
Tạm dừng
Quân Vương Ngự Nữ
275
Chương
0
Lượt xem
297289
Đề cử
Giới Thiệu Quân Vương Ngự Nữ Truyện Chữ
Thể loại: Hậu cung, Cung đấu, Tranh bá
Tại hoàng thất người tranh ta đoạt, không có chỗ dựa thì chỉ có thể trở thành thịt cá, mặc người xâu xé. Từ khi mẫu phi của hoàng tử Trần Tĩnh Kỳ bị thất sủng rồi mắc bệnh qua đời, hắn cũng trở thành một phế nhân, người không được bảo vệ, không có quyền lợi,....
Nhẫn nhục cắn răng sinh tồn, dù là ở trong lãnh cung, hắn vẫn kiên cường tồn tại. Nhưng tại đêm Tết Nguyên Tiêu, vận mệnh của hắn lại rẽ sang một đường khác khi hắn quá kích động nên đã xuống tay sát hại hoàng huynh của mình. "May mắn" thoát tội, song lại bị phụ hoàng của mình lựa chọn làm vật hi sinh, đem gửi sang nước Hạng làm con tin hòng đạt thành hiệp ước hoà bình.
Kể từ đây, phế hoàng tử Trần Tĩnh Kỳ phải rời xa cố thổ, cắn răng sang nước Hạng. Ở kinh đô nước Hạng, để bảo vệ tánh mạng, hắn buộc phải cúi đầu luồn cúi, nhẫn nhục mà sống. Nhưng hắn không cam tâm cả đời chỉ làm một quân cờ, một vật hi sinh...
Dựa vào tài trí của bản thân cùng sự giúp đỡ của các võ tướng, mưu thần, Trần Tĩnh Kỳ từng bước từng bước đi lên, lợi dụng tình hình tranh đấu rối ren giữa các thế lực bên trong nước Hạng mà chiếm đoạt lợi ích, âm thầm củng cố địa vị...
Trong quá trình tranh đấu sinh tồn, xây dựng thế lực, Trần Tĩnh Kỳ hắn cũng thu phục, nuôi dưỡng và lợi dụng qua không ít nữ nhân, tất cả đều là mỹ nữ thiên hương quốc sắc, lạc nhạn trầm ngư.
Phi tử hiền thục của hoàng đế, tài nữ cao nhã phủ Trung Vương, nữ lão bản kiều diễm của đệ nhất thanh lâu, công chúa ngoại quốc... toàn bộ đều lần lượt bị chế ngự, trở thành nữ nhân của hắn. Thậm chí kể cả Hoàng hậu của nước Hạng, phi tần của Hạng đế, Trần Tĩnh Kỳ hắn vậy mà cũng to gan chiếm đoạt...
Tại hoàng thất người tranh ta đoạt, không có chỗ dựa thì chỉ có thể trở thành thịt cá, mặc người xâu xé. Từ khi mẫu phi của hoàng tử Trần Tĩnh Kỳ bị thất sủng rồi mắc bệnh qua đời, hắn cũng trở thành một phế nhân, người không được bảo vệ, không có quyền lợi,....
Nhẫn nhục cắn răng sinh tồn, dù là ở trong lãnh cung, hắn vẫn kiên cường tồn tại. Nhưng tại đêm Tết Nguyên Tiêu, vận mệnh của hắn lại rẽ sang một đường khác khi hắn quá kích động nên đã xuống tay sát hại hoàng huynh của mình. "May mắn" thoát tội, song lại bị phụ hoàng của mình lựa chọn làm vật hi sinh, đem gửi sang nước Hạng làm con tin hòng đạt thành hiệp ước hoà bình.
Kể từ đây, phế hoàng tử Trần Tĩnh Kỳ phải rời xa cố thổ, cắn răng sang nước Hạng. Ở kinh đô nước Hạng, để bảo vệ tánh mạng, hắn buộc phải cúi đầu luồn cúi, nhẫn nhục mà sống. Nhưng hắn không cam tâm cả đời chỉ làm một quân cờ, một vật hi sinh...
