
Còn tiếp
Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin
87
Chương
0
Lượt xem
326806
Đề cử
Giới Thiệu Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin Truyện Chữ
Thể loại: Diễn sinh, Ngôn tình, Cận đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Song khiết, Lịch sử, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp, Phương Tây, Kim bài đề cử, 1v1, Thị giác nữ chủ
Văn Án
Sau khi giành quán quân cuộc thi dương cầm quốc tế Chopin, cô vĩnh viễn đánh mất khả năng biểu diễn trên những phím đàn.
Từ đó, tất cả nhiệt huyết và chân thành đều được chôn sâu trong tim, nghệ sĩ dương cầm trở thành quá khứ, còn cây đàn lại hóa thành nỗi tiếc nuối không thể bù đắp suốt đời.
Một biến cố bất ngờ đã đưa cô lạc đến thế kỷ XIX — nơi tinh tú hội tụ, thời đại rực rỡ của những nghệ sĩ vĩ đại. Giữa ánh hào quang lấp lánh ấy, cô tìm đến nương nhờ một gia đình quý tộc ấm êm và hòa thuận.
Cho đến khi gặp người thanh niên mảnh mai đang lặng yên giữa vườn hồng, cô mới nhận ra mọi nốt nhạc trên đời cũng không thể đẹp đẽ bằng chính con người ấy.
Từ đó về sau, anh không cần phải giữ lại dải lụa buộc tóc phớt hồng ấy nữa, cũng chẳng phải gom góp những bức thư thành nỗi buồn của riêng mình.
Từ đó về sau, anh chính là âm nhạc của tôi, tôi chỉ viết nên những nốt nhạc thuộc về anh, và chỉ đàn vì anh mà thôi.
Piano × Piano; Thi sĩ dương cầm × Quán quân Chopin
Tất cả các nhân vật nhạc sĩ, nghệ sĩ, nhà văn trong truyện đều lấy cảm hứng từ người thật trong lịch sử nhưng được tác giả sáng tạo thêm.
[Ca khúc chủ đề: Clementine – "Chopin Et Toi"]
[Khúc duyên khởi: Chopin – "Nocturne in E Flat Major"]
Thể loại: Tình hữu độc chung, lãng mạn phương Tây, xuyên không, phái sinh lịch sử, nhẹ nhàng
Góc nhìn nhân vật chính: Aurora × Fryderyk Chopin
Nhân vật phụ: Franz Liszt, Hector Berlioz, Victor Hugo...
Khác: Thế kỷ XIX, nhạc sĩ, cổ điển, chủ nghĩa lãng mạn
Một câu giới thiệu: Gặp gỡ thi sĩ của phím đàn
Chủ đề: Trước khi gặp anh, anh là sự cứu rỗi của tôi. Sau khi gặp anh, tôi nguyện trở thành ánh bình minh của riêng anh.
truyenfull
Văn Án
Sau khi giành quán quân cuộc thi dương cầm quốc tế Chopin, cô vĩnh viễn đánh mất khả năng biểu diễn trên những phím đàn.
Từ đó, tất cả nhiệt huyết và chân thành đều được chôn sâu trong tim, nghệ sĩ dương cầm trở thành quá khứ, còn cây đàn lại hóa thành nỗi tiếc nuối không thể bù đắp suốt đời.
Một biến cố bất ngờ đã đưa cô lạc đến thế kỷ XIX — nơi tinh tú hội tụ, thời đại rực rỡ của những nghệ sĩ vĩ đại. Giữa ánh hào quang lấp lánh ấy, cô tìm đến nương nhờ một gia đình quý tộc ấm êm và hòa thuận.
Cho đến khi gặp người thanh niên mảnh mai đang lặng yên giữa vườn hồng, cô mới nhận ra mọi nốt nhạc trên đời cũng không thể đẹp đẽ bằng chính con người ấy.
Từ đó về sau, anh không cần phải giữ lại dải lụa buộc tóc phớt hồng ấy nữa, cũng chẳng phải gom góp những bức thư thành nỗi buồn của riêng mình.
