
Còn tiếp
Quan Lộ Thương Đồ
1435
Chương
0
Lượt xem
305696
Đề cử
Giới Thiệu Quan Lộ Thương Đồ Truyện Chữ
Quan lộ thương đồ, từ góc độ nào đó mà nói đã không phải là tiểu thuyết nữa, nó là câu chuyện cổ tích, một câu chuyện cổ tích về mộng tưởng mà mọi người đều có mà không thể hoàn thành. Mỗi lần đọc đoạn Trương Khác trong mưa buộc lại giây dép cho Trần Ninh, đều không kìm nổi nước mắt, tới nay trong các bộ truyện đã xem qua, chỉ có đoạn Nguyệt Nha Nhi mất trí trong Cực Phẩm Gia Đinh của Vũ Nham, bức thư Nhị Cẩu và Tiểu Yêu Tinh chia tay trong Nhị Cẩu của Tổng Quản là xúc động như vậy, cụ thể không nói nhiều, mọi người hãy tự xem đi ...
Trương Khác 30 tuổi, giám đốc chi nhánh một tập đoàn có tiếng, nhìn lên chẳng bằng ai nhìn xuống chẳng ai bằng mình, có thể xem như một người thành đạt, nhưng y mang trong tim vết thương không lành …
Năm 1994, Trương Khác 16 tuổi, tốt nghiệp sơ trung với thành tích thứ 3 toàn khu, con trai độc nhất Trương Tri Hành – phó thư ký trưởng chính phủ Hải Châu, mẹ Lương Cách Trân cán bộ cục thư tín, tương lai rộng mở đang chờ đón trước mắt.
Nhưng đúng lúc đó tai họa giáng xuống, Đường Học Khiêm phó thị trưởng thường vụ Hải Châu người nâng đỡ cha y bị vu cáo tham ô hối lộ vào tù, cha y bị coi là kẻ phản bội đâm sau lưng cấp trên, đồng nghiệp nghi kỵ, người thân xa lánh, chuyện tồi tệ liên tục đổ xuống, mất việc, mất nhà, cuộc sống xuống dốc không phanh.
Đương Thanh, con gái Đường Học Khiêm, cô bạn thanh mai trúc mã của Trương Khác từ đó không bao giờ nói với y một câu, tốt nghiệp cao trung, Đường Thanh đi Mỹ du học, Trương Khác hơn 50 kilomet bờ biển chỉ để mong được nhìn máy bay của cô …
Sau hôm đó Trương Khác sống sa đọa, buông thả trong tình cảm, tới khi gặp Trần Ninh ở Đại Học Đông Hải, vết thương lòng mới dần lành lại, nhưng cũng là lúc y bị vết thương sâu không kém …
Cuối cùng trải qua rất nhiều việc Trương Khác cắn răng đứng dậy nỗ lực thay đổi số phận, y đã thành công, song trong tim chỉ còn mang nuối tiếc vô hạn. Thế rồi một hôm đi làm Trương Khác bị tai nạn xe, ông trời cho y cơ hội quay về 14 năm trước vào cái ngày ác mộng đó, liệu Trương Khác làm gì chấm dứt ác mộng, tìm ra kẻ hãm hại gia đình mình …
Trương Khác 30 tuổi, giám đốc chi nhánh một tập đoàn có tiếng, nhìn lên chẳng bằng ai nhìn xuống chẳng ai bằng mình, có thể xem như một người thành đạt, nhưng y mang trong tim vết thương không lành …
Năm 1994, Trương Khác 16 tuổi, tốt nghiệp sơ trung với thành tích thứ 3 toàn khu, con trai độc nhất Trương Tri Hành – phó thư ký trưởng chính phủ Hải Châu, mẹ Lương Cách Trân cán bộ cục thư tín, tương lai rộng mở đang chờ đón trước mắt.
Nhưng đúng lúc đó tai họa giáng xuống, Đường Học Khiêm phó thị trưởng thường vụ Hải Châu người nâng đỡ cha y bị vu cáo tham ô hối lộ vào tù, cha y bị coi là kẻ phản bội đâm sau lưng cấp trên, đồng nghiệp nghi kỵ, người thân xa lánh, chuyện tồi tệ liên tục đổ xuống, mất việc, mất nhà, cuộc sống xuống dốc không phanh.
