
Còn tiếp
Ngày Đầu Bếp Bỏ Trốn, Thực Khách Khóc Cạn Nước Mắt
522
Chương
0
Lượt xem
380735
Đề cử
Giới Thiệu Ngày Đầu Bếp Bỏ Trốn, Thực Khách Khóc Cạn Nước Mắt Truyện Chữ
Từ Viễn là một sinh viên đại học vừa tốt nghiệp, không ngờ có một ngày lại bị hệ thống trói buộc.
Hệ thống nói: "Là một đầu bếp, khiến thực khách cảm nhận được mỹ vị là công việc chính."
Hệ thống còn nói: "Là một người sáng tạo mỹ vị, sao có thể để công việc trói buộc?"
Thế là... "Két, nhiệm vụ tháng này, nhận lời mời làm đầu bếp của một quán cơm, làm đủ nửa tháng rồi bỏ trốn! Sẽ được kết toán phần thưởng hệ thống."
Từ Viễn: "Tốt lắm, đồ quỷ!"
Thế là.
Chủ quán cơm: "Không phải tôi khoe, tay nghề đầu bếp nhà tôi tuyệt đỉnh! Hôm đầu tiên anh ta nhận việc, làm thử món thịt heo cắt lát, mùi vị thơm đến nỗi tôi đứng tại chỗ nuốt nước miếng ừng ực."
Lão bản hội sở: "Đừng xem chúng tôi chỉ là một cái hội sở, tôi nói cho các cậu biết, khách hàng đến đây đều là vì tay nghề đầu bếp của chúng tôi! Các cậu gặp hội sở nào cơm nước sánh được quốc yến chưa?"
Tiệm 4S: "Chúng tôi tuy bán xe, nhưng khách hàng đều vì nhà ăn mà đến! Được ăn cơm do Từ sư phụ nấu, không có tiền lương cũng đáng!"
Thực khách: "Ừ ừm! Anh nói đúng, tôi đến hội sở của các anh là để ăn cơm, với mấy cô em chân dài chẳng có tí quan hệ nào..."
Có đầu bếp như vậy, còn lo chuyện làm ăn không đủ thịnh vượng sao? Ngay lúc các ông chủ đang cao hứng...
"Lão bản! Không hay rồi, đầu bếp của chúng ta bỏ trốn!"
Thực khách: "Cái...cái gì? Hả???"
Lão bản: "Trời sập rồi..."
Hệ thống nói: "Là một đầu bếp, khiến thực khách cảm nhận được mỹ vị là công việc chính."
Hệ thống còn nói: "Là một người sáng tạo mỹ vị, sao có thể để công việc trói buộc?"
Thế là... "Két, nhiệm vụ tháng này, nhận lời mời làm đầu bếp của một quán cơm, làm đủ nửa tháng rồi bỏ trốn! Sẽ được kết toán phần thưởng hệ thống."
Từ Viễn: "Tốt lắm, đồ quỷ!"
Thế là.
Chủ quán cơm: "Không phải tôi khoe, tay nghề đầu bếp nhà tôi tuyệt đỉnh! Hôm đầu tiên anh ta nhận việc, làm thử món thịt heo cắt lát, mùi vị thơm đến nỗi tôi đứng tại chỗ nuốt nước miếng ừng ực."
Lão bản hội sở: "Đừng xem chúng tôi chỉ là một cái hội sở, tôi nói cho các cậu biết, khách hàng đến đây đều là vì tay nghề đầu bếp của chúng tôi! Các cậu gặp hội sở nào cơm nước sánh được quốc yến chưa?"
Tiệm 4S: "Chúng tôi tuy bán xe, nhưng khách hàng đều vì nhà ăn mà đến! Được ăn cơm do Từ sư phụ nấu, không có tiền lương cũng đáng!"
Thực khách: "Ừ ừm! Anh nói đúng, tôi đến hội sở của các anh là để ăn cơm, với mấy cô em chân dài chẳng có tí quan hệ nào..."
Có đầu bếp như vậy, còn lo chuyện làm ăn không đủ thịnh vượng sao? Ngay lúc các ông chủ đang cao hứng...
"Lão bản! Không hay rồi, đầu bếp của chúng ta bỏ trốn!"
