
Còn tiếp
Phục Ưng
137
Chương
0
Lượt xem
286606
Đề cử
Giới Thiệu Phục Ưng Truyện Chữ
Giới thiệu
Tại buổi đại hội tuyên thệ 100 ngày, tất cả nữ sinh trong trường đều hướng mắt nhìn học sinh ưu tú Trì Ưng đang phát biểu với ánh mắt đầy si mê.
Anh khoác trên mình chiếc sơ mi trắng, khí chất lạnh lùng cao ngạo, từng đoạt nhiều giải thưởng thế giới trong lĩnh vực toán học và vật lý, thành tích quả là nhất kỵ tuyệt trần (*), không hổ là sinh viên được cử đi học.
(*)Nhất kỵ tuyệt trần:
Nghĩa gốc: Trong đội ngũ rất nhiều người cưỡi ngựa, có một người cưỡi ngựa rất nhanh, tới mức ngay cả người đi ngay phía sau cũng không nhìn thấy bụi vung lên khi người phía trước cưỡi ngựa.
Dùng để ví von trong số rất nhiều người cạnh tranh, có người đặc biệt nổi bật hơn so với những người khác.
Bạn thân quay sang khẽ thì thầm bên tai Tô Miểu rằng: “Đợi lúc xuống sân khấu, nữ sinh bên cạnh tớ sẽ tỏ tình với cậu ấy.”
Quả nhiên, lúc tan hội, có một nữ sinh đỏ mặt tỏ tình với anh, anh lịch sự từ chối một cách đầy phong độ: “Cậu rất xinh đẹp, cậu xứng đáng với một phong cảnh đẹp hơn.”
Có thể được Trì Ưng dịu dàng từ chối một lần như vậy, cũng là điều mà các nữ sinh ao ước.
Sắc mặt Tô Miểu vô cảm, quay người rời đi.
Buổi trưa, ở bên hành lang vắng người, Trì Ưng nghịch nắp bật lửa, ánh mắt dán vào cô, không nhịn được cười: “Giận rồi sao?”
“Lo anh sẽ đồng ý với cô ta?”
……
Mọi người đều biết, Trì Ưng anh tuấn, dịu dàng khéo léo, là nam thần đáng mơ ước trong mắt của biết bao cô gái.
Ngoại trừ Tô Miểu.
Anh đối với ai cũng tốt, nhưng duy chỉ có cô là anh giở trò xấu.
……
Vào đêm lễ hội tốt nghiệp, mọi người đều đang tìm kiếm Trì Ưng, chờ anh cùng nhau nâng ly cảm ơn các quý thầy cô.
Tuy nhiên, không ai biết rằng trong khu vườn không người phía sau, Trì Ưng hơi ngà say đã ép Tô Miểu vào tường, dùng đầu ngón tay nghịch chiếc nơ trên váy của cô——
“Hôn anh đi.”
*
Nhật kí của Tô Miểu——
Tại buổi tuyên thệ 100 ngày, người mà tôi thích đứng trên sân khấu được muôn người dõi theo và cất lên một cách đầy trẻ trung và tự do: “Chim ưng vỗ cánh vút trên không trung, trời cao đất rộng thỏa sức ta bay lượn.”
Anh là một con chim ưng bất kham, tôi mãi chỉ có thể ngước nhìn theo.
Cho đến ngày hôm đó, Ưng sà đến bên tôi.
Không còn bay đi nữa.
HE, tình yêu thầm kín của cô bé nữ chính đáng thương và nam chính hay ghen luôn công khai đứng ra bảo vệ những người bên cạnh yếu thế hơn.
Tại buổi đại hội tuyên thệ 100 ngày, tất cả nữ sinh trong trường đều hướng mắt nhìn học sinh ưu tú Trì Ưng đang phát biểu với ánh mắt đầy si mê.
Anh khoác trên mình chiếc sơ mi trắng, khí chất lạnh lùng cao ngạo, từng đoạt nhiều giải thưởng thế giới trong lĩnh vực toán học và vật lý, thành tích quả là nhất kỵ tuyệt trần (*), không hổ là sinh viên được cử đi học.
(*)Nhất kỵ tuyệt trần:
Nghĩa gốc: Trong đội ngũ rất nhiều người cưỡi ngựa, có một người cưỡi ngựa rất nhanh, tới mức ngay cả người đi ngay phía sau cũng không nhìn thấy bụi vung lên khi người phía trước cưỡi ngựa.
Dùng để ví von trong số rất nhiều người cạnh tranh, có người đặc biệt nổi bật hơn so với những người khác.
