
Còn tiếp
Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin
87
Chương
0
Lượt xem
326806
Đề cử
Giới Thiệu Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin Truyện Chữ
Thể loại: Diễn sinh, Ngôn tình, Cận đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Song khiết, Lịch sử, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp, Phương Tây, Kim bài đề cử, 1v1, Thị giác nữ chủ
Văn Án
Sau khi giành quán quân cuộc thi dương cầm quốc tế Chopin, cô vĩnh viễn đánh mất khả năng biểu diễn trên những phím đàn.
Từ đó, tất cả nhiệt huyết và chân thành đều được chôn sâu trong tim, nghệ sĩ dương cầm trở thành quá khứ, còn cây đàn lại hóa thành nỗi tiếc nuối không thể bù đắp suốt đời.
Một biến cố bất ngờ đã đưa cô lạc đến thế kỷ XIX — nơi tinh tú hội tụ, thời đại rực rỡ của những nghệ sĩ vĩ đại. Giữa ánh hào quang lấp lánh ấy, cô tìm đến nương nhờ một gia đình quý tộc ấm êm và hòa thuận.
Cho đến khi gặp người thanh niên mảnh mai đang lặng yên giữa vườn hồng, cô mới nhận ra mọi nốt nhạc trên đời cũng không thể đẹp đẽ bằng chính con người ấy.
Từ đó về sau, anh không cần phải giữ lại dải lụa buộc tóc phớt hồng ấy nữa, cũng chẳng phải gom góp những bức thư thành nỗi buồn của riêng mình.
Từ đó về sau, anh chính là âm nhạc của tôi, tôi chỉ viết nên những nốt nhạc thuộc về anh, và chỉ đàn vì anh mà thôi.
Piano × Piano; Thi sĩ dương cầm × Quán quân Chopin
Tất cả các nhân vật nhạc sĩ, nghệ sĩ, nhà văn trong truyện đều lấy cảm hứng từ người thật trong lịch sử nhưng được tác giả sáng tạo thêm.
[Ca khúc chủ đề: Clementine – "Chopin Et Toi"]
[Khúc duyên khởi: Chopin – "Nocturne in E Flat Major"]
Thể loại: Tình hữu độc chung, lãng mạn phương Tây, xuyên không, phái sinh lịch sử, nhẹ nhàng
Góc nhìn nhân vật chính: Aurora × Fryderyk Chopin
Nhân vật phụ: Franz Liszt, Hector Berlioz, Victor Hugo...
Khác: Thế kỷ XIX, nhạc sĩ, cổ điển, chủ nghĩa lãng mạn
Một câu giới thiệu: Gặp gỡ thi sĩ của phím đàn
Chủ đề: Trước khi gặp anh, anh là sự cứu rỗi của tôi. Sau khi gặp anh, tôi nguyện trở thành ánh bình minh của riêng anh.
truyenfull
Văn Án
Sau khi giành quán quân cuộc thi dương cầm quốc tế Chopin, cô vĩnh viễn đánh mất khả năng biểu diễn trên những phím đàn.
Từ đó, tất cả nhiệt huyết và chân thành đều được chôn sâu trong tim, nghệ sĩ dương cầm trở thành quá khứ, còn cây đàn lại hóa thành nỗi tiếc nuối không thể bù đắp suốt đời.
Một biến cố bất ngờ đã đưa cô lạc đến thế kỷ XIX — nơi tinh tú hội tụ, thời đại rực rỡ của những nghệ sĩ vĩ đại. Giữa ánh hào quang lấp lánh ấy, cô tìm đến nương nhờ một gia đình quý tộc ấm êm và hòa thuận.
Cho đến khi gặp người thanh niên mảnh mai đang lặng yên giữa vườn hồng, cô mới nhận ra mọi nốt nhạc trên đời cũng không thể đẹp đẽ bằng chính con người ấy.
Từ đó về sau, anh không cần phải giữ lại dải lụa buộc tóc phớt hồng ấy nữa, cũng chẳng phải gom góp những bức thư thành nỗi buồn của riêng mình.
Từ đó về sau, anh chính là âm nhạc của tôi, tôi chỉ viết nên những nốt nhạc thuộc về anh, và chỉ đàn vì anh mà thôi.
Piano × Piano; Thi sĩ dương cầm × Quán quân Chopin
Tất cả các nhân vật nhạc sĩ, nghệ sĩ, nhà văn trong truyện đều lấy cảm hứng từ người thật trong lịch sử nhưng được tác giả sáng tạo thêm.
[Ca khúc chủ đề: Clementine – "Chopin Et Toi"]
[Khúc duyên khởi: Chopin – "Nocturne in E Flat Major"]
Thể loại: Tình hữu độc chung, lãng mạn phương Tây, xuyên không, phái sinh lịch sử, nhẹ nhàng
Góc nhìn nhân vật chính: Aurora × Fryderyk Chopin
Nhân vật phụ: Franz Liszt, Hector Berlioz, Victor Hugo...
