
Còn tiếp
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
177
Chương
0
Lượt xem
278221
Đề cử
Giới Thiệu Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Chữ
【 Ôn nhu kiên cường mỹ phụ × Tân đế âm độc cuồng vọng 】
# Nữ phi nam c • Tỷ cẩu • Cưỡng đoạt • Trung khuyển điên cuồng ái #
1. Lệ Lan Tâm thủ tiết đã nhiều năm.
Năm xưa bị bán vào thế gia để xung hỉ, phu quân chết sớm, nàng trở thành quả phụ cô độc, thân phận thấp kém, lại bị gia pháp trói buộc, không thể tái giá. Nàng chỉ đành dọn đến một tiểu viện hẻo lánh gần tướng quân phủ, lặng lẽ thủ tiết qua ngày.
Đến năm nàng hai mươi bảy tuổi, phong vân kinh thành đột biến. Hoàng đế lâm trọng bệnh, các vương tranh đoạt, binh hỏa bùng lên, lửa loạn quét sạch kinh giao.
Thế đạo đảo điên, nàng chỉ là một phụ nhân yếu đuối, trong nhà không quyền, ngoài cửa không người che chở. Ngoại viện loạn thanh không ngớt, nàng chỉ biết đóng chặt cửa, ngày đêm cầu khấn kiếp nạn sớm qua.
Cho đến một đêm giá lạnh. Dưới chân tường sau viện, nàng nhặt được một thiếu niên toàn thân đẫm máu, y phục hộ vệ, gương mặt tuấn lệ mà thanh lãnh.
Nàng do dự rất lâu, cuối cùng vẫn là không đành lòng, đem hắn cứu về.
Hắn tự xưng là Lâm Kính, thị vệ Tấn Vương phủ. Hắn nói binh loạn đã dần lắng, Tấn Vương sắp nắm đại thế, tương lai tiền đồ vô lượng. Hắn nói nàng cứu hắn một mạng, từ nay nàng chính là người nhà duy nhất của hắn.
Từ đó, tiểu viện vốn tịch mịch nhiều thêm một bóng người trẻ tuổi, cao lớn, trầm mặc mà nhiệt tình.
Hắn thay nàng làm việc nặng, lén để bạc trong phòng nàng; nàng không chịu nhận, hắn lại đổi thành đồ bổ, tơ lụa, mấy thứ đồ chơi lặt vặt...
Lệ Lan Tâm nhìn nụ cười nhạt nhẽo nhưng tỉ mỉ của đối phương, dần dần quen thuộc, dần dần ỷ lại.
Nàng còn vụng trộm giấu riêng ít bạc, nghĩ một ngày nào đó sẽ làm của hồi môn nho nhỏ cho “đệ đệ” mà nàng nhặt về.
Cho đến đêm mưa nặng nề, oi bức, tiếng gió hòa cùng tiếng mưa.
Rèm màn bị xốc lên.
Hắn bước thẳng vào giường nàng.
2. Năm đó, giữa buổi đầu hạ nắng nhẹ, Tông Lẫm – lúc ấy còn là hoàng tử Tông thị – lần đầu nhìn thấy nàng.
Trong hành cung náo nhiệt, người đông như dệt. Chỉ có góc đình xa xa, một phụ nhân áo vải mộc mạc, tóc đen búi đơn sơ chỉ cài mấy cây trâm bạc, cúi đầu hái hoa, từng cánh từng cánh thả xuống ao.
Nhu hòa như nước, trầm tĩnh như sương mai.
Tông Lẫm nhìn một khắc liền kết luận: “Nữ nhân bình phàm, ngoan thuận, tẻ nhạt.”
Không lâu sau nàng phát hiện ra hắn, hoảng hốt cúi đầu, tránh né đến mức không dám nhìn hắn thêm nửa phần. Nàng mượn đường, quỳ bái, khiêm nhường như cát bụi.
Hắn chẳng để trong lòng.
Nhưng từ đó về sau, nàng lại tiến vào mộng hắn, thanh âm mềm nhẹ ngày càng vặn xoắn, triền miên khiến hắn mấy tháng mất ngủ.
Thật là trở ngại đại cục, hắn cần diệt trừ tâm ma này.
Có người hiến kế: Nàng chỉ là một quả phụ thân phận thấp hèn, nhiều năm phòng không, e rằng vừa liệt vừa dưỡng, không dễ đối phó. Không bằng chơi một trò tiêu khiển, chốc lát liền chán.
Tông Lẫm im lặng.