Bạn thân quay sang khẽ thì thầm bên tai Tô Miểu rằng: “Đợi lúc xuống sân khấu, nữ sinh bên cạnh tớ sẽ tỏ tình với cậu ấy.”
Quả nhiên, lúc tan hội, có một nữ sinh đỏ mặt tỏ tình với anh, anh lịch sự từ chối một cách đầy phong độ: “Cậu rất xinh đẹp, cậu xứng đáng với một phong cảnh đẹp hơn.”
Có thể được Trì Ưng dịu dàng từ chối một lần như vậy, cũng là điều mà các nữ sinh ao ước.
Sắc mặt Tô Miểu vô cảm, quay người rời đi.
Buổi trưa, ở bên hành lang vắng người, Trì Ưng nghịch nắp bật lửa, ánh mắt dán vào cô, không nhịn được cười: “Giận rồi sao?”
“Lo anh sẽ đồng ý với cô ta?”
……
Mọi người đều biết, Trì Ưng anh tuấn, dịu dàng khéo léo, là nam thần đáng mơ ước trong mắt của biết bao cô gái.
Ngoại trừ Tô Miểu.
Anh đối với ai cũng tốt, nhưng duy chỉ có cô là anh giở trò xấu.
……
Vào đêm lễ hội tốt nghiệp, mọi người đều đang tìm kiếm Trì Ưng, chờ anh cùng nhau nâng ly cảm ơn các quý thầy cô.
Tuy nhiên, không ai biết rằng trong khu vườn không người phía sau, Trì Ưng hơi ngà say đã ép Tô Miểu vào tường, dùng đầu ngón tay nghịch chiếc nơ trên váy của cô——
“Hôn anh đi.”
*
Nhật kí của Tô Miểu——
Tại buổi tuyên thệ 100 ngày, người mà tôi thích đứng trên sân khấu được muôn người dõi theo và cất lên một cách đầy trẻ trung và tự do: “Chim ưng vỗ cánh vút trên không trung, trời cao đất rộng thỏa sức ta bay lượn.”
Anh là một con chim ưng bất kham, tôi mãi chỉ có thể ngước nhìn theo.
Cho đến ngày hôm đó, Ưng sà đến bên tôi.
Không còn bay đi nữa.
HE, tình yêu thầm kín của cô bé nữ chính đáng thương và nam chính hay ghen luôn công khai đứng ra bảo vệ những người bên cạnh yếu thế hơn.
Danh Sách Chương Phục Ưng TruyenChu
- #51Chương 51: Mang thai
- #52Chương 52: Đấu tranh
- #53Chương 53: Ra khỏi nhà
- #54Chương 54: Ngủ chung
- #55Chương 55: Rơi xuống nước
- #56Chương 56: Ngôi sao
- #57Chương 57: Lần sau
- #58Chương 58: Thẳng thắn
- #59Chương 59: Mưa núi
- #60Chương 60: Đứa trẻ
- #61Chương 61: Tố cáo
- #62Chương 62: Ẩn dật
- #63Chương 63: Thương yêu
- #64Chương 64: Ấm áp
- #65Chương 65: Về nhà
- #66Chương 66: Thi đại học
- #67Chương 67: Hồi hương
- #68Chương 68: Sân bay
- #69Chương 69: Dày vò
- #70Chương 70: Hỗ trợ
- #71Chương 71: Cưng chiều
- #72Chương 72: Uyên ương
- #73Chương 73: Vết sẹo
- #74Chương 74: Bí mật
- #75Chương 75: Làm hòa
- #76Chương 76: Ngày đẹp trời
- #77Chương 77: Núi lửa
- #78Chương 78: Bệnh trạng
- #79Chương 79: Tình yêu
- #80Chương 80: Dao động
- #81Chương 81: Bảo vệ
- #82Chương 82: Bên cạnh
- #83Chương 83: Hòa giải
- #84Chương 84: Cầu hôn
- #85Chương 85: Mộng đẹp
- #86Chương 86: Quầy rượu
- #87Chương 87: Nghi ngờ
- #88Chương 88: Dơ bẩn
- #89Chương 89: Tỉnh táo
- #90Chương 90: Uy hiếp
- #91Chương 91: Mượn cớ
- #92Chương 92: Dây dưa
- #93Chương 93: Sinh nhật
- #94Chương 94: Trừng phạt
- #95Chương 95: Trời sao
- #96Chương 96: Dũng khí
- #97Chương 97: Mùa xuân
- #98Chương 98: Quyết định
- #99Chương 99: Nắng ban mai
- #100Chương 100: Thôi miên