
Còn tiếp
Phụng Chỉ Thành Hôn - Kỳ Quân Chiết Chi
156
Chương
0
Lượt xem
281154
Đề cử
Giới Thiệu Phụng Chỉ Thành Hôn - Kỳ Quân Chiết Chi Truyện Chữ
Từ Đoan Nghi đoan trang hiền thục, xuất thân danh môn.
Trong giới danh môn tại kinh sư, chẳng biết có bao nhiêu công tử quý tộc mong muốn cưới được nàng.
Tạ Thanh Nhai là kẻ ăn chơi lêu lổng, phóng túng trác táng.
Dẫu rằng bề ngoài tuấn tú vô song, nhưng gia cảnh sa sút, bản thân cũng chẳng phải là người ra gì.
Không ai ngờ rằng hai con người khác biệt như thế, lại có thể trở thành một đôi.
Khi thánh chỉ tứ hôn vừa được ban xuống, Tạ Thanh Nhai suýt nữa bị đám công tử danh giá trong kinh sư đánh cho một trận, ai ai cũng tiếc nuối thay cho Từ Đoan Nghi, cảm thán một đóa hoa tươi thắm lại cắm trên bãi phân trâu.
Nhưng chỉ có bản thân Từ Đoan Nghi biết, nàng vui mừng đến nhường nào khi được gả cho hắn.
Nàng biết Tạ Thanh Nhai không thích nàng.
Vì vậy, sau khi thành thân, nàng an phận thủ thường, không bao giờ can thiệp vào chuyện của hắn. Không ngờ rằng, người ban đầu xa lánh nàng như tránh tà lại dần dần không vui với sự im lặng ấy.
Một ngày nọ.
Tạ Thanh Nhai ép nàng vào bên khung cửa sổ, nhẹ nhàng cắn vào cổ nàng, giọng khàn khàn hỏi:
“Từ Đoan Nghi, ta bảo nàng đừng quản ta, nàng thật sự không quản ta sao?”
Về sau, hắn nhìn nàng, như thể cuối cùng cũng chịu thua, bất lực và bực bội gục mặt vào bờ vai nàng, giọng nói trầm đục vang lên:
“Từ Đoan Nghi, nàng đúng là từ nhỏ đã biết cách trị ta.”
Tạ Thanh Nhai tuổi trẻ danh vang khắp chốn, nhưng trong một trận chiến đã mất đi tất cả.
Hắn cố tình giả vờ làm kẻ phóng đãng vô dụng, chẳng qua chỉ muốn giữ lại danh dự của phủ Nam An Vương, bảo vệ đệ đệ muội muội còn thơ dại.
Hắn biết Từ Đoan Nghi là tai mắt của Thái hậu, cũng hiểu rõ sự tồn tại của hai người bọn họ đã định trước là kẻ đối đầu. Thế nhưng, hắn vẫn không thể nào kìm được mà yêu nàng.
Hắn đã nhiều lần muốn chạy trốn.
Hắn muốn giết Từ Đoan Nghi, muốn giết người con gái làm đảo lộn và kiểm soát cuộc đời hắn. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn chỉ có thể để mặc bản thân tỉnh táo mà trầm luân.
Trong giới danh môn tại kinh sư, chẳng biết có bao nhiêu công tử quý tộc mong muốn cưới được nàng.
Tạ Thanh Nhai là kẻ ăn chơi lêu lổng, phóng túng trác táng.
Dẫu rằng bề ngoài tuấn tú vô song, nhưng gia cảnh sa sút, bản thân cũng chẳng phải là người ra gì.
Không ai ngờ rằng hai con người khác biệt như thế, lại có thể trở thành một đôi.
Khi thánh chỉ tứ hôn vừa được ban xuống, Tạ Thanh Nhai suýt nữa bị đám công tử danh giá trong kinh sư đánh cho một trận, ai ai cũng tiếc nuối thay cho Từ Đoan Nghi, cảm thán một đóa hoa tươi thắm lại cắm trên bãi phân trâu.
Nhưng chỉ có bản thân Từ Đoan Nghi biết, nàng vui mừng đến nhường nào khi được gả cho hắn.
Nàng biết Tạ Thanh Nhai không thích nàng.
Vì vậy, sau khi thành thân, nàng an phận thủ thường, không bao giờ can thiệp vào chuyện của hắn. Không ngờ rằng, người ban đầu xa lánh nàng như tránh tà lại dần dần không vui với sự im lặng ấy.
Một ngày nọ.
