
Còn tiếp
Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ
108
Chương
0
Lượt xem
326428
Đề cử
Giới Thiệu Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ Truyện Chữ
Tên gốc: 炽风
Tác giả: Thời Kỳ
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt ngào, Học đường, Con cưng của trời
Số chương: 98 chương (78 chương chính truyện + 20 chương NT)
Edit: Vanna
Giới thiệu
Ninh Miên được không ít học sinh ở trường THPT số 1 Minh Đức biết đến vì năm nào cô cũng ngồi chễm chệ ở vị trí đầu bảng, là hình mẫu tiêu chuẩn của học sinh ba tốt.
Mãi cho đến một ngày nào đó, vị trí đầu bảng của cô bị chiếm mất.
Người chiếm vị trí không ai khác chính là chàng thiếu niên nghìn năm đứng ở vị trí chót bảng, Tạ Ứng.
Từ đó về sau, Ninh Miên vùi đầu dùi mài kinh sử thâu đêm suốt sáng, cô thề sẽ giành lại vị trí đầu bảng.
Kết quả kỳ thi tháng sau vừa ra, Minh Miên vội vọt lên nhìn danh sách top 100, cô lại thấy cái tên Tạ Ứng kia, người đã hai lần liên tiếp giành được vị trí đầu bảng, cậu đang được bạn bè vây xung quanh.
Chàng thiếu niên mặc bộ đồng phục rộng thùng thình, vẻ mặt thản nhiên, đôi mắt đào hoa hơi nhếch lên, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý, mỉm cười khoe khoang: “Đạt được vị trí thứ nhất rất dễ dàng.”
Ninh Miên: “…….”
Nghe nói yêu sớm sẽ ảnh hưởng tới học tập, vì để giành lại vị trí thứ nhất, từ đó về sau, Minh Miên chính thức trở thành nhân viên chuyển phát nhanh thư tình tới cho Tạ Ứng.
Không ngại nhọc nhằn, ngày đêm cô chăm chỉ nhét thư tình của các bạn nữ trong trường vào ngăn bàn của Tạ Ứng, cô chỉ hy vọng sớm ngày có thể tạo nên một đoạn giai thoại truyền kỳ.
Ngày nọ, thư tình mới chỉ kịp nhét vào một nửa.
Cổ áo của Ninh Miên bỗng bị ai đó nhấc lên, phía sau truyền đến một tiếng ‘chậc’: “Thèm được yêu đương với tôi như vậy cơ à?”
Trải qua quãng thời gian nỗ lực không ngừng nghỉ, Ninh Miên trịnh trọng giành lại vị trí vốn thuộc về cô.
Kì thi tuyển sinh đại học kết thúc, phòng tuyển sinh của trường đại học Bắc Kinh gọi điện thoại tới để thảo luận về các điều khoản, Tạ Ứng là người tiếp điện thoại.
Cậu cười như không cười, đôi mắt liếc Ninh Miên đang đứng ở bên cạnh, mở miệng: “Thầy ạ, bọn em không có yêu cầu gì đâu ạ.”
Thầy giáo nhẹ nhàng thở ra, vừa định nói chuyện tiếp.
Tạ Ứng lại nói tiếp: “Bọn em chỉ cần một căn hộ đôi không quá lớn, một chiếc giường là đủ rồi ạ.”
Thầy giáo: “…….”
-Một tay chơi đàn ghi-ta kiêu ngạo, cợt nhả x Cô nàng học sinh giỏi biết cách dỗ dành
Tag: Dốc lòng, Ngọt văn, Nhẹ nhàng
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Ninh Miên, Tạ Ứng ┃ Nhân vật phụ: ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Anh không phải tới để cứu rỗi, anh tới là để yêu cô.
Lập ý: Học tập thật chăm chỉ và phấn đấu hết mình để giành được vị trí đầu bảng.
Tác giả: Thời Kỳ
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt ngào, Học đường, Con cưng của trời
Số chương: 98 chương (78 chương chính truyện + 20 chương NT)
Edit: Vanna
Giới thiệu
Ninh Miên được không ít học sinh ở trường THPT số 1 Minh Đức biết đến vì năm nào cô cũng ngồi chễm chệ ở vị trí đầu bảng, là hình mẫu tiêu chuẩn của học sinh ba tốt.
Mãi cho đến một ngày nào đó, vị trí đầu bảng của cô bị chiếm mất.
Người chiếm vị trí không ai khác chính là chàng thiếu niên nghìn năm đứng ở vị trí chót bảng, Tạ Ứng.
Từ đó về sau, Ninh Miên vùi đầu dùi mài kinh sử thâu đêm suốt sáng, cô thề sẽ giành lại vị trí đầu bảng.
Kết quả kỳ thi tháng sau vừa ra, Minh Miên vội vọt lên nhìn danh sách top 100, cô lại thấy cái tên Tạ Ứng kia, người đã hai lần liên tiếp giành được vị trí đầu bảng, cậu đang được bạn bè vây xung quanh.
Chàng thiếu niên mặc bộ đồng phục rộng thùng thình, vẻ mặt thản nhiên, đôi mắt đào hoa hơi nhếch lên, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý, mỉm cười khoe khoang: “Đạt được vị trí thứ nhất rất dễ dàng.”
Ninh Miên: “…….”
Nghe nói yêu sớm sẽ ảnh hưởng tới học tập, vì để giành lại vị trí thứ nhất, từ đó về sau, Minh Miên chính thức trở thành nhân viên chuyển phát nhanh thư tình tới cho Tạ Ứng.
