
Còn tiếp
Xuyên Về Thập Niên Xưa, Gả Cho Người Đàn Ông Tốt
122
Chương
0
Lượt xem
278027
Đề cử
Giới Thiệu Xuyên Về Thập Niên Xưa, Gả Cho Người Đàn Ông Tốt Truyện Chữ
Văn Lị lười biếng, ham ăn, kiểu người “nằm được thì không ngồi, ngồi được thì không đứng”.
Một ngày nọ, cô xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại.
Trong truyện, cô chính là người phụ nữ gả cho nam phụ, người mà vì chồng quanh năm không ở nhà, chịu không nổi cô đơn nên cuối cùng đã cặp với thanh niên trí thức.
Nam phụ trong truyện là đội trưởng đội vận chuyển của đại đội,
Mà đội trưởng đội vận chuyển thì có tiền, có tem phiếu, có đồ ăn!
Văn Lị vốn chỉ muốn sống nhàn nhã chờ chết, giờ lại bị ép phải vật lộn để sinh tồn, chỉ có thể tự an ủi:
“Không sao đâu, tôi chịu được cô đơn, tuyệt đối không ngoại tình đâu……”
Nhưng cô xuyên tới hơi sớm, nguyên chủ còn chưa gặp chuyện rơi xuống nước, chưa được nam phụ cứu, cũng chưa có vụ “ăn vạ” để đính hôn với anh ta……
Văn Lị: Chẳng lẽ cô phải “diễn cảnh rơi xuống nước cầu cứu” thật sao?
Haiz, sống sót đúng là không dễ. Lị Bảo chỉ biết thở dài.
Nếu muốn sống, chỉ có thể dựa vào chính mình thôi!
Bên kia, mẹ kế của Giang Nguyên lại ép anh cưới cô em họ nặng gần 100 ký.
Giang Nguyên dứt khoát từ chối: “Đừng mơ. Cho dù có nhặt đại một cô gái ngoài đường, tôi cũng sẽ không cưới cô ta.”
Ai ngờ vừa bước ra khỏi nhà, anh thật sự “nhặt” được một cô gái từ dưới sông lên, cô ngã xuống nước vì cố cứu người, chân còn bị chuột rút……
Cô gái nhỏ mảnh mai như cành liễu, yếu ớt khiến người ta muốn che chở, mà chỉ cần cưới về để làm bình hoa thôi cũng đã thấy xinh đẹp rồi.
Giang Nguyên động lòng.
Khi tin đồn giữa hai người lan khắp nơi, cô gái mảnh mai ấy khẽ nắm góc áo, ngón tay run run, ngước mắt hỏi anh có đồng ý cưới cô không.
Anh im lặng một lúc, rồi gật đầu.
Thế là, cuộc sống sau khi cưới của Giang Nguyên, vừa làm chồng, vừa làm cha , chính thức bắt đầu ~
Ai bảo anh lại cưới trúng cô vợ nhỏ mềm mại, dịu dàng như kẹo bông ấy.
Cô không chỉ khiến anh yêu đến tận xương tủy, mà còn thành “cục cưng trong lòng” anh luôn.
Cặp đôi: cô vợ mềm mại đáng yêu × ông chồng ngoài lạnh trong nóng, miệng độc tâm mềm
Lưu ý đọc:
Bối cảnh hư cấu thập niên 70Chênh lệch tuổi 10 tuổiNữ chính không có “bàn tay vàng”, nếu có thì chính là xinh và ngọtTruyện hướng về nữ chính trưởng thành, ngọt sủng, được yêu thương, sau này cô sẽ vào đại học và có sự nghiệp riêng!Tag: Duyên trời định sẵn · Xuyên thư · Niên đại văn · Nghịch tập
Một ngày nọ, cô xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại.
Trong truyện, cô chính là người phụ nữ gả cho nam phụ, người mà vì chồng quanh năm không ở nhà, chịu không nổi cô đơn nên cuối cùng đã cặp với thanh niên trí thức.
Nam phụ trong truyện là đội trưởng đội vận chuyển của đại đội,
Mà đội trưởng đội vận chuyển thì có tiền, có tem phiếu, có đồ ăn!
Văn Lị vốn chỉ muốn sống nhàn nhã chờ chết, giờ lại bị ép phải vật lộn để sinh tồn, chỉ có thể tự an ủi:
“Không sao đâu, tôi chịu được cô đơn, tuyệt đối không ngoại tình đâu……”
Nhưng cô xuyên tới hơi sớm, nguyên chủ còn chưa gặp chuyện rơi xuống nước, chưa được nam phụ cứu, cũng chưa có vụ “ăn vạ” để đính hôn với anh ta……
Văn Lị: Chẳng lẽ cô phải “diễn cảnh rơi xuống nước cầu cứu” thật sao?