Dựa vào tài trí của bản thân cùng sự giúp đỡ của các võ tướng, mưu thần, Trần Tĩnh Kỳ từng bước từng bước đi lên, lợi dụng tình hình tranh đấu rối ren giữa các thế lực bên trong nước Hạng mà chiếm đoạt lợi ích, âm thầm củng cố địa vị...
Trong quá trình tranh đấu sinh tồn, xây dựng thế lực, Trần Tĩnh Kỳ hắn cũng thu phục, nuôi dưỡng và lợi dụng qua không ít nữ nhân, tất cả đều là mỹ nữ thiên hương quốc sắc, lạc nhạn trầm ngư.
Phi tử hiền thục của hoàng đế, tài nữ cao nhã phủ Trung Vương, nữ lão bản kiều diễm của đệ nhất thanh lâu, công chúa ngoại quốc... toàn bộ đều lần lượt bị chế ngự, trở thành nữ nhân của hắn. Thậm chí kể cả Hoàng hậu của nước Hạng, phi tần của Hạng đế, Trần Tĩnh Kỳ hắn vậy mà cũng to gan chiếm đoạt...
Danh Sách Chương Quân Vương Ngự Nữ TruyenChu
- #101Chương 101: Án sát sứ
- #102Chương 102: Đoạn đường ôn nhu
- #103Chương 103: Hà nam
- #104Chương 104: Thôn nữ chăn trâu
- #105Chương 105: Âm hộ khai! Âm hộ khai...!
- #106Chương 106: Gặp gỡ
- #107Chương 107: Đồng hương
- #108Chương 108: Thụ giáo
- #109Chương 109: Tri kỷ
- #110Chương 110: Lê Ngọc Chân Hung Dữ
- #111Chương 111: Trời định làm tướng
- #112Chương 112: Lưu Tâm Đào Tạo
- #113Chương 113: Hôn sự khó khăn
- #114Chương 114: Không phải tiểu nhân, nhưng cũng không là quân tử
- #115Chương 115: Không phải tiểu nhân, nhưng cũng không là quân tử (2)
- #116Chương 116: Tát nước đêm trăng
- #117Chương 117: Tát nước đêm trăng (2)
- #118Chương 118: Tát nước đêm trăng (3)
- #119Chương 119: Cơ hội cuối cùng đã tới
- #120Chương 120: Nàng muốn chơi thì ta chơi với nàng
- #121Chương 121: Chịu phục
- #122Chương 122: Không lắc cũng chẳng gật
- #123Chương 123: Từ biệt
- #124Chương 124: Ông nhất định phải đợi ta!
- #125Chương 125: Hồi Kinh
- #126Chương 126: Nhất Tiễn Xạ Tam Điêu
- #127Chương 127: Tin Tức
- #128Chương 128: Thương nhớ
- #129Chương 129: Gặp lại
- #130Chương 130: Hôn trộm lúc nửa đêm
- #131Chương 131: Lời hứa mai sau...
- #132Chương 132: Cứu tế
- #133Chương 133: Hắn chỉ là con ưng trong vườn
- #134Chương 134: Nhiệm vụ mới: trị thủy
- #135Chương 135: Giao phó
- #136Chương 136: Đắp đập
- #137Chương 137: Tên tuổi lưu truyền
- #138Chương 138: Tới Mai Hương Viện
- #139Chương 139: Công tử muốn thế nào thì thế ấy
- #140Chương 140: Ba lý do
- #141Chương 141: Ba lý do (2)
- #142Chương 142: Ruồng rẫy
- #143Chương 143: Vẽ Tranh Cho Hoàng Hậu
- #144Chương 144: Vì ta
- #145Chương 145: Chúng ta thưởng hoa
- #146Chương 146: Thần thái ấy khiến người ngẩn ngơ
- #147Chương 147: Triệu Cơ cũng biết hờn dỗi
- #148Chương 148: Ta muốn là thần tác
- #149Chương 149: Dẫn vào cấm địa
- #150Chương 150: Cõng Ta