
Tạm dừng
Rung Động Đêm Mưa - Ký Hoan
112
Chương
0
Lượt xem
278028
Đề cử
Giới Thiệu Rung Động Đêm Mưa - Ký Hoan Truyện Chữ
Lần đầu tiên Lâm Nhứ Nhĩ gặp Úc Tắc là trong buổi tiệc của bạn trai cô. Người đàn ông ấy ngồi ở vị trí cao nhất, xung quanh ai nấy đều khép nép cung kính.
Ngay cả bạn trai cô cũng phải hạ giọng cung kính gọi một tiếng: “Úc thiếu.”
Người đàn ông có làn da trắng lạnh, ngũ quan tinh xảo đến mức khiến người khác khó rời mắt. Anh lười biếng dựa vào ghế, vẻ mặt hờ hững, dường như chẳng có gì có thể lọt vào tầm mắt. Đôi mắt anh sâu như mực, nhìn xuyên qua màn khói mờ dừng lại trên người Lâm Nhứ Nhĩ, ánh nhìn ấy khiến người ta không đoán nổi tâm tư. Dưới men rượu, Lâm Nhứ Nhĩ không hiểu sao lại có được chút can đảm, ngẩng đầu, ngoan ngoãn nhìn lại anh qua chiếc bàn dài.
Người đàn ông hứng thú chống cằm, khẽ cười, tâm trạng có vẻ rất tốt.
“Đây là bạn gái cậu à?”
Rồi anh đánh giá một lượt, giọng điệu mơ hồ: “Khá tốt.”
***
Sau này, Lâm Nhứ Nhĩ và Úc Tắc dần có nhiều dịp tiếp xúc hơn. Cô bắt đầu nhận ra người đàn ông này khiến người ta vừa kính vừa sợ. Một lần tình cờ, Úc Tắc đưa cô về trường. Khi chỉ còn hai người trong xe, anh bỗng cúi xuống, khoảng cách gần đến mức có thể nghe rõ hơi thở của nhau. Đôi mắt hẹp dài chứa đầy hứng thú cùng áp lực vô hình, dường như có thể nuốt chửng người khác.
Lâm Nhứ Nhĩ hoảng hốt đến nín thở.
“Cạch”, tiếng thắt dây an toàn bật ra.
Anh khẽ cười: “Em gái à, đừng căng thẳng như thế.”
Đối với sự quan tâm mập mờ ấy, Lâm Nhứ Nhĩ luôn tìm cách tránh xa, cố giữ khoảng cách với anh.
Cho đến một ngày, cô tận mắt thấy bạn trai mình ôm hôn người con gái khác, nụ hôn sâu đến mức không thể tách rời.
Nước mưa lạnh thấm ướt váy cô, cái rét ngấm vào da thịt. Một chiếc ô bỗng nghiêng xuống, che đi cơn mưa tạt, chặn lại giá lạnh cho cô. Cô quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt hờ hững kia.
Giọng nói trong trẻo vang lên sau lưng: “Muốn đi theo tôi không?”
***
Sau đó, trong một buổi tụ tập, bạn trai cũ của Lâm Nhứ Nhĩ đang ngồi than thở, rốt cuộc cũng nhận ra cô tốt thế nào. Dưới sự xúi giục của mọi người, anh ta gọi điện cho cô, định cầu xin quay lại.
Điện thoại vừa nối máy, hắn nói giọng đáng thương: “Tiểu Nhĩ, chúng ta làm lành được không? Sau này em giận, anh sẽ dỗ ngay, không để em tủi thân nữa…”
Nhưng đầu dây bên kia vang lên một giọng nam lười biếng mà quen thuộc: “Xin lỗi, giờ cô ấy đã có người dỗ rồi.”
Tên bạn trai cũ sững người, ngay sau đó lại nghe thấy giọng Lâm Nhứ Nhĩ mềm mại xen chút nũng nịu: “Úc Tắc, anh lại làm rách váy em rồi, lần sau cẩn thận chút được không?”
Giọng nam nhẹ nhàng, mang theo ý cười: “Xin lỗi nhé, vợ à. Lần sau anh sẽ nhẹ tay hơn.”
—— Em là giấc mơ anh đã ấp ủ từ lâu.
Hướng dẫn trước khi đọc:
(1) Song C, HE, nam truy nữ, thanh xuân học đường nhẹ nhàng ngọt ngào. Hai người cùng sủng lẫn nhau, yêu thương nồng nàn, dính nhau không rời. Nam chính hơn nữ chính chưa đến một tuổi.