Nửa tháng sau, Lâm Kính liền xuất hiện trong tiểu viện của nàng.
Ban đầu chỉ là trò chơi. Nhưng chẳng bao lâu, hắn không thể ngừng.
Đến khi Lệ Lan Tâm dịu dàng đưa hắn ít bạc nàng tự tay dành dụm, nói để sau này cho hắn dùng để cưới vợ, Tông Lẫm ngây người.
Rồi hắn cười.
Thì ra kẻ không hề vô tình kia không phải hắn, mà là nàng. Che giấu lâu như thế, cuối cùng cũng không lấp nổi tấm lòng đã nguội lạnh của nàng.
LƯU Ý: Nữ lớn hơn nam, nữ phi nam c, cường thủ hào đoạt, cưỡng đoạt, ái mà không được, trung khuyển điên cuồng, song phương đều bệnh. Không ngọt, hỏa táng tràng toàn tuyến. 1v1 – HE, không có ôn nhu.
Một câu tóm tắt: Ôn nhu mỹ phụ lỡ cứu phải một con chó điên là tân đế âm ngoan, là kiếp số đời nàng.
Lập ý: Anh hùng khó qua cửa mỹ nhân, mà kẻ điên thì chẳng bao giờ chịu buông tay.
# Nữ phi nam c • Tỷ cẩu • Cưỡng đoạt • Trung khuyển điên cuồng ái #
1. Lệ Lan Tâm thủ tiết đã nhiều năm.
Năm xưa bị bán vào thế gia để xung hỉ, phu quân chết sớm, nàng trở thành quả phụ cô độc, thân phận thấp kém, lại bị gia pháp trói buộc, không thể tái giá. Nàng chỉ đành dọn đến một tiểu viện hẻo lánh gần tướng quân phủ, lặng lẽ thủ tiết qua ngày.
Đến năm nàng hai mươi bảy tuổi, phong vân kinh thành đột biến. Hoàng đế lâm trọng bệnh, các vương tranh đoạt, binh hỏa bùng lên, lửa loạn quét sạch kinh giao.
Thế đạo đảo điên, nàng chỉ là một phụ nhân yếu đuối, trong nhà không quyền, ngoài cửa không người che chở. Ngoại viện loạn thanh không ngớt, nàng chỉ biết đóng chặt cửa, ngày đêm cầu khấn kiếp nạn sớm qua.
Cho đến một đêm giá lạnh. Dưới chân tường sau viện, nàng nhặt được một thiếu niên toàn thân đẫm máu, y phục hộ vệ, gương mặt tuấn lệ mà thanh lãnh.
Nàng do dự rất lâu, cuối cùng vẫn là không đành lòng, đem hắn cứu về.
Hắn tự xưng là Lâm Kính, thị vệ Tấn Vương phủ. Hắn nói binh loạn đã dần lắng, Tấn Vương sắp nắm đại thế, tương lai tiền đồ vô lượng. Hắn nói nàng cứu hắn một mạng, từ nay nàng chính là người nhà duy nhất của hắn.
Từ đó, tiểu viện vốn tịch mịch nhiều thêm một bóng người trẻ tuổi, cao lớn, trầm mặc mà nhiệt tình.
Hắn thay nàng làm việc nặng, lén để bạc trong phòng nàng; nàng không chịu nhận, hắn lại đổi thành đồ bổ, tơ lụa, mấy thứ đồ chơi lặt vặt...
Lệ Lan Tâm nhìn nụ cười nhạt nhẽo nhưng tỉ mỉ của đối phương, dần dần quen thuộc, dần dần ỷ lại.
Nàng còn vụng trộm giấu riêng ít bạc, nghĩ một ngày nào đó sẽ làm của hồi môn nho nhỏ cho “đệ đệ” mà nàng nhặt về.
Cho đến đêm mưa nặng nề, oi bức, tiếng gió hòa cùng tiếng mưa.
Rèm màn bị xốc lên.
Hắn bước thẳng vào giường nàng.
2. Năm đó, giữa buổi đầu hạ nắng nhẹ, Tông Lẫm – lúc ấy còn là hoàng tử Tông thị – lần đầu nhìn thấy nàng.
Trong hành cung náo nhiệt, người đông như dệt. Chỉ có góc đình xa xa, một phụ nhân áo vải mộc mạc, tóc đen búi đơn sơ chỉ cài mấy cây trâm bạc, cúi đầu hái hoa, từng cánh từng cánh thả xuống ao.
Nhu hòa như nước, trầm tĩnh như sương mai.
