
Còn tiếp
Phu Lang Đến Từ Tinh Tế - Tát Tạp Ngư
178
Chương
0
Lượt xem
278993
Đề cử
Giới Thiệu Phu Lang Đến Từ Tinh Tế - Tát Tạp Ngư Truyện Chữ
Phúc hắc câu hệ ôn nhu công (Bùi Nhuận) x Giá trị vũ lực cao - tham ăn - ngốc manh thụ (7361)
—————
Văn án:
Ở tinh tế, người phỏng sinh mang số hiệu 7361 chuyên phụ trách làm nông, bỗng một ngày xuyên qua, trở thành quả phu lang vừa gieo mình xuống sông của Đại Thịnh triều.
Nguyên chủ có một bà mẹ chồng độc ác, đại bá háo sắc, đại tẩu khắc nghiệt.
7361: Đa tạ lời mời, kẻ không liên quan, chớ cản trở bữa cơm của ta.
Lúa trĩu hạt trong ruộng, cá bơi lội dưới sông, trái chín trên cành, gà béo trong ổ...
Mỗi món ăn đều khiến đôi mắt 7361 sáng rực.
Trời cao có thấu, những thức ăn này đối với một người phỏng sinh ở Tinh Tế mỗi ngày chỉ biết uống dịch dinh dưỡng mà nói, có sức hấp dẫn lớn đến nhường nào?
Vậy là 7361 dốc sức thực hiện chức nghiệp vốn có của mình, trồng rau!
Mùa nào thức nấy: rau chân vịt, dưa leo, đậu que.
Trái vụ cũng chẳng hề chi: khoai tây, cải trắng, cà rốt.
Tất thảy đều do một tay cậu trồng nên.
Hẹ cậu trồng, giúp một viên ngoại mắc bệnh kín lại khôi phục phong thái năm nào.
Cà chua cậu trồng, khiến một tiểu thư khuê phòng có làn da không đẹp, nay trắng nõn như ngọc.
***
Đám người tranh nhau mua rau dưa, suýt chút nữa đã san bằng cửa nhà cậu 7361, thậm chí ngay trước cổng mà vung tay ẩu đả.
"Liễu lão bản, măng tây vừa thu hái, nhất định phải ưu tiên đưa đến nhà ta! Lão gia nhà ta đã trông mong từng bữa."
"Khoai tây, Trương gia chúng ta lấy hết! Bao nhiêu cũng không đủ!"
"Cà tím, măng tây, còn lại cứ để Lâm gia chúng ta bao cả!"
7361: Không bán, không bán! Ngay cả phần ta còn chẳng đủ ăn đây này!
Một ngày nọ, phát hiện vị Tú tài què chân đầu thôn sở hữu tay nghề nấu nướng tuyệt hảo, 7361 lập tức chạy đến, mắt đầy chân thành mà thỉnh cầu: "Sau này, ta trồng trọt cho ngươi, ngươi nấu cơm cho ta, có được không?"
Tú tài Bùi Nhuận thoáng sững người, lại hiểu lầm ý cậu, ấp úng đáp: "Chuyện này... e là không thỏa đáng lắm."
***
Một năm sau, vị học đầu châu học từng ngã ngựa mà tàn tật, nay lại hiên ngang đứng trên yến tiệc Lộc Minh.
Một bài từ phú kinh động cả vị đại nho ẩn cư chốn triều đình.
Yến tiệc tàn, mọi người đổ xô đi tìm Bùi Nhuận, nhưng y đã sớm rời đi. Cuối cùng, họ tìm thấy y trong một quán ăn nhỏ.
Chỉ thấy vị học đầu ngày ấy giờ đây mang nét mặt ôn hòa, tay nắm lấy tay phu lang của mình, giọng nói tựa xuân phong lướt nhẹ: "Ăn ít thôi, lát về ta làm rượu nếp viên cho em."
--------------------------------------
Tag: Bố y sinh hoạt, duyên trời tác hợp, xuyên qua thời không, làm ruộng văn, dị năng, nghịch tập
Vai chính: 7361, Bùi Nhuận
Một câu tóm tắt: Ta có siêu năng lực làm ruộng!
Lập ý: Chuyên tâm một đạo, tự gây dựng thành tựu!
—————
Văn án:
Ở tinh tế, người phỏng sinh mang số hiệu 7361 chuyên phụ trách làm nông, bỗng một ngày xuyên qua, trở thành quả phu lang vừa gieo mình xuống sông của Đại Thịnh triều.
Nguyên chủ có một bà mẹ chồng độc ác, đại bá háo sắc, đại tẩu khắc nghiệt.
7361: Đa tạ lời mời, kẻ không liên quan, chớ cản trở bữa cơm của ta.
Lúa trĩu hạt trong ruộng, cá bơi lội dưới sông, trái chín trên cành, gà béo trong ổ...
Mỗi món ăn đều khiến đôi mắt 7361 sáng rực.
Trời cao có thấu, những thức ăn này đối với một người phỏng sinh ở Tinh Tế mỗi ngày chỉ biết uống dịch dinh dưỡng mà nói, có sức hấp dẫn lớn đến nhường nào?
