
Còn tiếp
Ngày Đầu Bếp Bỏ Trốn, Thực Khách Khóc Cạn Nước Mắt
522
Chương
0
Lượt xem
380735
Đề cử
Giới Thiệu Ngày Đầu Bếp Bỏ Trốn, Thực Khách Khóc Cạn Nước Mắt Truyện Chữ
Từ Viễn là một sinh viên đại học vừa tốt nghiệp, không ngờ có một ngày lại bị hệ thống trói buộc.
Hệ thống nói: "Là một đầu bếp, khiến thực khách cảm nhận được mỹ vị là công việc chính."
Hệ thống còn nói: "Là một người sáng tạo mỹ vị, sao có thể để công việc trói buộc?"
Thế là... "Két, nhiệm vụ tháng này, nhận lời mời làm đầu bếp của một quán cơm, làm đủ nửa tháng rồi bỏ trốn! Sẽ được kết toán phần thưởng hệ thống."
Từ Viễn: "Tốt lắm, đồ quỷ!"
Thế là.
Chủ quán cơm: "Không phải tôi khoe, tay nghề đầu bếp nhà tôi tuyệt đỉnh! Hôm đầu tiên anh ta nhận việc, làm thử món thịt heo cắt lát, mùi vị thơm đến nỗi tôi đứng tại chỗ nuốt nước miếng ừng ực."
Lão bản hội sở: "Đừng xem chúng tôi chỉ là một cái hội sở, tôi nói cho các cậu biết, khách hàng đến đây đều là vì tay nghề đầu bếp của chúng tôi! Các cậu gặp hội sở nào cơm nước sánh được quốc yến chưa?"
Tiệm 4S: "Chúng tôi tuy bán xe, nhưng khách hàng đều vì nhà ăn mà đến! Được ăn cơm do Từ sư phụ nấu, không có tiền lương cũng đáng!"
Thực khách: "Ừ ừm! Anh nói đúng, tôi đến hội sở của các anh là để ăn cơm, với mấy cô em chân dài chẳng có tí quan hệ nào..."
Có đầu bếp như vậy, còn lo chuyện làm ăn không đủ thịnh vượng sao? Ngay lúc các ông chủ đang cao hứng...
"Lão bản! Không hay rồi, đầu bếp của chúng ta bỏ trốn!"
Thực khách: "Cái...cái gì? Hả???"
Lão bản: "Trời sập rồi..."
Hệ thống nói: "Là một đầu bếp, khiến thực khách cảm nhận được mỹ vị là công việc chính."
Hệ thống còn nói: "Là một người sáng tạo mỹ vị, sao có thể để công việc trói buộc?"
Thế là... "Két, nhiệm vụ tháng này, nhận lời mời làm đầu bếp của một quán cơm, làm đủ nửa tháng rồi bỏ trốn! Sẽ được kết toán phần thưởng hệ thống."
Từ Viễn: "Tốt lắm, đồ quỷ!"
Thế là.
Chủ quán cơm: "Không phải tôi khoe, tay nghề đầu bếp nhà tôi tuyệt đỉnh! Hôm đầu tiên anh ta nhận việc, làm thử món thịt heo cắt lát, mùi vị thơm đến nỗi tôi đứng tại chỗ nuốt nước miếng ừng ực."
Lão bản hội sở: "Đừng xem chúng tôi chỉ là một cái hội sở, tôi nói cho các cậu biết, khách hàng đến đây đều là vì tay nghề đầu bếp của chúng tôi! Các cậu gặp hội sở nào cơm nước sánh được quốc yến chưa?"
Tiệm 4S: "Chúng tôi tuy bán xe, nhưng khách hàng đều vì nhà ăn mà đến! Được ăn cơm do Từ sư phụ nấu, không có tiền lương cũng đáng!"
Thực khách: "Ừ ừm! Anh nói đúng, tôi đến hội sở của các anh là để ăn cơm, với mấy cô em chân dài chẳng có tí quan hệ nào..."
Có đầu bếp như vậy, còn lo chuyện làm ăn không đủ thịnh vượng sao? Ngay lúc các ông chủ đang cao hứng...
"Lão bản! Không hay rồi, đầu bếp của chúng ta bỏ trốn!"