Tông Lẫm nhìn một khắc liền kết luận: “Nữ nhân bình phàm, ngoan thuận, tẻ nhạt.”
Không lâu sau nàng phát hiện ra hắn, hoảng hốt cúi đầu, tránh né đến mức không dám nhìn hắn thêm nửa phần. Nàng mượn đường, quỳ bái, khiêm nhường như cát bụi.
Hắn chẳng để trong lòng.
Nhưng từ đó về sau, nàng lại tiến vào mộng hắn, thanh âm mềm nhẹ ngày càng vặn xoắn, triền miên khiến hắn mấy tháng mất ngủ.
Thật là trở ngại đại cục, hắn cần diệt trừ tâm ma này.
Có người hiến kế: Nàng chỉ là một quả phụ thân phận thấp hèn, nhiều năm phòng không, e rằng vừa liệt vừa dưỡng, không dễ đối phó. Không bằng chơi một trò tiêu khiển, chốc lát liền chán.
Tông Lẫm im lặng.
Nửa tháng sau, Lâm Kính liền xuất hiện trong tiểu viện của nàng.
Ban đầu chỉ là trò chơi. Nhưng chẳng bao lâu, hắn không thể ngừng.
Đến khi Lệ Lan Tâm dịu dàng đưa hắn ít bạc nàng tự tay dành dụm, nói để sau này cho hắn dùng để cưới vợ, Tông Lẫm ngây người.
Rồi hắn cười.
Thì ra kẻ không hề vô tình kia không phải hắn, mà là nàng. Che giấu lâu như thế, cuối cùng cũng không lấp nổi tấm lòng đã nguội lạnh của nàng.
LƯU Ý: Nữ lớn hơn nam, nữ phi nam c, cường thủ hào đoạt, cưỡng đoạt, ái mà không được, trung khuyển điên cuồng, song phương đều bệnh. Không ngọt, hỏa táng tràng toàn tuyến. 1v1 – HE, không có ôn nhu.
Một câu tóm tắt: Ôn nhu mỹ phụ lỡ cứu phải một con chó điên là tân đế âm ngoan, là kiếp số đời nàng.
Lập ý: Anh hùng khó qua cửa mỹ nhân, mà kẻ điên thì chẳng bao giờ chịu buông tay.
Danh Sách Chương Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102: Tính tình đại biến
- #103Chương 103: Căng quá thì đứt
- #104Chương 104: Cô chờ nổi
- #105Chương 105: Tục khí xa hoa lãng phí
- #106Chương 106: Nuông chiều đến phát giận
- #107Chương 107
- #108Chương 108: Thoát hồn ly xác
- #109Chương 109: Mộng cũ trở về
- #110Chương 110
- #111Chương 111: Roi ngựa và tuấn mã
- #112Chương 112: Cưỡi ngựa săn bắn
- #113Chương 113: Đêm điện hôn u
- #114Chương 114: Hương đêm
- #115Chương 115: Vô cớ trống trơn
- #116Chương 116: Rốt cuộc đã làm gì
- #117Chương 117: Chết không nhận nợ
- #118Chương 118: Ngọn nguồn
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121: Lại tiến thêm một bước
- #122Chương 122: Cẩn thận an bài
- #123Chương 123: Đồng bệnh tương liên
- #124Chương 124: Yêu cơ thủ đoạn
- #125Chương 125: Kích thích tiếng lòng
- #126Chương 126: Nơi ở cũ của vong mẫu
- #127Chương 127: Linh đan diệu dược
- #128Chương 128: Làm sao buông tay
- #129Chương 129: Sửa lại chủ ý
- #130Chương 130: Hắn điên rồi
- #131Chương 131: Thả nàng đi
- #132Chương 132: Vô tâm vô phế
- #133Chương 133: Gấp không chờ nổi
- #134Chương 134: Tâm bệnh cần tâm dược
- #135Chương 135
- #136Chương 136: Đêm dài
- #137Chương 137: Không biết chữa bệnh
- #138Chương 138: Không có thuốc nào trị được
- #139Chương 139: Dục niệm khó tĩnh
- #140Chương 140: Thay đổi bản thân
- #141Chương 141: Lấy nhu hóa giải
- #142Chương 142: Có thể nào như thế
- #143Chương 143: A di đà Phật
- #144Chương 144: Nghĩ lại cho rõ ràng
- #145Chương 145
- #146Chương 146: Cam tâm tình nguyện
- #147Chương 147
- #148Chương 148: Mộ của Nhị gia
- #149Chương 149: Trẫm sai rồi sao
- #150Chương 150: Lời của đại tẩu