Không ngại nhọc nhằn, ngày đêm cô chăm chỉ nhét thư tình của các bạn nữ trong trường vào ngăn bàn của Tạ Ứng, cô chỉ hy vọng sớm ngày có thể tạo nên một đoạn giai thoại truyền kỳ.
Ngày nọ, thư tình mới chỉ kịp nhét vào một nửa.
Cổ áo của Ninh Miên bỗng bị ai đó nhấc lên, phía sau truyền đến một tiếng ‘chậc’: “Thèm được yêu đương với tôi như vậy cơ à?”
Trải qua quãng thời gian nỗ lực không ngừng nghỉ, Ninh Miên trịnh trọng giành lại vị trí vốn thuộc về cô.
Kì thi tuyển sinh đại học kết thúc, phòng tuyển sinh của trường đại học Bắc Kinh gọi điện thoại tới để thảo luận về các điều khoản, Tạ Ứng là người tiếp điện thoại.
Cậu cười như không cười, đôi mắt liếc Ninh Miên đang đứng ở bên cạnh, mở miệng: “Thầy ạ, bọn em không có yêu cầu gì đâu ạ.”
Thầy giáo nhẹ nhàng thở ra, vừa định nói chuyện tiếp.
Tạ Ứng lại nói tiếp: “Bọn em chỉ cần một căn hộ đôi không quá lớn, một chiếc giường là đủ rồi ạ.”
Thầy giáo: “…….”
-Một tay chơi đàn ghi-ta kiêu ngạo, cợt nhả x Cô nàng học sinh giỏi biết cách dỗ dành
Tag: Dốc lòng, Ngọt văn, Nhẹ nhàng
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Ninh Miên, Tạ Ứng ┃ Nhân vật phụ: ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Anh không phải tới để cứu rỗi, anh tới là để yêu cô.
Lập ý: Học tập thật chăm chỉ và phấn đấu hết mình để giành được vị trí đầu bảng.
Danh Sách Chương Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ TruyenChu
- #51Chương 51: Tớ cũng vậy
- #52Chương 52: Anh Ứng
- #53Chương 53: Em sẽ cố gắng thi lại hạng nhất
- #54Chương 54: Chọc cho Diêm La Vương tức chết
- #55Chương 55: Rốt cuộc chị tôi nhìn trúng anh ở điểm nào nữa?
- #56Chương 56: Hạng nhất của bọn họ
- #57Chương 57: Em trai hay chồng
- #58Chương 58: Cậu không muốn để cô một mình nữa
- #59Chương 59: Muốn cưng chiều bạn gái một chút
- #60Chương 60: Không tham gia nữa
- #61Chương 61: Tớ có quà cho cậu
- #62Chương 62: Dịu dàng như ánh trăng
- #63Chương 63: Nụ hôn
- #64Chương 64: Tôi đau lòng cho cậu ấy
- #65Chương 65: …… Tớ thích cậu lắm
- #66Chương 66: Tớ là Tạ Ứng mà
- #67Chương 67: Đan khăn
- #68Chương 68: Cô hy vọng mình cứ ngốc nghếch như thế này mãi
- #69Chương 69: Đang uống nước
- #70Chương 70: Cô cũng là điều tốt đẹp nhất của cậu
- #71Chương 71: Viên kẹo đang dần tan ra
- #72Chương 72: Không thiếu một thứ nào, cũng không bỏ sót một thứ nào
- #73Chương 73: Tạ Ứng của cô
- #74Chương 74: Một mái nhà
- #75Chương 75: Vạch ra một phạm vi
- #76Chương 76: Cô đã nắm được, màu sắc của gió
- #77Chương 77: Môi chạm môi nói chuyện
- #78Chương 78: Không phải cậu cứu rỗi, cậu chỉ đến để yêu cô….. (Hoàn chính văn)
- #79Chương 79: Ngoại truyện: Không nỡ để anh chịu ấm ức
- #80Chương 80: Thích một người đến thế
- #81Chương 81: Bắc Đại cũng được
- #82Chương 82: Anh có thể chạm vào chỗ này của em lâu một chút không?
- #83Chương 83: Không cần quá rộng, một chiếc giường là vừa đẹp
- #84Chương 84: Học cách yêu đương vụng trộm với chồng?
- #85Chương 85: …… Hiện tại, em trưởng thành rồi
- #86Chương 86: Bạn gái cũng xót anh mà
- #87Chương 87: Anh ấy là chồng cũ của tôi
- #88Chương 88: Nếu anh tỉnh lại, em sẽ gả cho anh
- #89Chương 89: Sáu nghìn năm trăm ba mươi tiếng
- #90Chương 90: Muốn làm thế nào thì làm thế nấy
- #91Chương 91: Hối hận vì đã không đánh thức anh dậy
- #92Chương 92: Cô và Tạ Ứng ở chung một phòng
- #93Chương 93: Bây giờ muốn em chịu trách nhiệm với anh
- #94Chương 94: Chúng ta kết hôn đi
- #95Chương 95: Cuối cùng cô cũng đã có một mái ấm
- #96Chương 96: Đây là tín ngưỡng duy nhất trong đời cô
- #97Chương 97: Có những người dùng con cái để chữa lành tuổi thơ
- #98Chương 98: Giống như mùa hè sở hữu ngọn gió rực cháy ba mươi chín độ (Hoàn toàn văn)
- #99Chương 99
- #100Chương 100