(2) Nam chính hơi điên một chút, tính khí cũng chẳng phải dạng tốt, nhưng lại đối xử với nữ chính vô cùng tốt – cực kỳ tốt – và tuyệt đối là người đàn ông có đức hạnh. Nữ chính là mối tình đầu của anh, là người duy nhất cả về thể xác lẫn tâm hồn. Anh là kiểu thiếu niên yêu đến mất lý trí – dính người như keo. Còn nữ chính là kiểu nhân vật sẽ dần trưởng thành, dịu dàng và chân thành, là một cô gái rất tốt. Vì thiếu thốn tình cảm gia đình, cộng thêm bị bạn trai cũ thao túng tâm lý nên giai đoạn đầu cô hơi tự ti, chưa nhìn rõ mọi chuyện, nhưng sau này sẽ thay đổi, sẽ tốt lên.
Ai không thích kiểu nữ chính như vậy thì xin đừng đọc! Không thích thì đừng đọc!! Không thích thì thật sự đừng đọc nhé!!!
(3) Đây không phải truyện sảng văn, chỉ là một câu chuyện chữa lành và ngọt ngào bình dị.
(4) Đọc văn bình tĩnh, vui vẻ, ai thích gì chọn nấy, không hợp khẩu vị thì hãy nhẹ nhàng rời đi.
Tag: Yêu sâu sắc, Duyên trời định, Thiên chi kiều tử.
Ngay cả bạn trai cô cũng phải hạ giọng cung kính gọi một tiếng: “Úc thiếu.”
Người đàn ông có làn da trắng lạnh, ngũ quan tinh xảo đến mức khiến người khác khó rời mắt. Anh lười biếng dựa vào ghế, vẻ mặt hờ hững, dường như chẳng có gì có thể lọt vào tầm mắt. Đôi mắt anh sâu như mực, nhìn xuyên qua màn khói mờ dừng lại trên người Lâm Nhứ Nhĩ, ánh nhìn ấy khiến người ta không đoán nổi tâm tư. Dưới men rượu, Lâm Nhứ Nhĩ không hiểu sao lại có được chút can đảm, ngẩng đầu, ngoan ngoãn nhìn lại anh qua chiếc bàn dài.
Người đàn ông hứng thú chống cằm, khẽ cười, tâm trạng có vẻ rất tốt.
“Đây là bạn gái cậu à?”
Rồi anh đánh giá một lượt, giọng điệu mơ hồ: “Khá tốt.”
***
Sau này, Lâm Nhứ Nhĩ và Úc Tắc dần có nhiều dịp tiếp xúc hơn. Cô bắt đầu nhận ra người đàn ông này khiến người ta vừa kính vừa sợ. Một lần tình cờ, Úc Tắc đưa cô về trường. Khi chỉ còn hai người trong xe, anh bỗng cúi xuống, khoảng cách gần đến mức có thể nghe rõ hơi thở của nhau. Đôi mắt hẹp dài chứa đầy hứng thú cùng áp lực vô hình, dường như có thể nuốt chửng người khác.
Lâm Nhứ Nhĩ hoảng hốt đến nín thở.
“Cạch”, tiếng thắt dây an toàn bật ra.
Anh khẽ cười: “Em gái à, đừng căng thẳng như thế.”
Đối với sự quan tâm mập mờ ấy, Lâm Nhứ Nhĩ luôn tìm cách tránh xa, cố giữ khoảng cách với anh.
Cho đến một ngày, cô tận mắt thấy bạn trai mình ôm hôn người con gái khác, nụ hôn sâu đến mức không thể tách rời.
Nước mưa lạnh thấm ướt váy cô, cái rét ngấm vào da thịt. Một chiếc ô bỗng nghiêng xuống, che đi cơn mưa tạt, chặn lại giá lạnh cho cô. Cô quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt hờ hững kia.
Giọng nói trong trẻo vang lên sau lưng: “Muốn đi theo tôi không?”
***
Sau đó, trong một buổi tụ tập, bạn trai cũ của Lâm Nhứ Nhĩ đang ngồi than thở, rốt cuộc cũng nhận ra cô tốt thế nào. Dưới sự xúi giục của mọi người, anh ta gọi điện cho cô, định cầu xin quay lại.
