
Còn tiếp
Quan Lộ Thương Đồ
1435
Chương
0
Lượt xem
305696
Đề cử
Giới Thiệu Quan Lộ Thương Đồ Truyện Chữ
Quan lộ thương đồ, từ góc độ nào đó mà nói đã không phải là tiểu thuyết nữa, nó là câu chuyện cổ tích, một câu chuyện cổ tích về mộng tưởng mà mọi người đều có mà không thể hoàn thành. Mỗi lần đọc đoạn Trương Khác trong mưa buộc lại giây dép cho Trần Ninh, đều không kìm nổi nước mắt, tới nay trong các bộ truyện đã xem qua, chỉ có đoạn Nguyệt Nha Nhi mất trí trong Cực Phẩm Gia Đinh của Vũ Nham, bức thư Nhị Cẩu và Tiểu Yêu Tinh chia tay trong Nhị Cẩu của Tổng Quản là xúc động như vậy, cụ thể không nói nhiều, mọi người hãy tự xem đi ...
Trương Khác 30 tuổi, giám đốc chi nhánh một tập đoàn có tiếng, nhìn lên chẳng bằng ai nhìn xuống chẳng ai bằng mình, có thể xem như một người thành đạt, nhưng y mang trong tim vết thương không lành …
Năm 1994, Trương Khác 16 tuổi, tốt nghiệp sơ trung với thành tích thứ 3 toàn khu, con trai độc nhất Trương Tri Hành – phó thư ký trưởng chính phủ Hải Châu, mẹ Lương Cách Trân cán bộ cục thư tín, tương lai rộng mở đang chờ đón trước mắt.
Nhưng đúng lúc đó tai họa giáng xuống, Đường Học Khiêm phó thị trưởng thường vụ Hải Châu người nâng đỡ cha y bị vu cáo tham ô hối lộ vào tù, cha y bị coi là kẻ phản bội đâm sau lưng cấp trên, đồng nghiệp nghi kỵ, người thân xa lánh, chuyện tồi tệ liên tục đổ xuống, mất việc, mất nhà, cuộc sống xuống dốc không phanh.
Đương Thanh, con gái Đường Học Khiêm, cô bạn thanh mai trúc mã của Trương Khác từ đó không bao giờ nói với y một câu, tốt nghiệp cao trung, Đường Thanh đi Mỹ du học, Trương Khác hơn 50 kilomet bờ biển chỉ để mong được nhìn máy bay của cô …
Sau hôm đó Trương Khác sống sa đọa, buông thả trong tình cảm, tới khi gặp Trần Ninh ở Đại Học Đông Hải, vết thương lòng mới dần lành lại, nhưng cũng là lúc y bị vết thương sâu không kém …
Cuối cùng trải qua rất nhiều việc Trương Khác cắn răng đứng dậy nỗ lực thay đổi số phận, y đã thành công, song trong tim chỉ còn mang nuối tiếc vô hạn. Thế rồi một hôm đi làm Trương Khác bị tai nạn xe, ông trời cho y cơ hội quay về 14 năm trước vào cái ngày ác mộng đó, liệu Trương Khác làm gì chấm dứt ác mộng, tìm ra kẻ hãm hại gia đình mình …
Trương Khác 30 tuổi, giám đốc chi nhánh một tập đoàn có tiếng, nhìn lên chẳng bằng ai nhìn xuống chẳng ai bằng mình, có thể xem như một người thành đạt, nhưng y mang trong tim vết thương không lành …
Năm 1994, Trương Khác 16 tuổi, tốt nghiệp sơ trung với thành tích thứ 3 toàn khu, con trai độc nhất Trương Tri Hành – phó thư ký trưởng chính phủ Hải Châu, mẹ Lương Cách Trân cán bộ cục thư tín, tương lai rộng mở đang chờ đón trước mắt.
Nhưng đúng lúc đó tai họa giáng xuống, Đường Học Khiêm phó thị trưởng thường vụ Hải Châu người nâng đỡ cha y bị vu cáo tham ô hối lộ vào tù, cha y bị coi là kẻ phản bội đâm sau lưng cấp trên, đồng nghiệp nghi kỵ, người thân xa lánh, chuyện tồi tệ liên tục đổ xuống, mất việc, mất nhà, cuộc sống xuống dốc không phanh.
