng nhau trãi qua những khó khăn trong cuộc sống.
Hồi cấp ba, Vu Hảo và Lục Hoài Chinh từng có quan hệ mập mờ mà mọi người đều biết, người của cả Thập Bát trung đều biết đội trưởng Lục Hoài Chinh của đội bóng rổ trường thích Vu Hảo lớp 5, rất sủng cô, rất nhường cô. Kết quả sau khi Vu Hảo chuyển trường, hai người cắt đứt liên lạc, đến khi gặp lại nhau lần nữa là khi ở trong đơn vị đồn trú của anh, cô vô tình trở thành nhà nghiên cứu tâm lý trong đội bọn họ.
Cô hỏi có phải tiểu đội trưởng của các anh có phải cũng phụ trách phòng ăn tên Bếp Số Sáu không.
Anh cười nhạt: “Không thì cô tưởng mình có thể được đặc cách đặc biệt à?”
Cô phớt lờ, truy hỏi đến cùng: “Vậy vì sao gọi là Bếp Số Sáu?”
Lúc này, giọng anh càng khó chịu: “Sao cô nói nhảm nhiều thế?”
Vu Hảo cảm thấy có lẽ anh ghét mình thật, thế là không dám tiếp lời nữa, tránh anh từ xa.
Cho đến một lần.
Khắp người dính đầy ‘máu, anh bước đến từ đối diện, Vu Hảo kinh hãi đi lên kéo tay anh xem xét, Lục Hoài Chinh đau đớn gập người, tưởng mình đã động đến vết thương của anh nên vội đưa người tới quân y.
Nhưng lại phát hiện anh ôm cánh tay dựa vào bàn cười không ngừng.
Vu Hảo chợt cảm thấy bị mắc lừa, tức máu xoay người định đi, nhưng bị anh kéo tay, nói xin lỗi một cách thẳng thắn thoải mái: “Xin lỗi, chỉ vì muốn một mình ở bên em một lúc, nên mới lừa em.”
Người đàn ông như Lục Hoài Chinh, dù ở đâu dù là lúc nào, luôn có sức hút mãnh liệt với Vu Hảo, vì quả thật cô chẳng còn gặp được người đàn ông nào có thể “quân tử háo sắc nhưng không dâm, phong lưu nhưng không hạ lưu” như anh nữa.
Danh Sách Chương Năm Xuân Thứ Hai Mươi Tám TruyenChu
- #51Chương 51: Đây là trách nhiệm của anh
- #52Chương 52
- #53Chương 53
- #54Chương 54: “Dám sai cả người của anh!”
- #55Chương 55: Không tin anh có thể cho người điều tra thử, đừng để mầm bệnh này làm hại cháu anh
- #56Chương 56: Là lỗi của anh ta
- #57Chương 57: Điều khiến Lục Hoài Chinh chẳng ngờ là, Vu Hảo sẽ đưa ra yêu cầu này!
- #58Chương 58
- #59Chương 59: Bạn gái tôi còn ngồi bên ngoài kìa, vất vả lắm mới theo đuổi được
- #60Chương 60
- #61Chương 61: Vu Hảo, em đang làm gì đấy hả?
- #62Chương 62: “Ngày mai phải đi Tuslan rồi, chưa biết ngày nào về, lãnh đạo bảo anh về sắp xếp ổn định với người nhà.”
- #63Chương 63: Ồ, thì ra là sấm to mưa nhỏ
- #64Chương 64: Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an - Em đã gia nhập Liên Minh Quân Tẩu rồi!
- #65Chương 65: Có chồng làm chỗ dựa cho em
- #66Chương 66: Vui như sao xa, lửa bắn khắp nơi, đùng đùng đoàng đoàng, như muốn thiêu đốt với anh ấy vậy
- #67Chương 67: Chồng mới cưới đã hơn một tháng không liên lạc gì, có thể ly hôn không?
- #68Chương 68: Ôi chao chị ơi mau ngậm miệng đi!
- #69Chương 69
- #70Chương 70: “Anh yêu em, Vu Hảo, đây chính là tư tâm của anh, còn cần anh phải nói rõ nữa sao?”
- #71Chương 71: “Đội trưởng à, tối nay anh có vẻ lạ quá.”
- #72Chương 72: Đồng chí Vu Hảo, hôm nay chúng ta phải làm việc thật tốt
- #73Chương 73
- #74Chương 74: Đầu tiên đón người vào ở, tranh thủ sinh con để đánh vào hậu doanh của bên địch
- #75Chương 75: Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông
- #76Chương 76
- #77Chương 77: “Cậu đừng gọi tôi là mẹ, nghe sợ lắm.”
- #78Chương 78
- #79Chương 79: Giương cao quốc uy!
- #80Chương 80: Là bài quốc ca đầy đanh thép và trong trẻo nhất Tôn Khải từng nghe
- #81Chương 81
- #82Chương 82: Trong nháy mắt đó, Lục Hoài Chinh như nghe thấy tiếng lá thu ngoài cửa sổ rơi xuống mặt đất, lạnh lẽo làm sao
- #83Chương 83
- #84Chương 84
- #85Chương 85: Ngoại truyện Triệu Đại Lâm (1)
- #86Chương 86: Ngoại truyện Triệu Đại Lâm (2)
- #87Chương 87: Ngoại truyện Triệu Đại Lâm (3)
- #88Chương 88: Ngoại truyện Triệu Đại Lâm (4)
- #89Chương 89: Ngoại truyện Triệu Đại Lâm (5)
- #90Chương 90: Tổng hợp các mẩu ngoại truyện
- #91Chương 91: Ngoại truyện 2
- #92Chương 92: Ngoại truyện 3
- #93Chương 93: Ngoại truyện (4): Thanh xuân không phụ cảnh sắc tươi đẹp
- #94Chương 94: Ngoại truyện nhỏ
- #95Chương 95
- #96Chương 96
- #97Chương 97
- #98Chương 98
- #99Chương 99
- #100Chương 100