Thực khách: "Cái...cái gì? Hả???"
Lão bản: "Trời sập rồi..."
Danh Sách Chương Ngày Đầu Bếp Bỏ Trốn, Thực Khách Khóc Cạn Nước Mắt TruyenChu
- #201Chương 201 - Suy nghĩ về công ty của chúng ta đi
- #202Chương 202 - Nhiệm vụ khen thưởng lực lớn như trâu
- #203Chương 203 - Ngươi chỉ để ý ra giá, ta chỉ để ý đáp ứng
- #204Chương 204 - Ngươi xem còn có gì muốn bổ sung
- #205Chương 205 - Ta Viết Không Phải Thực Đơn, Là Tương Lai
- #206Chương 206 - Chi bằng sớm định vị trí
- #207Chương 207 - Đại nhân sao có thể cướp đồ ăn của trẻ con
- #208Chương 208 - Phụ trương phụ trương, Từ ca đến chỗ chúng ta
- #209Chương 209 - Như ngươi vậy thật sự sẽ bị đánh
- #210Chương 210 - Có chút tử vong xã hội
- #211Chương 211 - Ăn Không Ngon Không Trả Tiền
- #212Chương 212 - Ta cũng đi làm cái thẻ hội viên
- #213Chương 213 - Em vẫn là người anh yêu nhất đúng không, vợ yêu
- #214Chương 214 - Không khen ngươi
- #215Chương 215 - Sao các người không làm theo quy trình gì cả
- #216Chương 216 - Khách muốn ăn, có thể gọi là lãng phí
- #217Chương 217 - Phàm là chần chờ một giây, chính là bất kính với Từ ca
- #218Chương 218 - Mẹ 9X không quen dỗ dành con
- #219Chương 219 - Mấy vị đại nhân đang làm gì vậy
- #220Chương 220 - Vẻ mặt con trai không thông minh cho lắm
- #221Chương 221 - Ngươi lừa còn chưa đủ số lần à
- #222Chương 222 - Quá tốt rồi, con trai của hắn không ngốc
- #223Chương 223 - Còn nhỏ tuổi đã biết thủ đồ ăn
- #224Chương 224 - Ta thật đáng chết!
- #225Chương 225 - Tôi nói, lố bịch à
- #226Chương 226 - Mọi người đừng hiểu lầm, tôi không có ý khoe khoang đâu
- #227Chương 227 - Coi như xin nghỉ cũng muốn ăn mỹ thực
- #228Chương 228 - Học trò và Đại sư khác nhau
- #229Chương 229 - Dùng Bữa Cũng Có Thể Ăn Khóc
- #230Chương 230 - Chung quy là ta chống được hết thảy
- #231Chương 231 - Sao lại có người thèm cơm văn phòng của chúng ta
- #232Chương 232 - Dẫn ngươi đi leo núi
- #233Chương 233 - Phần thưởng này là hắn có thể nắm giữ
- #234Chương 234 - Giới trẻ bây giờ làm ăn tùy tiện vậy sao
- #235Chương 235 - Ăn mì gì mà cần mài sữa đậu nành trước, thứ tự đáng sợ thế
- #236Chương 236 - Ngày đầu khai trương, doanh thu con số không
- #237Chương 237 - Từ ca đi đâu
- #238Chương 238 - Lão bản, mì của ngươi sao lại có mùi thiu
- #239Chương 239 - Các ngươi không cảm thấy khẩu vị của mình kỳ quái sao
- #240Chương 240 - Buồn Tè Đúng Lúc
- #241Chương 241 - Chuyến Đi Khó Nhằn Nhất
- #242Chương 242 - Ngươi đắc ý cái gì
- #243Chương 243 - Tưới đúng nhà cây phát tài
- #244Chương 244 - Ông trời hiển linh
- #245Chương 245 - Ta không bị tẩy não đi
- #246Chương 246 - Các loại đói bụng
- #247Chương 247 - Đói Bụng Muốn Gọi 120
- #248Chương 248 - Vẫn còn quá ít người
- #249Chương 249 - Nàng cũng không dám nói, nàng cũng không dám hỏi
- #250Chương 250 - Khóa Dân Mạng Này Thật Là Lợi Hại