Thực khách: "Cái...cái gì? Hả???"
Lão bản: "Trời sập rồi..."
Danh Sách Chương Ngày Đầu Bếp Bỏ Trốn, Thực Khách Khóc Cạn Nước Mắt TruyenChu
- #251Chương 251 - Gọi gì lão bản, gọi Từ ca
- #252Chương 252 - Vạn người đổ máu cầu xin địa chỉ quán
- #253Chương 253 - Lĩnh Nhiệm Vụ Tiến Độ
- #254Chương 254 - Các ngươi muốn lẫn nhau trách cứ à
- #255Chương 255 - Nước đến chân mới nhảy, nhường ngươi chơi rõ ràng
- #256Chương 256 - Nói Chuyện Tình Cảm Tốn Thương
- #257Chương 257 - Tự mình đào hố chôn mình
- #258Chương 258 - Phá vỡ
- #259Chương 259 - Ai bảo ta không ăn
- #260Chương 260 - Hóa ra đồ ăn ở khu phục vụ lại ngon đến vậy
- #261Chương 261 - Nhớ Tới Y Bình Đi Lấy Tiền Đêm Đó Dưới Mưa
- #262Chương 262 - Lão Ổ Chuột Lại Hồi Xuân
- #263Chương 263 - Ngươi nhận mệnh đi
- #264Chương 264 - Ngươi nghe lầm
- #265Chương 265 - Ai quy định đồng nghiệp không thể đến đây tiêu phí
- #266Chương 266 - Thương trường đến tay
- #267Chương 267 - Lão bản mới tốt sẽ
- #268Chương 268 - Mê người đến cả lão tổ tông cũng muốn khen thưởng
- #269Chương 269 - Vội vàng đi bày sạp
- #270Chương 270 - Khe nằm, hóa ra không phải đùa
- #271Chương 271 - Hậu thuẫn của ngươi cứng thật đấy
- #272Chương 272 - Dùng phép thuật đánh bại phép thuật
- #273Chương 273 - Tới trước được trước, số lượng có hạn
- #274Chương 274 - Không Giống Nhau
- #275Chương 275 - Tôi trả tiền thuê chính quầy hàng của mình
- #276Chương 276 - Đây là một câu chuyện kinh dị
- #277Chương 277 - Dương quản lý thực sự là người tốt!
- #278Chương 278 - Ngươi bị khai trừ khỏi giới sành ăn
- #279Chương 279 - Hạn Mua Xuất Hiện
- #280Chương 280 - Được hắn chân truyền
- #281Chương 281 - Sao bọn họ lại gặp được chuyện tốt thế này
- #282Chương 282 - Nghĩ nhiều quá dễ tẩu hỏa nhập ma
- #283Chương 283 - Khuê mật muốn tuyệt giao
- #284Chương 284 - Nhanh Đi Xếp Hàng Giúp Ta Mua Bánh Rán
- #285Chương 285 - Muốn ăn bánh rán à
- #286Chương 286 - Giữa lúc nhảy lầu và ăn bánh rán, lựa chọn ăn bánh rán
- #287Chương 287 - Hắn muốn đi khắp toàn quốc
- #288Chương 288 - Ta chính là người Thái Thị
- #289Chương 289 - So với phát tiền thưởng còn cao hứng hơn
- #290Chương 290 - Chỉ Cần Hắn Che Lấp Kỹ, Sẽ Không Ai Nhận Ra
- #291Chương 291 - Tiếp tục như vậy không ổn
- #292Chương 292 - Mùa xuân của ta đến rồi
- #293Chương 293 - Cái Gì Mẹ Ngươi Nhận Lầm Người
- #294Chương 294 - Cái gì mua bánh rán, tôi đến đây là để làm việc!
- #295Chương 295 - Đây Là Ta Phải Làm
- #296Chương 296 - Đều là fan ngàn năm, còn ra vẻ bình tĩnh cái gì
- #297Chương 297 - Hắn Từ ca đâu, bánh rán của hắn đâu
- #298Chương 298 - Bác trai bác gái uy lực
- #299Chương 299 - Ngươi lặn lội từ Bình Thành đến đây
- #300Chương 300 - Trả ta bánh rán tiểu ca