Haiz, sống sót đúng là không dễ. Lị Bảo chỉ biết thở dài.
Nếu muốn sống, chỉ có thể dựa vào chính mình thôi!
Bên kia, mẹ kế của Giang Nguyên lại ép anh cưới cô em họ nặng gần 100 ký.
Giang Nguyên dứt khoát từ chối: “Đừng mơ. Cho dù có nhặt đại một cô gái ngoài đường, tôi cũng sẽ không cưới cô ta.”
Ai ngờ vừa bước ra khỏi nhà, anh thật sự “nhặt” được một cô gái từ dưới sông lên, cô ngã xuống nước vì cố cứu người, chân còn bị chuột rút……
Cô gái nhỏ mảnh mai như cành liễu, yếu ớt khiến người ta muốn che chở, mà chỉ cần cưới về để làm bình hoa thôi cũng đã thấy xinh đẹp rồi.
Giang Nguyên động lòng.
Khi tin đồn giữa hai người lan khắp nơi, cô gái mảnh mai ấy khẽ nắm góc áo, ngón tay run run, ngước mắt hỏi anh có đồng ý cưới cô không.
Anh im lặng một lúc, rồi gật đầu.
Thế là, cuộc sống sau khi cưới của Giang Nguyên, vừa làm chồng, vừa làm cha , chính thức bắt đầu ~
Ai bảo anh lại cưới trúng cô vợ nhỏ mềm mại, dịu dàng như kẹo bông ấy.
Cô không chỉ khiến anh yêu đến tận xương tủy, mà còn thành “cục cưng trong lòng” anh luôn.
Cặp đôi: cô vợ mềm mại đáng yêu × ông chồng ngoài lạnh trong nóng, miệng độc tâm mềm
Lưu ý đọc:
Bối cảnh hư cấu thập niên 70Chênh lệch tuổi 10 tuổiNữ chính không có “bàn tay vàng”, nếu có thì chính là xinh và ngọtTruyện hướng về nữ chính trưởng thành, ngọt sủng, được yêu thương, sau này cô sẽ vào đại học và có sự nghiệp riêng!Tag: Duyên trời định sẵn · Xuyên thư · Niên đại văn · Nghịch tập
Danh Sách Chương Xuyên Về Thập Niên Xưa, Gả Cho Người Đàn Ông Tốt TruyenChu
- #1Chương 1: Xuyên qua
- #2Chương 2: Chọn rể
- #3Chương 3: Nam phụ Giang Nguyên
- #4Chương 4: Dượng út tương lai
- #5Chương 5: Mẹ tính làm mối cho con một cô
- #6Chương 6: Anh là Giang Nguyên?
- #7Chương 7: Gặp được
- #8Chương 8: Trùng hợp
- #9Chương 9: Nam chính a!!!
- #10Chương 10: Chất vấn
- #11Chương 11: Ác ý
- #12Chương 12: Hiểu lầm rồi
- #13Chương 13: Đánh
- #14Chương 14: Giằng co
- #15Chương 15: Thổ lộ
- #16Chương 16: Hưng Dân, nhà anh có khách kìa
- #17Chương 17: Nói thẳng
- #18Chương 18: Giang Nguyên mang bà mối tới cửa rồi
- #19Chương 19: Cầu hôn
- #20Chương 20: Bữa ăn tối
- #21Chương 21: Con gái lớn rồi không giữ được
- #22Chương 22: Kịch bản
- #23Chương 23: Cãi nhau
- #24Chương 24: Ly hôn, chia nhà
- #25Chương 25: Ôm
- #26Chương 26: Thu phục các anh
- #27Chương 27: Đính hôn
- #28Chương 28: Chọn ngày kết hôn
- #29Chương 29: Trong rừng cây
- #30Chương 30: Thích cô đến chọc anh
- #31Chương 31: Chúc Thiến - Nữ chính?
- #32Chương 32: Thân ái
- #33Chương 33: Kết hôn
- #34Chương 34: Đón dâu, bái đường
- #35Chương 35: Dây lưng
- #36Chương 36: Đổi ý
- #37Chương 37: Anh ơi
- #38Chương 38: Lòng dạ hẹp hòi
- #39Chương 39: Cốt truyện lệch khỏi quỹ đạo
- #40Chương 40: Mời
- #41Chương 41: Giấy kết hôn
- #42Chương 42: Khách tới
- #43Chương 43: Em rất dễ nuôi
- #44Chương 44: Hoa tươi. Thau tắm
- #45Chương 45: Hoài nghi
- #46Chương 46: Cướp đoạt
- #47Chương 47: Người viết thư
- #48Chương 48: Bắt lấy
- #49Chương 49: Ban ngày thử xem
- #50Chương 50: Vay tiền