
Còn tiếp
Phục Ưng
137
Chương
0
Lượt xem
286606
Đề cử
Giới Thiệu Phục Ưng Truyện Chữ
Giới thiệu
Tại buổi đại hội tuyên thệ 100 ngày, tất cả nữ sinh trong trường đều hướng mắt nhìn học sinh ưu tú Trì Ưng đang phát biểu với ánh mắt đầy si mê.
Anh khoác trên mình chiếc sơ mi trắng, khí chất lạnh lùng cao ngạo, từng đoạt nhiều giải thưởng thế giới trong lĩnh vực toán học và vật lý, thành tích quả là nhất kỵ tuyệt trần (*), không hổ là sinh viên được cử đi học.
(*)Nhất kỵ tuyệt trần:
Nghĩa gốc: Trong đội ngũ rất nhiều người cưỡi ngựa, có một người cưỡi ngựa rất nhanh, tới mức ngay cả người đi ngay phía sau cũng không nhìn thấy bụi vung lên khi người phía trước cưỡi ngựa.
Dùng để ví von trong số rất nhiều người cạnh tranh, có người đặc biệt nổi bật hơn so với những người khác.
Bạn thân quay sang khẽ thì thầm bên tai Tô Miểu rằng: “Đợi lúc xuống sân khấu, nữ sinh bên cạnh tớ sẽ tỏ tình với cậu ấy.”
Quả nhiên, lúc tan hội, có một nữ sinh đỏ mặt tỏ tình với anh, anh lịch sự từ chối một cách đầy phong độ: “Cậu rất xinh đẹp, cậu xứng đáng với một phong cảnh đẹp hơn.”
Có thể được Trì Ưng dịu dàng từ chối một lần như vậy, cũng là điều mà các nữ sinh ao ước.
Sắc mặt Tô Miểu vô cảm, quay người rời đi.
Buổi trưa, ở bên hành lang vắng người, Trì Ưng nghịch nắp bật lửa, ánh mắt dán vào cô, không nhịn được cười: “Giận rồi sao?”
“Lo anh sẽ đồng ý với cô ta?”
……
Mọi người đều biết, Trì Ưng anh tuấn, dịu dàng khéo léo, là nam thần đáng mơ ước trong mắt của biết bao cô gái.
Ngoại trừ Tô Miểu.
Anh đối với ai cũng tốt, nhưng duy chỉ có cô là anh giở trò xấu.
……
Vào đêm lễ hội tốt nghiệp, mọi người đều đang tìm kiếm Trì Ưng, chờ anh cùng nhau nâng ly cảm ơn các quý thầy cô.
Tuy nhiên, không ai biết rằng trong khu vườn không người phía sau, Trì Ưng hơi ngà say đã ép Tô Miểu vào tường, dùng đầu ngón tay nghịch chiếc nơ trên váy của cô——
“Hôn anh đi.”
*
Nhật kí của Tô Miểu——
Tại buổi tuyên thệ 100 ngày, người mà tôi thích đứng trên sân khấu được muôn người dõi theo và cất lên một cách đầy trẻ trung và tự do: “Chim ưng vỗ cánh vút trên không trung, trời cao đất rộng thỏa sức ta bay lượn.”
Anh là một con chim ưng bất kham, tôi mãi chỉ có thể ngước nhìn theo.
Cho đến ngày hôm đó, Ưng sà đến bên tôi.
Không còn bay đi nữa.
HE, tình yêu thầm kín của cô bé nữ chính đáng thương và nam chính hay ghen luôn công khai đứng ra bảo vệ những người bên cạnh yếu thế hơn.
Tại buổi đại hội tuyên thệ 100 ngày, tất cả nữ sinh trong trường đều hướng mắt nhìn học sinh ưu tú Trì Ưng đang phát biểu với ánh mắt đầy si mê.
Anh khoác trên mình chiếc sơ mi trắng, khí chất lạnh lùng cao ngạo, từng đoạt nhiều giải thưởng thế giới trong lĩnh vực toán học và vật lý, thành tích quả là nhất kỵ tuyệt trần (*), không hổ là sinh viên được cử đi học.
(*)Nhất kỵ tuyệt trần:
Nghĩa gốc: Trong đội ngũ rất nhiều người cưỡi ngựa, có một người cưỡi ngựa rất nhanh, tới mức ngay cả người đi ngay phía sau cũng không nhìn thấy bụi vung lên khi người phía trước cưỡi ngựa.
Dùng để ví von trong số rất nhiều người cạnh tranh, có người đặc biệt nổi bật hơn so với những người khác.