Từ đó về sau, anh chính là âm nhạc của tôi, tôi chỉ viết nên những nốt nhạc thuộc về anh, và chỉ đàn vì anh mà thôi.
Piano × Piano; Thi sĩ dương cầm × Quán quân Chopin
Tất cả các nhân vật nhạc sĩ, nghệ sĩ, nhà văn trong truyện đều lấy cảm hứng từ người thật trong lịch sử nhưng được tác giả sáng tạo thêm.
[Ca khúc chủ đề: Clementine – "Chopin Et Toi"]
[Khúc duyên khởi: Chopin – "Nocturne in E Flat Major"]
Thể loại: Tình hữu độc chung, lãng mạn phương Tây, xuyên không, phái sinh lịch sử, nhẹ nhàng
Góc nhìn nhân vật chính: Aurora × Fryderyk Chopin
Nhân vật phụ: Franz Liszt, Hector Berlioz, Victor Hugo...
Khác: Thế kỷ XIX, nhạc sĩ, cổ điển, chủ nghĩa lãng mạn
Một câu giới thiệu: Gặp gỡ thi sĩ của phím đàn
Chủ đề: Trước khi gặp anh, anh là sự cứu rỗi của tôi. Sau khi gặp anh, tôi nguyện trở thành ánh bình minh của riêng anh.
truyenfull
Danh Sách Chương Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin TruyenChu
- #51Chương 51: Anh không trốn nữa, anh là của em
- #52Chương 52: Hãy cùng anh đi đăng ký kết hôn đi, em vốn nên mang họ của anh
- #53Chương 53: Aurora, làm phiền em ký tên thêm một lần nữa
- #54Chương 54: Em là tình yêu mà anh nâng niu dè dặt, nhỏ bé và run sợ
- #55Chương 55: Bản nhạc em thích, Chopin nhất định sẽ đàn
- #56Chương 56: François viết thường, Fryderyk Chopin viết hoa
- #57Chương 57: 'Em muốn ly hôn với anh!'
- #58Chương 58: Vợ tôi đang giận, tôi phải làm sao đây?
- #59Chương 59: Luận về cách đúng đắn để một nhạc sĩ theo đuổi lại vợ mình
- #60Chương 60: Luận về cách một nhạc sĩ hành hạ chồng đúng chuẩn
- #61Chương 61: Nocturne · Pi-ka-cho · 'Món Tứ Xuyên'
- #62Chương 62: Hương vị của Espelette
- #63Chương 63: Hãy hô vang tên cô, Aurora là một kỳ tích
- #64Chương 64: Tôi nguyện gọi em là duy nhất của tôi
- #65Chương 65: Bóng tối giữa nhà thơ và nhà vua
- #66Chương 66: Một bản nhạc có thể được diễn tấu theo hai cách hoàn toàn trái ngược
- #67Chương 67: Gặp được các anh là may mắn của đời này
- #68Chương 68: Chopin Darcy và Aurora Elizabeth
- #69Chương 69: Salon không hề đơn thuần
- #70Chương 70: Có lẽ trên thế gian này sẽ không còn ai giống em nữa
- #71Chương 71: Anh nghe tiếng đàn bên bờ biển, cô cất khúc tình yêu trên những dây tơ
- #72Chương 72: Em kể cho anh nghe một bí mật
- #73Chương 73: Từ lúc bình minh vừa ló rạng cho đến khi hoàng hôn buông xuống
- #74Chương 74: Bất ngờ của thế giới mới
- #75Chương 75: Liszt... đúng là cơn ác mộng phải không?!
- #76Chương 76: Liszt là đơn vị đo tâm trạng xấu với nhiều cấp độ màu sắc khác nhau
- #77Chương 77: Luận về việc... làm thế nào để vượt qua cửa ải của bố mẹ vợ [Hoàn]
- #78Chương 78
- #79Chương 79
- #80Chương 80
- #81Chương 81
- #82Chương 82
- #83Chương 83
- #84Chương 84
- #85Chương 85
- #86Chương 86
- #87Chương 87