Tạ Thanh Nhai ép nàng vào bên khung cửa sổ, nhẹ nhàng cắn vào cổ nàng, giọng khàn khàn hỏi:
“Từ Đoan Nghi, ta bảo nàng đừng quản ta, nàng thật sự không quản ta sao?”
Về sau, hắn nhìn nàng, như thể cuối cùng cũng chịu thua, bất lực và bực bội gục mặt vào bờ vai nàng, giọng nói trầm đục vang lên:
“Từ Đoan Nghi, nàng đúng là từ nhỏ đã biết cách trị ta.”
Tạ Thanh Nhai tuổi trẻ danh vang khắp chốn, nhưng trong một trận chiến đã mất đi tất cả.
Hắn cố tình giả vờ làm kẻ phóng đãng vô dụng, chẳng qua chỉ muốn giữ lại danh dự của phủ Nam An Vương, bảo vệ đệ đệ muội muội còn thơ dại.
Hắn biết Từ Đoan Nghi là tai mắt của Thái hậu, cũng hiểu rõ sự tồn tại của hai người bọn họ đã định trước là kẻ đối đầu. Thế nhưng, hắn vẫn không thể nào kìm được mà yêu nàng.
Hắn đã nhiều lần muốn chạy trốn.
Hắn muốn giết Từ Đoan Nghi, muốn giết người con gái làm đảo lộn và kiểm soát cuộc đời hắn. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn chỉ có thể để mặc bản thân tỉnh táo mà trầm luân.
Danh Sách Chương Phụng Chỉ Thành Hôn - Kỳ Quân Chiết Chi TruyenChu
- #51Chương 51: Chặn xe hắn lại
- #52Chương 52: Cảm ơn nàng
- #53Chương 53: Bốn người cùng nhau ăn cơm
- #54Chương 54: Ta thích nàng ấy
- #55Chương 55: Xin đừng làm hại nàng
- #56Chương 56: Đổi phu quân khác cũng chẳng phải chuyện gì to tát
- #57Chương 57: Sự trùng hợp đáng ngờ
- #58Chương 58: Lũ Lụt
- #59Chương 59: Khởi Hành
- #60Chương 60: Biệt Ly
- #61Chương 61: Nàng thực sự… có chút nhớ hắn rồi
- #62Chương 62: Quyết Định
- #63Chương 63: Đến huyện Ngọc Điền
- #64Chương 64: Vị “tiên nữ” giữa nhân gian
- #65Chương 65: Trở về huyện nha
- #66Chương 66: Đêm ở huyện nha
- #67Chương 67: Ngủ cùng giường
- #68Chương 68: Một đêm trằn trọc của Tạ Thanh Nhai
- #69Chương 69: Xen lẫn một chút ngượng ngùng
- #70Chương 70: Muốn quan tâm hắn nhiều hơn
- #71Chương 71: Nếu hắn đã không tiện hành động, vậy nàng sẽ đứng ra thay hắn.
- #72Chương 72: Cái nắm tay an ủi và ánh mắt dịu dàng
- #73Chương 73: Thanh Nhai ca ca
- #74Chương 74: Ta thật có phúc, đời này mới cưới được nàng
- #75Chương 75: Bữa cơm thân mật
- #76Chương 76: “Tạ Thanh Nhai, sinh thần vui vẻ.”
- #77Chương 77: Ký ức về mẫu thân
- #78Chương 78: “Hắn gặp chuyện rồi!”
- #79Chương 79: “Chàng sống, ta sống; chàng chết, ta chết.”
- #80Chương 80: “Đây là lần đầu tiên trong đời ta đấu tranh vì chính bản thân mình.”
- #81Chương 81: Nụ hôn
- #82Chương 82: Vì ta đã biết… chàng yêu ta
- #83Chương 83: Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau
- #84Chương 84: Bị làm phiền
- #85Chương 85: Gặp Sài Thọ trong đêm
- #86Chương 86: Ta không thể
- #87Chương 87: Tin báo về kinh thành
- #88Chương 88: Nỗi Lòng Khó Tỏ
- #89Chương 89: Quyết Định
- #90Chương 90: Ấm Áp
- #91Chương 91: Lay động
- #92Chương 92: Nồng cháy
- #93Chương 93: “Chạy đi đâu, Điện hạ?”
- #94Chương 94: Tiểu viện an yên và lời cảm tạ từ tâm
- #95Chương 95: Từ Đoan Nghi trở lại kinh thành
- #96Chương 96: Chuyện đã qua rồi thì cho qua
- #97Chương 97: Kế hoạch của Tào Đạt
- #98Chương 98: Cơn sóng ngầm
- #99Chương 99: Bóng tối trong lòng
- #100Chương 100: Âm mưu