Đương Thanh, con gái Đường Học Khiêm, cô bạn thanh mai trúc mã của Trương Khác từ đó không bao giờ nói với y một câu, tốt nghiệp cao trung, Đường Thanh đi Mỹ du học, Trương Khác hơn 50 kilomet bờ biển chỉ để mong được nhìn máy bay của cô …
Sau hôm đó Trương Khác sống sa đọa, buông thả trong tình cảm, tới khi gặp Trần Ninh ở Đại Học Đông Hải, vết thương lòng mới dần lành lại, nhưng cũng là lúc y bị vết thương sâu không kém …
Cuối cùng trải qua rất nhiều việc Trương Khác cắn răng đứng dậy nỗ lực thay đổi số phận, y đã thành công, song trong tim chỉ còn mang nuối tiếc vô hạn. Thế rồi một hôm đi làm Trương Khác bị tai nạn xe, ông trời cho y cơ hội quay về 14 năm trước vào cái ngày ác mộng đó, liệu Trương Khác làm gì chấm dứt ác mộng, tìm ra kẻ hãm hại gia đình mình …
Danh Sách Chương Quan Lộ Thương Đồ TruyenChu
- #51Chương 51: Khó khăn của Hải Dụ
- #52Chương 52: Chúng ta phải làm đại lý cấp tỉnh (1+2)
- #53Chương 53: Cần nhà đầu tư mới
- #54Chương 54: Đánh tan ý định của Đường Thanh
- #55Chương 55: Chính Thái - Hải Thái
- #56Chương 56: Quỹ bại gia tử
- #57Chương 57: Tâm sự của Hứa Tư
- #58Chương 58: Muốn tán gái là phải biết nấu ăn
- #59Chương 59: Gặp Hứa Hồng Bá
- #60Chương 60: Hoàn cảnh hoa khôi học đường
- #61Chương 61: Con ghét mẹ mong
- #62Chương 62: Giải tỏa?
- #63Chương 63: Vấn đề của nhà máy Tân Quang
- #64Chương 64: Công nhân chặn đường (1+2)
- #65Chương 65: Tống Bồi Minh
- #66Chương 66: Mọi người đều muốn vẹn cả đôi đường
- #67Chương 67: Khu trưởng mời cơm
- #68Chương 68: Khốn cục ở Hải Châu
- #69Chương 69: Bao thầu
- #70Chương 70: Gian mưu
- #71Chương 71: Khí phách của công ty mới
- #72Chương 72: Tôi là học sinh cao trung
- #73Chương 73: Ra giá trên trời trả giá dưới đất
- #74Chương 74: Chuyến đi lên tỉnh
- #75Chương 75: Lại tính tay không bắt giặc
- #76Chương 76: Bà chị thật lãnh đạm
- #77Chương 77: Mỹ nữ phòng 207
- #78Chương 78: Cô gái hay thẹn
- #79Chương 79: Bảo mẫu cho Chỉ Đồng
- #80Chương 80: Thành tích thi giữa kỳ
- #81Chương 81: Một công đôi ba việc
- #82Chương 82: Ở đây tôi là lão đại
- #83Chương 83: Không nộp tiền thì nghỉ việc
- #84Chương 84: Biến cố chen ngang
- #85Chương 85: Phương án đề phòng
- #86Chương 86: Quá nhiều mỹ nữ cũng rắc rối
- #87Chương 87: Họp phụ huynh
- #88Chương 88: Vẻ đẹp của thành phố
- #89Chương 89: Đường Học Khiêm gặp Hứa Hồng Bá
- #90Chương 90: Ngô Thiên Bảo
- #91Chương 91: Bộ mặt hung ác
- #92Chương 92: Sử dụng nhà máy cũ
- #93Chương 93: Nhổ nước bọt vào mặt
- #94Chương 94: Quan thương rối rắm
- #95Chương 95: Bàn tính trong nhà
- #96Chương 96: Xã hội đen tới trường
- #97Chương 97
- #98Chương 98
- #99Chương 99: Túng luận quan trường
- #100Chương 100: Chui đầu vào rọ