Bạn thân quay sang khẽ thì thầm bên tai Tô Miểu rằng: “Đợi lúc xuống sân khấu, nữ sinh bên cạnh tớ sẽ tỏ tình với cậu ấy.”
Quả nhiên, lúc tan hội, có một nữ sinh đỏ mặt tỏ tình với anh, anh lịch sự từ chối một cách đầy phong độ: “Cậu rất xinh đẹp, cậu xứng đáng với một phong cảnh đẹp hơn.”
Có thể được Trì Ưng dịu dàng từ chối một lần như vậy, cũng là điều mà các nữ sinh ao ước.
Sắc mặt Tô Miểu vô cảm, quay người rời đi.
Buổi trưa, ở bên hành lang vắng người, Trì Ưng nghịch nắp bật lửa, ánh mắt dán vào cô, không nhịn được cười: “Giận rồi sao?”
“Lo anh sẽ đồng ý với cô ta?”
……
Mọi người đều biết, Trì Ưng anh tuấn, dịu dàng khéo léo, là nam thần đáng mơ ước trong mắt của biết bao cô gái.
Ngoại trừ Tô Miểu.
Anh đối với ai cũng tốt, nhưng duy chỉ có cô là anh giở trò xấu.
……
Vào đêm lễ hội tốt nghiệp, mọi người đều đang tìm kiếm Trì Ưng, chờ anh cùng nhau nâng ly cảm ơn các quý thầy cô.
Tuy nhiên, không ai biết rằng trong khu vườn không người phía sau, Trì Ưng hơi ngà say đã ép Tô Miểu vào tường, dùng đầu ngón tay nghịch chiếc nơ trên váy của cô——
“Hôn anh đi.”
*
Nhật kí của Tô Miểu——
Tại buổi tuyên thệ 100 ngày, người mà tôi thích đứng trên sân khấu được muôn người dõi theo và cất lên một cách đầy trẻ trung và tự do: “Chim ưng vỗ cánh vút trên không trung, trời cao đất rộng thỏa sức ta bay lượn.”
Anh là một con chim ưng bất kham, tôi mãi chỉ có thể ngước nhìn theo.
Cho đến ngày hôm đó, Ưng sà đến bên tôi.
Không còn bay đi nữa.
HE, tình yêu thầm kín của cô bé nữ chính đáng thương và nam chính hay ghen luôn công khai đứng ra bảo vệ những người bên cạnh yếu thế hơn.
Danh Sách Chương Phục Ưng TruyenChu
- #1Chương 1: Ác nghiệt
- #2Chương 2: Bạn cùng bàn
- #3Chương 3: Gia thế
- #4Chương 4: Anh cả
- #5Chương 5: Lan Đình
- #6Chương 6: Bút lông
- #7Chương 7: Tức giận
- #8Chương 8: Thanh vân (*)
- #9Chương 9: Viện cớ
- #10Chương 10: Mãnh liệt
- #11Chương 11: Chua xót
- #12Chương 12: Điện thoại
- #13Chương 13: Mềm lòng
- #14Chương 14: Bầu trời trong xanh
- #15Chương 15: Hình xăm
- #16Chương 16: Ngày hè
- #17Chương 17: Bầu cử
- #18Chương 18: Ngược gió
- #19Chương 19: Vết thương
- #20Chương 20: Xứng đôi
- #21Chương 21: Mất kiểm soát
- #22Chương 22: Đừng nhúc nhích
- #23Chương 23: Vòng tay
- #24Chương 24: Lấy lệ
- #25Chương 25: Khô nóng
- #26Chương 26: Đăng quang
- #27Chương 27: Thông minh
- #28Chương 28: Người dũng cảm
- #29Chương 29: Trút giận
- #30Chương 30: Vô lại
- #31Chương 31: Coca
- #32Chương 32: Địa ngục
- #33Chương 33: Ánh sáng nhỏ bé
- #34Chương 34: Trấn an
- #35Chương 35: Đê hèn
- #36Chương 36: Cơ bụng
- #37Chương 37: Tham luyến
- #38Chương 38: Sáng sớm
- #39Chương 39: Đông chí
- #40Chương 40: Đáp lời
- #41Chương 41: Đêm ấy
- #42Chương 42: Tiêu tan
- #43Chương 43: Tin nhắn
- #44Chương 44: Gông cùm xiềng xích
- #45Chương 45: Dung lượng
- #46Chương 46: Ăn tết
- #47Chương 47: Phía Bắc
- #48Chương 48: Thẳng thắn
- #49Chương 49: Dị ứng
- #50Chương 50: Tuyên thệ trước khi ra quân