Vậy là 7361 dốc sức thực hiện chức nghiệp vốn có của mình, trồng rau!
Mùa nào thức nấy: rau chân vịt, dưa leo, đậu que.
Trái vụ cũng chẳng hề chi: khoai tây, cải trắng, cà rốt.
Tất thảy đều do một tay cậu trồng nên.
Hẹ cậu trồng, giúp một viên ngoại mắc bệnh kín lại khôi phục phong thái năm nào.
Cà chua cậu trồng, khiến một tiểu thư khuê phòng có làn da không đẹp, nay trắng nõn như ngọc.
***
Đám người tranh nhau mua rau dưa, suýt chút nữa đã san bằng cửa nhà cậu 7361, thậm chí ngay trước cổng mà vung tay ẩu đả.
"Liễu lão bản, măng tây vừa thu hái, nhất định phải ưu tiên đưa đến nhà ta! Lão gia nhà ta đã trông mong từng bữa."
"Khoai tây, Trương gia chúng ta lấy hết! Bao nhiêu cũng không đủ!"
"Cà tím, măng tây, còn lại cứ để Lâm gia chúng ta bao cả!"
7361: Không bán, không bán! Ngay cả phần ta còn chẳng đủ ăn đây này!
Một ngày nọ, phát hiện vị Tú tài què chân đầu thôn sở hữu tay nghề nấu nướng tuyệt hảo, 7361 lập tức chạy đến, mắt đầy chân thành mà thỉnh cầu: "Sau này, ta trồng trọt cho ngươi, ngươi nấu cơm cho ta, có được không?"
Tú tài Bùi Nhuận thoáng sững người, lại hiểu lầm ý cậu, ấp úng đáp: "Chuyện này... e là không thỏa đáng lắm."
***
Một năm sau, vị học đầu châu học từng ngã ngựa mà tàn tật, nay lại hiên ngang đứng trên yến tiệc Lộc Minh.
Một bài từ phú kinh động cả vị đại nho ẩn cư chốn triều đình.
Yến tiệc tàn, mọi người đổ xô đi tìm Bùi Nhuận, nhưng y đã sớm rời đi. Cuối cùng, họ tìm thấy y trong một quán ăn nhỏ.
Chỉ thấy vị học đầu ngày ấy giờ đây mang nét mặt ôn hòa, tay nắm lấy tay phu lang của mình, giọng nói tựa xuân phong lướt nhẹ: "Ăn ít thôi, lát về ta làm rượu nếp viên cho em."
--------------------------------------
Tag: Bố y sinh hoạt, duyên trời tác hợp, xuyên qua thời không, làm ruộng văn, dị năng, nghịch tập
Vai chính: 7361, Bùi Nhuận
Một câu tóm tắt: Ta có siêu năng lực làm ruộng!
Lập ý: Chuyên tâm một đạo, tự gây dựng thành tựu!
Danh Sách Chương Phu Lang Đến Từ Tinh Tế - Tát Tạp Ngư TruyenChu
- #101Chương 101: Đậu hũ
- #102Chương 102: Đồ Tết
- #103Chương 103: Thịt nướng!
- #104Chương 104: Năm mới
- #105Chương 105: Bao lì xì
- #106Chương 106: Nhớ lại chuyện cũ
- #107Chương 107: Quá khứ
- #108Chương 108: Thân thể nhỏ
- #109Chương 109: Đêm đông
- #110Chương 110: Hoa đăng
- #111Chương 111: Ăn chơi trác táng
- #112Chương 112: Nguyện vọng
- #113Chương 113: Kết cục
- #114Chương 114: Thành ý
- #115Chương 115: Mất tích
- #116Chương 116: Trở về nhà
- #117Chương 117: An tâm
- #118Chương 118: Giống ngó sen
- #119Chương 119: Nhà cũ
- #120Chương 120: Thiếu gia
- #121Chương 121: Quý phủ
- #122Chương 122: Khoai tây
- #123Chương 123: Hoa thần
- #124Chương 124: Tiểu bảo bảo
- #125Chương 125: Ý nguyện
- #126Chương 126: Tặng lễ
- #127Chương 127: Khách lạ
- #128Chương 128: Ngăn lại
- #129Chương 129: Tuân Tùng
- #130Chương 130: Quá khứ
- #131Chương 131: Tạ lễ
- #132Chương 132: Nước chấm
- #133Chương 133: Thi Hương
- #134Chương 134: Hoảng hốt
- #135Chương 135: Thất bại
- #136Chương 136: Khoai tây
- #137Chương 137: Bái phỏng
- #138Chương 138: Xuống đất
- #139Chương 139: Tin mừng
- #140Chương 140: Yến Lộc Minh
- #141Chương 141: Rơi xuống nước
- #142Chương 142: Nóng vội
- #143Chương 143: Tâm tư
- #144Chương 144: Về quê
- #145Chương 145: Mở tiệc chiêu đãi
- #146Chương 146: Củ sen
- #147Chương 147: Tìm kiếm hỏi thăm
- #148Chương 148: Lão giả
- #149Chương 149: Duyên phận
- #150Chương 150: Tới cửa