Đương Thanh, con gái Đường Học Khiêm, cô bạn thanh mai trúc mã của Trương Khác từ đó không bao giờ nói với y một câu, tốt nghiệp cao trung, Đường Thanh đi Mỹ du học, Trương Khác hơn 50 kilomet bờ biển chỉ để mong được nhìn máy bay của cô …
Sau hôm đó Trương Khác sống sa đọa, buông thả trong tình cảm, tới khi gặp Trần Ninh ở Đại Học Đông Hải, vết thương lòng mới dần lành lại, nhưng cũng là lúc y bị vết thương sâu không kém …
Cuối cùng trải qua rất nhiều việc Trương Khác cắn răng đứng dậy nỗ lực thay đổi số phận, y đã thành công, song trong tim chỉ còn mang nuối tiếc vô hạn. Thế rồi một hôm đi làm Trương Khác bị tai nạn xe, ông trời cho y cơ hội quay về 14 năm trước vào cái ngày ác mộng đó, liệu Trương Khác làm gì chấm dứt ác mộng, tìm ra kẻ hãm hại gia đình mình …
Danh Sách Chương Quan Lộ Thương Đồ TruyenChu
- #101Chương 101: Thì ra kiếm tiền dễ như thế
- #102Chương 102: Tuần trăng mật hợp tác
- #103Chương 103: Ôn nhu
- #104Chương 104: Nỗi đau VCD
- #105Chương 105: Đêm tuyết
- #106Chương 106: Vụng trộm
- #107Chương 107: Hậu quả nghiêm trọng
- #108Chương 108: Chẳng qua cũng chỉ là thỏa hiệp
- #109Chương 109: Di truyền mà, biết làm sao được
- #110Chương 110: Cha con tâm sự
- #111Chương 111: Đỗ Phi đã nhìn thấy gì?
- #112Chương 112: Giải thích hoàn mỹ
- #113Chương 113: Dã tâm của Thiệu Chí Cương
- #114Chương 114: Toan tính của mỗi người
- #115Chương 115: Thịnh Thế Niên Hoa
- #116Chương 116: Sinh sự
- #117Chương 117: Tai bay vạ gió
- #118Chương 118: Hoàn khố
- #119Chương 119: Nụ hôn đầu
- #120Chương 120: Hướng đi của khu giải trí
- #121Chương 121: Tiến triển nhỏ
- #122Chương 122: Chuẩn bị rút ra
- #123Chương 123: Chặn tài lộ của người khác
- #124Chương 124: Cty Cổ phần Hải Châu
- #125Chương 125: Tập đoàn Vạn Yến
- #126Chương 126: Tạ Vãn Tình quay về
- #127Chương 127: Lời mời
- #128Chương 128: Giao dịch khu giải trí
- #129Chương 129: Nhường ra món lợi nhỏ
- #130Chương 130: Tiền an ủi
- #131Chương 131: Phố thị
- #132Chương 132: Đường Thanh đi bán hàng
- #133Chương 133: Phố cổ Sa Điền
- #134Chương 134: Kẹp tóc gây phong ba
- #135Chương 135: Tiền bảo đảm
- #136Chương 136: Muốn làm người xấu không?
- #137Chương 137: Thỏa hiệp bất ngờ
- #138Chương 138: Lại lên tỉnh thành
- #139Chương 139: Tai nạn
- #140Chương 140: Nóng bỏng
- #141Chương 141: Vô đề
- #142Chương 142: Đi chơi Huệ Sơn cùng mỹ nữ
- #143Chương 143: Con nhà giàu
- #144Chương 144: Lần thứ hai âu yếm
- #145Chương 145: Biến cố sinh ra từ tai nạn
- #146Chương 146: Nhà ở tạm thời
- #147Chương 147: Mua điện tử Thanh Đạt
- #148Chương 148: Đổi tên Ái Đạt
- #149Chương 149: Email
- #150Chương 150: Đàm phán bị lộ bài tủ