
Tạm dừng
Quân Vương Ngự Nữ
275
Chương
0
Lượt xem
297289
Đề cử
Giới Thiệu Quân Vương Ngự Nữ Truyện Chữ
Thể loại: Hậu cung, Cung đấu, Tranh bá
Tại hoàng thất người tranh ta đoạt, không có chỗ dựa thì chỉ có thể trở thành thịt cá, mặc người xâu xé. Từ khi mẫu phi của hoàng tử Trần Tĩnh Kỳ bị thất sủng rồi mắc bệnh qua đời, hắn cũng trở thành một phế nhân, người không được bảo vệ, không có quyền lợi,....
Nhẫn nhục cắn răng sinh tồn, dù là ở trong lãnh cung, hắn vẫn kiên cường tồn tại. Nhưng tại đêm Tết Nguyên Tiêu, vận mệnh của hắn lại rẽ sang một đường khác khi hắn quá kích động nên đã xuống tay sát hại hoàng huynh của mình. "May mắn" thoát tội, song lại bị phụ hoàng của mình lựa chọn làm vật hi sinh, đem gửi sang nước Hạng làm con tin hòng đạt thành hiệp ước hoà bình.
Kể từ đây, phế hoàng tử Trần Tĩnh Kỳ phải rời xa cố thổ, cắn răng sang nước Hạng. Ở kinh đô nước Hạng, để bảo vệ tánh mạng, hắn buộc phải cúi đầu luồn cúi, nhẫn nhục mà sống. Nhưng hắn không cam tâm cả đời chỉ làm một quân cờ, một vật hi sinh...
Dựa vào tài trí của bản thân cùng sự giúp đỡ của các võ tướng, mưu thần, Trần Tĩnh Kỳ từng bước từng bước đi lên, lợi dụng tình hình tranh đấu rối ren giữa các thế lực bên trong nước Hạng mà chiếm đoạt lợi ích, âm thầm củng cố địa vị...
Trong quá trình tranh đấu sinh tồn, xây dựng thế lực, Trần Tĩnh Kỳ hắn cũng thu phục, nuôi dưỡng và lợi dụng qua không ít nữ nhân, tất cả đều là mỹ nữ thiên hương quốc sắc, lạc nhạn trầm ngư.
Phi tử hiền thục của hoàng đế, tài nữ cao nhã phủ Trung Vương, nữ lão bản kiều diễm của đệ nhất thanh lâu, công chúa ngoại quốc... toàn bộ đều lần lượt bị chế ngự, trở thành nữ nhân của hắn. Thậm chí kể cả Hoàng hậu của nước Hạng, phi tần của Hạng đế, Trần Tĩnh Kỳ hắn vậy mà cũng to gan chiếm đoạt...
Tại hoàng thất người tranh ta đoạt, không có chỗ dựa thì chỉ có thể trở thành thịt cá, mặc người xâu xé. Từ khi mẫu phi của hoàng tử Trần Tĩnh Kỳ bị thất sủng rồi mắc bệnh qua đời, hắn cũng trở thành một phế nhân, người không được bảo vệ, không có quyền lợi,....
Nhẫn nhục cắn răng sinh tồn, dù là ở trong lãnh cung, hắn vẫn kiên cường tồn tại. Nhưng tại đêm Tết Nguyên Tiêu, vận mệnh của hắn lại rẽ sang một đường khác khi hắn quá kích động nên đã xuống tay sát hại hoàng huynh của mình. "May mắn" thoát tội, song lại bị phụ hoàng của mình lựa chọn làm vật hi sinh, đem gửi sang nước Hạng làm con tin hòng đạt thành hiệp ước hoà bình.
Kể từ đây, phế hoàng tử Trần Tĩnh Kỳ phải rời xa cố thổ, cắn răng sang nước Hạng. Ở kinh đô nước Hạng, để bảo vệ tánh mạng, hắn buộc phải cúi đầu luồn cúi, nhẫn nhục mà sống. Nhưng hắn không cam tâm cả đời chỉ làm một quân cờ, một vật hi sinh...