Điện thoại vừa nối máy, hắn nói giọng đáng thương: “Tiểu Nhĩ, chúng ta làm lành được không? Sau này em giận, anh sẽ dỗ ngay, không để em tủi thân nữa…”
Nhưng đầu dây bên kia vang lên một giọng nam lười biếng mà quen thuộc: “Xin lỗi, giờ cô ấy đã có người dỗ rồi.”
Tên bạn trai cũ sững người, ngay sau đó lại nghe thấy giọng Lâm Nhứ Nhĩ mềm mại xen chút nũng nịu: “Úc Tắc, anh lại làm rách váy em rồi, lần sau cẩn thận chút được không?”
Giọng nam nhẹ nhàng, mang theo ý cười: “Xin lỗi nhé, vợ à. Lần sau anh sẽ nhẹ tay hơn.”
—— Em là giấc mơ anh đã ấp ủ từ lâu.
Hướng dẫn trước khi đọc:
(1) Song C, HE, nam truy nữ, thanh xuân học đường nhẹ nhàng ngọt ngào. Hai người cùng sủng lẫn nhau, yêu thương nồng nàn, dính nhau không rời. Nam chính hơn nữ chính chưa đến một tuổi.
(2) Nam chính hơi điên một chút, tính khí cũng chẳng phải dạng tốt, nhưng lại đối xử với nữ chính vô cùng tốt – cực kỳ tốt – và tuyệt đối là người đàn ông có đức hạnh. Nữ chính là mối tình đầu của anh, là người duy nhất cả về thể xác lẫn tâm hồn. Anh là kiểu thiếu niên yêu đến mất lý trí – dính người như keo. Còn nữ chính là kiểu nhân vật sẽ dần trưởng thành, dịu dàng và chân thành, là một cô gái rất tốt. Vì thiếu thốn tình cảm gia đình, cộng thêm bị bạn trai cũ thao túng tâm lý nên giai đoạn đầu cô hơi tự ti, chưa nhìn rõ mọi chuyện, nhưng sau này sẽ thay đổi, sẽ tốt lên.
Ai không thích kiểu nữ chính như vậy thì xin đừng đọc! Không thích thì đừng đọc!! Không thích thì thật sự đừng đọc nhé!!!
(3) Đây không phải truyện sảng văn, chỉ là một câu chuyện chữa lành và ngọt ngào bình dị.
(4) Đọc văn bình tĩnh, vui vẻ, ai thích gì chọn nấy, không hợp khẩu vị thì hãy nhẹ nhàng rời đi.
Tag: Yêu sâu sắc, Duyên trời định, Thiên chi kiều tử.
Danh Sách Chương Rung Động Đêm Mưa - Ký Hoan TruyenChu
- #1Chương 1: Đêm Mưa
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12: Tha Thứ
- #13Chương 13: Cãi Vã
- #14Chương 14
- #15Chương 15: Chân Tướng
- #16Chương 16: Sụp Đổ
- #17Chương 17: Mộng Tỉnh
- #18Chương 18: Tấm Thẻ
- #19Chương 19: Nghỉ Hè
- #20Chương 20: Tái Kiến
- #21Chương 21: Xui Xẻo
- #22Chương 22: Tính Phí
- #23Chương 23: Trà Sữa
- #24Chương 24: Nấu Cơm
- #25Chương 25: Nhiệm Vụ
- #26Chương 26: Làm Nũng
- #27Chương 27
- #28Chương 28: Thiên Vị
- #29Chương 29: Né Tránh
- #30Chương 30: Vết Cào
- #31Chương 31: Liên Hoan
- #32Chương 32: Lời Khuyên
- #33Chương 33: Livestream Bán Hàng
- #34Chương 34: Thú Bông
- #35Chương 35: Bánh Kem
- #36Chương 36: Mưa Gió
- #37Chương 37: Trò Chơi
- #38Chương 38: Tan Biến
- #39Chương 39: Đáp Án
- #40Chương 40: Chiều Muộn
- #41Chương 41: Dụ Dỗ
- #42Chương 42: Nhỏ nhặt
- #43Chương 43: Chuyến bay
- #44Chương 44: Mèo Mèo
- #45Chương 45: Ngủ ngon
- #46Chương 46: Ôm một cái
- #47Chương 47: Người yêu cũ
- #48Chương 48: Xin lỗi
- #49Chương 49: Ghi âm
- #50Chương 50: Gặp mặt