Khác: Thế kỷ XIX, nhạc sĩ, cổ điển, chủ nghĩa lãng mạn
Một câu giới thiệu: Gặp gỡ thi sĩ của phím đàn
Chủ đề: Trước khi gặp anh, anh là sự cứu rỗi của tôi. Sau khi gặp anh, tôi nguyện trở thành ánh bình minh của riêng anh.
truyenfull
Danh Sách Chương Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin TruyenChu
- #1Chương 1: Ta nói lời từ biệt với người, là để một lần nữa trở về bên người
- #2Chương 2: Người biểu diễn thứ hai khiến anh hài lòng
- #3Chương 3: Khi bị nhà gái cầu hôn là cảm giác thế nào
- #4Chương 4: Trải nghiệm sắp bị nam thần cho vào danh sách đen là như thế nào
- #5Chương 5: Lần đầu cầu hôn, nghiệp vụ còn non, mong ngài thông cảm
- #6Chương 6: Chỉ một đồng Louis vàng, cô đã có thể đổi lấy một đời không tiếc nuối
- #7Chương 7: Tôi là François Pichon, một nhà văn
- #8Chương 8: Điều quý giá nhất... còn xa không chỉ có vậy
- #9Chương 9: Chỉ cần anh mở lời, Paris sẽ không còn bí mật
- #10Chương 10: Địa ngục và thiên đường, còn dương cầm là nhân gian của cô
- #11Chương 11: Chiếc dương cầm dành riêng cho Chopin
- #12Chương 12: Đó là giai điệu anh từng khẽ ngân nga cho cô nghe
- #13Chương 13: 'Chopin' rồi cũng sẽ trở thành họ của cô
- #14Chương 14: Cái giá phải trả để có được dương cầm
- #15Chương 15: Hóa ra anh lại thích Liszt đến thế
- #16Chương 16: Món quà đáp lễ dành cho quý ngài nhà văn
- #17Chương 17: Lẽ nào mọi lý do em cần đều chỉ có thể là Chopin sao?
- #18Chương 18: Sau lưng là ba ngàn ánh đèn, mỗi người một niềm vui nỗi buồn riêng
- #19Chương 19: Thừa nhận đi, Fred, anh đã sa vào tình yêu rồi
- #20Chương 20: Aurora, anh muốn gặp em
- #21Chương 21: Tại sao em chỉ cần nhìn một cái đã nhận ra Liszt?
- #22Chương 22: Lãnh địa của nghệ sĩ dương cầm, nhà văn tránh sang một bên
- #23Chương 23: Chơi thử Liszt đi, chỉ đàn mỗi Chopin thì phí quá!
- #24Chương 24: Tôi không biết chơi dương cầm, chỉ biết nắm tay em thôi
- #25Chương 25: Ba chữ ký và cơn bão đang âm thầm nổi lên
- #26Chương 26: Cô tuyệt đối xứng đáng, nghệ sĩ dương cầm
- #27Chương 27: François, rốt cuộc anh là ai?
- #28Chương 28: Một nhà văn chỉ có kỹ năng sáng tác... thì viết thư tình thế nào?
- #29Chương 29: Đương nhiên là triệu hồi vòng bạn bè rồi
- #30Chương 30: Những lời này chỉ được phép nói cho mình anh nghe
- #31Chương 31: Anh chỉ nguyện để em tự tay gỡ xuống mọi lớp ngụy trang của mình
- #32Chương 32: Từ bỏ Chopin nghĩa là anh sẽ giúp em cướp Liszt
- #33Chương 33: Người phụ nữ kia là nữ nghệ sĩ dương cầm xuất sắc nhất Paris hiện tại
- #34Chương 34: Một nghệ sĩ dương cầm và một nữ ca sĩ
- #35Chương 35: Bó hoa chỉ dành riêng cho Aurora
- #36Chương 36: Chopin? Anh ấy vẫn chưa bị hủy hôn sao?
- #37Chương 37: Những bậc thầy diễn xuất của giới soạn nhạc
- #38Chương 38: Ý nghĩa của cách xưng hô đúng và biệt danh
- #39Chương 39: Anh lắng nghe tình yêu trong mưa
- #40Chương 40: Tỉnh giấc giữa đau đớn, mới hay em đã luôn ở bên anh
- #41Chương 41: Khúc Scherzo của Chopin trước nay chưa từng là một khúc scherzo
- #42Chương 42: Hãy tiếp tục ghét tôi, bởi tôi nhất định sẽ mang đi báu vật của bà
- #43Chương 43: Ngài François Pichon, sự lừa dối nhất định sẽ phải trả giá
- #44Chương 44: Tiểu thư và quý ngài, hai người còn lề mề trên đó đến bao giờ nữa!
- #45Chương 45: Rốt cuộc là ai làm lộ tin tức vậy, tôi muốn tuyệt giao với người đó
- #46Chương 46: Một nghệ sĩ dương cầm không biết đầu tư không phải một nhà văn giỏi
- #47Chương 47: Chopin? Hôn sự của anh ta tan thành mây khói từ lâu rồi
- #48Chương 48: 'François, chúng ta kết hôn đi.'
- #49Chương 49: Câu trả lời của anh
- #50Chương 50: 'Người đàn ông này là của tôi.'