Dựa vào tài trí của bản thân cùng sự giúp đỡ của các võ tướng, mưu thần, Trần Tĩnh Kỳ từng bước từng bước đi lên, lợi dụng tình hình tranh đấu rối ren giữa các thế lực bên trong nước Hạng mà chiếm đoạt lợi ích, âm thầm củng cố địa vị...
Trong quá trình tranh đấu sinh tồn, xây dựng thế lực, Trần Tĩnh Kỳ hắn cũng thu phục, nuôi dưỡng và lợi dụng qua không ít nữ nhân, tất cả đều là mỹ nữ thiên hương quốc sắc, lạc nhạn trầm ngư.
Phi tử hiền thục của hoàng đế, tài nữ cao nhã phủ Trung Vương, nữ lão bản kiều diễm của đệ nhất thanh lâu, công chúa ngoại quốc... toàn bộ đều lần lượt bị chế ngự, trở thành nữ nhân của hắn. Thậm chí kể cả Hoàng hậu của nước Hạng, phi tần của Hạng đế, Trần Tĩnh Kỳ hắn vậy mà cũng to gan chiếm đoạt...
Danh Sách Chương Quân Vương Ngự Nữ TruyenChu
- #151Chương 151: Trú mưa
- #152Chương 152: Vân Tưởng Y Thường, Hoa Tưởng Dung
- #153Chương 153: Lại cõng
- #154Chương 154: Lưu dung nhan, hoạ thần vận
- #155Chương 155: Vẽ như điên
- #156Chương 156: Quốc sắc thiên hương
- #157Chương 157: Đã từng có một triệu cơ như thế
- #158Chương 158: Phong Quang
- #159Chương 159: Con người thật của lạc doanh doanh
- #160Chương 160: Con người thật của lạc doanh doanh (2)
- #161Chương 161: Quá là phi lễ rồi!
- #162Chương 162: Lại vào phượng nghi cung
- #163Chương 163: Rốt cuộc thì ngươi để ý cái gì
- #164Chương 164: Vẽ ngươi a!
- #165Chương 165: Vụng trộm kích tình
- #166Chương 166: Quan tâm
- #167Chương 167: Bánh thơm như người, dùng bánh nhớ thiếp
- #168Chương 168: Ước hẹn
- #169Chương 169: Trong xe kích tình
- #170Chương 170: Hỗn đản!
- #171Chương 171: Đời này ta dù phụ cả thiên hạ cũng sẽ không phụ nàng
- #172Chương 172: Ngươi hơi bẩn rồi
- #173Chương 173: Công cụ rất lớn
- #174Chương 174: Nguyệt Nha Nhi
- #175Chương 175: Ái Dục
- #176Chương 176: Mê luyến chẳng qua cũng chỉ là ham muốn xác thịt
- #177Chương 177: Chỉ làm nữ nhân ngu ngốc
- #178Chương 178: Đông Mai Phó Ước
- #179Chương 179: Dục Tiên Dục Tử
- #180Chương 180: Dục Tiên Dục Tử (2)
- #181Chương 181: Trần quốc nơi đó vẫn có người chờ
- #182Chương 182: Triệu Cơ Tiến Cử
- #183Chương 183: Vấn đáp
- #184Chương 184: Tới Thính Phong
- #185Chương 185: Viên hi cô đơn
- #186Chương 186: Lý Long Cân - Lý Long Tranh
- #187Chương 187: Một chữ hảo (好)
- #188Chương 188: Bình Phi Quan Tâm
- #189Chương 189: Có chút xấu hổ
- #190Chương 190: Đối đáp cùng hạng đế
- #191Chương 191: Chép sách
- #192Chương 192: Giỏ thưa múc nước
- #193Chương 193: Chuẩn bị tiếp đón sứ thần đại liêu
- #194Chương 194: Quận Chúa Đông Kha - Đại Ưng Của Liêu Quốc
- #195Chương 195: Ấn Tượng
- #196Chương 196: Chấn Nhiếp
- #197Chương 197: Chúng ta giao dịch
- #198Chương 198: Mời rượu
- #199Chương 199: Yến tiệc bắt đầu
- #200Chương 200: Tiếp nhận khiêu chiến