
Còn tiếp
Nhân Dục
356
Chương
0
Lượt xem
375703
Đề cử
Giới Thiệu Nhân Dục Truyện Chữ
Con người sinh ra bởi Dục. Sống trong đời cũng vì Dục. Chết đi rồi, Dục có tan không?
Từ Công Tử Thắng Trì - bậc thầy của thể loại tu chân triết lý - sẽ đưa bạn vào một thế giới huyền ảo nhưng cũng rất thật qua tác phẩm Nhân Dục.
Truyện xoay quanh Tiểu Bạch, một chàng trai trẻ với khả năng đặc biệt: nhìn thấu dục vọng ẩn sâu trong tâm can mỗi người. Cậu chỉ muốn dùng đôi mắt này để lặng lẽ quan sát thế gian, nhưng định mệnh không cho phép. Một lần ra tay cứu người đã đẩy cậu vào con đường không thể quay đầu.
Điều gì làm nên sự khác biệt của "Nhân Dục"?
Tu chân không chỉ có đánh giết: Đây là hành trình tu tâm, soi chiếu bản ngã, đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi lớn của đời người về thiện - ác, thật - giả.Tư tưởng triết học sâu sắc: Lồng ghép khéo léo triết lý Đạo – Phật vào từng tình tiết, khiến mỗi bước trưởng thành của nhân vật chính đều là một lần giác ngộ.Bút pháp trầm ổn, tinh tế: Không dồn dập kịch tính, mà chậm rãi khắc họa tâm lý, phơi bày những góc khuất trần trụi nhất của nhân tính.Nếu bạn đã mệt mỏi với những truyện tu tiên "mì ăn liền", hãy đến với Nhân Dục để tìm kiếm sự lắng đọng và những suy ngẫm đáng giá.
Từ Công Tử Thắng Trì - bậc thầy của thể loại tu chân triết lý - sẽ đưa bạn vào một thế giới huyền ảo nhưng cũng rất thật qua tác phẩm Nhân Dục.
Truyện xoay quanh Tiểu Bạch, một chàng trai trẻ với khả năng đặc biệt: nhìn thấu dục vọng ẩn sâu trong tâm can mỗi người. Cậu chỉ muốn dùng đôi mắt này để lặng lẽ quan sát thế gian, nhưng định mệnh không cho phép. Một lần ra tay cứu người đã đẩy cậu vào con đường không thể quay đầu.
Điều gì làm nên sự khác biệt của "Nhân Dục"?
Tu chân không chỉ có đánh giết: Đây là hành trình tu tâm, soi chiếu bản ngã, đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi lớn của đời người về thiện - ác, thật - giả.Tư tưởng triết học sâu sắc: Lồng ghép khéo léo triết lý Đạo – Phật vào từng tình tiết, khiến mỗi bước trưởng thành của nhân vật chính đều là một lần giác ngộ.Bút pháp trầm ổn, tinh tế: Không dồn dập kịch tính, mà chậm rãi khắc họa tâm lý, phơi bày những góc khuất trần trụi nhất của nhân tính.Nếu bạn đã mệt mỏi với những truyện tu tiên "mì ăn liền", hãy đến với Nhân Dục để tìm kiếm sự lắng đọng và những suy ngẫm đáng giá.
Danh Sách Chương Nhân Dục TruyenChu
- #101Chương 101 - Trước ải sinh tử, nào kể sang hèn
- #102Chương 102 - Vinh hoa chẳng qua cũng chỉ theo thân này
- #103Chương 103 - Đôi én lượn bay trên biển liên kiều
- #104Chương 104 - Trêu ghẹo yêu kiều phiêu bạt nhà ai
- #105Chương 105 - Dưới ánh sao, hắn mỉm cười
- #106Chương 106 - Triều dâng kim quang tử điện
- #107Chương 107 - Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau
- #108Chương 108 - Xả thân lao vào lửa, phụ lời quân hẹn
- #109Chương 109 - Sát kiếp khắp nơi, cuối cùng đẫm máu
- #110Chương 110 - Nhược Thủy mịt mờ ức tròn khuyết
- #111Chương 111 - Thảm thương không lệ, bi ai khuynh thành
- #112Chương 112 - Tỉnh cơn hoài niệm, tiếc thương thay tiếng khóc mới
- #113Chương 113 - Lòng thẹn tự biết, ngại người hỏi han
- #114Chương 114 - Cảm giác mộng ung dung, vết hằn còn đó
- #115Chương 115 - Quân tử chưa từng chán ghét son ngọc
- #116Chương 116 - Sóng ngầm gió nổi lặng lẽ kéo đến
- #117Chương 117 - Khoe khoang tự mãn, chuốc lấy bẽ bàng
- #118Chương 118 - Khi đó quá ngông cuồng, quên chừa đường lui
- #119Chương 119 - Eo quấn trăm ngàn, trở về từ Ô Do
- #120Chương 120 - Tâm kết này, thiện cũng trả thù
- #121Chương 121 - Mắt lạnh cười nhìn ma cẩu đấu
- #122Chương 122 - Ác Quả Đầy Tràn, Một Lưới Bắt Gọn
- #123Chương 123 - Vạn dặm dưới chân, đạp bằng sóng cả
- #124Chương 124 - Tình lang biển xanh từ trên trời rơi xuống
- #125Chương 125 - Dưới ánh trăng, tai kề tóc mai
- #126Chương 126 - Vong tình chỉ hận phiền lòng nhiều
- #127Chương 127 - Sự Thẩm Phán
- #128Chương 128 - Láng giềng hung hãn, lấy sức mạnh bàn bang giao
- #129Chương 129 - Một nhát chém, vạn ngàn hào quang
- #130Chương 130 - Phong mang kim cổ đao trong lồng ngực
- #131Chương 131 - Khổ vui duy nguyện thành đôi đẹp
- #132Chương 132 - Vương hầu trong ngoài, cùng chỉ nhau là giặc
- #133Chương 133 - Áo vải cười nói, uy nghi tự có
- #134Chương 134 - Văn tự phương chính luận tôn ti
- #135Chương 135 - Chuyện cười hoang đường hoàn toàn có thật
- #136Chương 136 - Cả thành phụ bạc, tên uổng lưu
- #137Chương 137 - Tặng xe còn tặng cả áo choàng
- #138Chương 138 - Đời này, Anh Lưu qua đi là xong
- #139Chương 139 - Thuyền liền vỡ nát, xoáy thành băng tan
- #140Chương 140 - Sát ý lạnh thấu, thủy long ngưng tụ
- #141Chương 141 - Máu tanh, hoang mang và những ngờ vực tình cảm
- #142Chương 142 - Gió Tây Gây Loạn Yến Tiên Đình
- #143Chương 143 - Lời Thánh Soi Thấu, Lạnh Tựa Lưỡi Dao
- #144Chương 144 - Đạp nát quỳnh lâu tầng cao nhất
- #145Chương 145 - Oan gia ngõ hẹp, yêu hận quấn thân
- #146Chương 146 - Thiên tâm không nói, này tâm thật
- #147Chương 147 - Thân là u lan, chẳng hay hương
- #148Chương 148 - Tâm minh không nhuộm, ấy là biết thường
- #149Chương 149 - Thuốc tốt chuyên trị chứng không phục
- #150Chương 150 - Lò bạc soi rọi ánh than tuyết